Teya Salat
Nghịch Ngợm Cổ Phi

Nghịch Ngợm Cổ Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328283

Bình chọn: 7.5.00/10/828 lượt.

.”

“A?” Hoa Tích Nguyệt há to miệng, nửa ngày không thể nói.

Nó —— Nó không nghe lầm chứ? ! n công lại quan tâm nó!

Ô ô ô, từ sau khi nó xuyên qua đến giờ, chưa từng thấy Cổ Nhược dịu dàng như vậy bao giờ.

Nó chớp chớp đôi mắt , nhẹ nhàng như nước, trong như thủy tinh màu tím.

“Tích Nguyệt, ngươi choáng váng sao?” Cổ Nhược buồn cười nhìn nó, lấy ngón trỏ gõ trên đầu nó.

Hoa Tích Nguyệt chỉ cảm thấy một trận tê dại từ hành động hắn khuếch tán trong thân thể, nhanh chóng truyền khắp tứ chi bách. May mắn hồ ly đỏ mặt người ta nhìn không thấy, bằng không nhất định mắc cỡ chết đi được.

Nó ngước mắt nhìn hắn, bỗng nhiên nhỏ giọng nói: “n công, ngươi có thể ôm ta một cái không?”

Cổ Nhược thở dài, xoay người bế nó lên. Đi thẳng về phía trước.

Hoa Tích Nguyệt xoay người trong ngực của hắn, trong lòng giống như được ăn vô số mật đường, ngọt ngào nói không nên lời .

Vù, thế này giống như thời điểm nó cùng hắn lần đầu quen biết, hòang hôn mỗi ngày, hắn đều đã ôm nó đi tản bộ bên Tây Hồ. Ánh mặt trời chiều đổ bóng lên một người một hồ ly. Khung cảnh ấm áp lúc đó cho đến tận bây giờ nó vẫn không quên.

Nó híp ánh mắt, thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Ai, hồi ức ấm áp như vậy, nó thật không nỡ rời đi. . . . . .

Cổ Nhược ôm nó, trong mắt hiện lên một tia sáng, tay vỗ nhẹ vào con hồ ly trong lòng, bàn tay vốn trắng nõn biến thành màu xám , chậm rãi vươn tới cổ Hoa Tích Nguyệt. . . . . .

Hoa Tích Nguyệt bỗng nhiên mở mắt, đôi mắt màu tím nhíu lại như một mảnh trăng khuyết: “Tiểu tử đáng chết, dám giả mạo ân công nhà ta? !”

‘ Cổ Nhược ’ đột ngột sửng sốt, trong một giây phút, một tia màu tím chạy qua mắt, Đôi mắt của ‘ Cổ Nhược ’ đột nhiên co rút lại, trong ánh mắt hiện lên một chút kinh ngạc, thân mình run bần bật, té trên mặt đất.

Mà Hoa Tích Nguyệt nhảy ra khỏi lòng hắn, đôi mắt màu tím tràn đầy đắc ý: “Tiểu tử thối, lão nương là tổ sư thích chơi cảnh ảo, dám dùng mấy trò này lừa ta, ngươi vẫn chưa đủ công phu!”

‘Cổ Nhược’ nằm trên mặt đất, thân mình chậm rãi co lại , biến trở lại thành một thứ gì đó, lại chợt lóe lên, biến mất không thấy.

Hoa Tích Nguyệt hươ liên tục hai cái chân nhỏ trên không, liên tiếp kết ấn trước ngực, cái miệng nhỏ tuôn ra nhưng âm thanh phù chú kỳ quái. Rồi hai chân bỗng hợp lại trước mặt, một tia sáng màu tím đánh ra.

Ánh sáng màu tím này giống như tia chớp, đáng vào không gian xung quang, không khí chung quanh nháy mắt vặn vẹo , ánh sáng tím tựa như chạm phải một màn chắn vô hình, chậm rãi dừng lại một lát, hai bên trái phải đột nhiên được mở ra.

Hoa Tích Nguyệt lại cúi đầu niệm gì đó, tia sáng màu tím tự tản ra thành những mảnh sáng nhỏ.

Hoa Tích Nguyệt hét lớn một tiếng: “PHÁ…!”

Cảnh trí dưới ánh sáng tím từ từ tản ra như băng tuyết đang tan chảy, rừng đào, hồ lớn, cầu nhỏ hết thảy biến mất không thấy.

Dưới chân là đá nhọn lởm chởm, cỏ dại khô queo, còn có một đầm lầy, trong ao đầm là bọt khí nổi lên

Một con rùa lớn màu đỏ nửa chìm nửa nổi trong hồ. Con rùa kia lớn cỡ một gian phòng nhỏ, mà ở trên mai của nó, là Long Phù Nguyệt, tiểu hồ ly, Phượng Thiên Vũ sắc mặt đều có chút tái nhợt, nửa nằm ở phía trên, trên người quấn vài gốc bèo, không rõ là là chết hay sống.

Mà Cổ Nhược cũng đứng trên mai rùa, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc.

Bất quá, phản ứng của hắn cực nhanh, tay lóe hàn quang, đem dây quấn trên người Long Phù Nguyệt, Phượng Thiên Vũ, tiểu hồ ly cắt đứt, dây kia như có linh tính, bị Cổ Nhược cắt đi, lại có chút chút run rẩy, chỗ đứt gãy rỉ máu đỏ tươi.

Cổ Nhược ôm lấy ba người bọn họ, nhanh chóng nhảy lên bờ.

Con rùa lớn kia mắt biểu lộ vẻ không thể tin nổi, nhìn chăm chú Hoa Tích Nguyệt: “Làm sao có thể? Làm sao ngươi có thể phá giải ma tâm đào nguyên của ta? Mấy ngàn năm rồi, cho dù là tiên, ma, thần, quỷ, con người, cũng không thể thức tỉnh khỏi tâm ma đào nguyên . Càng đừng nói phá giải, ngươi làm như thế nào? Chẳng lẽ —— Ngươi không có ma tâm?”

Đôi mắt màu tím của Hoa Tích Nguyệt lưu chuyển sóng đào, cái miệng nhỏ nhắn bĩu ra khinh thường: “Tâm ma đào nguyên này của ngươi đúng thật lợi hại, có thể làm cho người khác chìm sâu vào chính ý tưởng tận đáy lòng họ, thậm chí là cảm giác chính mình không biết được, rõ ràng như ngươi nói, người bình thường là rất dễ dàng bị thuật pháp này vây khốn. . . . . .”

Con rùa lớn kia híp mắt: “Không sai, chỉ cần có linh tính này nọ đều đã có ma tâm, cho nên bọn họ đều rất dễ dàng mắc câu. . . . . . Nhưng ngươi làm sao thóat ra được ?”

Hoa Tích Nguyệt liếc mắt nhìn Cổ Nhược một cái, Cổ Nhược đang bận rộn vì Long Phù Nguyệt, tạm thời không đếm xỉa tới phía con rùa lớn bên này.

Hoa Tích Nguyệt thản nhiên nói: “Ngươi quả thật rất biết nắm bắt ma tâm của người khác, mà tâm ma của ta ngươi cũng đã bắt được, nhưng ngươi có hơi. . . . . .”

“Là điểm nào?” Con rùa lớn hình như là lần đầu tiên nếm mùi vị thất bại, trong lòng là tò mò vô hạn.

Hoa Tích Nguyệt u oán nhìn Cổ Nhược, thở dài: “Cổ Nhược ân công mặc dù cũng không chán ghét ta, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không chủ động ôm ta, dỗ ta. . . . . . Chuyện này, ta tất nhiên