chân
hắn để lại trên cỏ, nàng vội vàng bước dọc theo manh mối này để tìm.
Vòng qua mấy tảng đá nhỏ, nàng
nhìn thấy Lam Tranh đang ngửa đầu nhìn lên trời, tay cầm một sợi dây mảnh, đầu
dây kia là một con diều hình bát quái. Tìm thấy hắn, Vũ Lâu vừa giận vừa buồn
cười: "Lam Tranh!"
Hắn thấy nàng đến, vội giấu sợi
dây ra sau lưng: "Sao nàng lại tới đây?"
"Chàng tìm đâu ra con diều
mà chơi thế?"
"Ta vừa đổi với một đứa
bé. Nó nói thích cuốn sách của ta." Lam Tranh thành thật trả lời.
"Chàng lớn thế này rồi mà
còn thích chơi diều à. Đi thôi, mau theo ta về."
"Ta vừa chơi nàng đã đến
rồi." Lam Tranh không chịu: "Vẫn chưa chơi thỏa thích mà."
"Ở nơi núi rừng hoang dã
này, lỡ gặp người xấu thì làm sao? Kể cả không có người xấu, lỡ mà gặp dã thú,
ăn sạch chàng, ngay cả xương cốt cũng không còn thì làm thế nào? Nếu chàng muốn
chơi, để mai dẫn theo người hầu rồi quay lại chơi."
Lam Tranh bĩu môi: "Kéo cả
đám thị vệ gươm đao sẵn sàng đứng canh cho ta chơi diều à? Nghĩ đã thấy ngớ
ngẩn rồi!"
"Giờ mạo hiểm thì không
ngớ ngẩn chắc!" Vũ Lâu kéo dây diều: "Đi ra tận đây, chỗ thì có hố
sâu, chỗ thì có vách đá hở, chàng đâu biết địa thế ở đây thế nào, lỡ có sơ suất
gì, chàng sẽ mất mạng đó biết không?!"
"Hôm nay gió rất tốt, ta
chơi một lúc thì làm sao?" Hắn giật lại dây diều, đang lúc giằng co, không
cẩn thận, cũng không biết ai mạnh tay, nhưng lại làm đứt dây diều, vừa vặn có
một cơn gió to thổi tới, thổi con diều càng bay lên cao, rồi không thấy bóng
dáng đâu nữa.
Lam Tranh kiễng chân nhìn, cho
tới khi con diều bay mất hút, thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Hắn ai oán nhìn Vũ Lâu:
"Đều tại nàng đấy!"
Vũ Lâu hừ giọng: "Rõ ràng
là chính chàng làm đứt dây diều, để nó bay mất."
"Là nàng làm đứt, nàng đền
ta đi!"
Lam Tranh có lý do để làm nũng,
đương nhiên sẽ không bỏ qua, hắn lải nhải không ngừng: "Nàng đền ta, đền
ta, đền ta, đền ta……"
Vũ Lâu không chịu thua:
"Bay rồi thì cho nó bay luôn đi, mau theo ta quay về." Nàng mạnh mẽ
kéo Lam Tranh về.
Đến tận khi về nơi ở, vẫn không
thấy Lam Tranh có biểu hiện gì khác thường, nhưng Vũ Lâu biết, hắn chỉ tạm thời
ngụy trang thôi, chờ đến khi chỉ còn hai người với nhau, chắc chắn hắn sẽ bùng
nổ trở lại.
Không ngoài dự đoán, đến lúc đi
ngủ, Lam Tranh ôm cổ nàng, ấn xuống giường, rồi chui vào lòng nàng: "Nàng
đền con diều cho ta."
"Ta đền chàng, ngày mai sẽ
làm một con trả lại cho chàng, được chưa. Ta mệt lắm, đừng quậy nữa."
Mệt mới tốt, không còn sức
chiến đấu thì hắn mới có thể thực hiện được ý đồ. Lam Tranh nói: "Ta không
cần diều, ta muốn nàng cơ." Hắn ngậm lấy môi dưới của nàng, khẽ cắn:
"Nàng dùng thân thể trả lại cho ta đi."
Cả ngày hôm nay Vũ Lâu đã rất
mệt mỏi, rất mệt mỏi: "…… Lam Tranh…… ta mệt quá……"
Vì mệt mỏi, nên người nàng mềm
nhũn, đẩy hắn cũng dịu dàng như âu yếm. Lam Tranh hôn dọc theo xương quai xanh,
rồi cởi áo lót của nàng, lộ ra làn da mịn màng như ngọc. Vừa nhìn một chút đã
khiến huyết mạch hắn muốn phun trào.
Hắn khẽ xoa nhẹ một bên ngực
mềm mại của nàng, hỏi: "Thoải mái không?"
Vũ Lâu như mê như say:
"Ừm…… A……"
Lam Tranh được cổ vũ, lại càng
cố gắng dạo đầu kỹ càng hơn, sau đó mới cởi tiết khố của nàng ra. Trước đây,
mỗi khi đến lúc này, nàng thường xấu hổ khép chân lại, lần này lại không phản
ứng gì cả.
Lam Tranh nhìn lên, thấy nàng
ngoặt đầu sang một bên, lông mi run nhè nhẹ, khẽ thở đều, dường như đã ngủ.
Hắn nhìn nàng chằm chằm, rối
rắm một hồi, rồi cũng đành không tình nguyện mà kéo lại xiêm y cho nàng, ôm
nàng nằm ngủ.
Cảm giác được ôm nàng trong
vòng tay khiến hắn thấy, dường như ở đây cũng không tệ lắm.
Thay đổi chỗ ở khiến Lam Tranh
ngủ không ngon, lạ giường nên hắn dậy rất sớm. Đêm qua hắn ôm Vũ Lâu trong
lòng, không biết nàng lại thoát khỏi vòng tay của hắn từ lúc nào, chui vào bên
trong giường ngủ say.
Không được, phải ôm lại mới
được.
Hắn tiến sát lại, ôm lấy nàng
từ phía sau, đưa mắt ngắm nghía khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp của nàng, càng
ngắm càng thấy thích, càng ngắm lại càng động tình, liền cúi xuống hôn nàng. Vũ
Lâu đang mơ màng ngủ bỗng cảm thấy những nụ hôn dịu dàng đặt xuống, liền đẩy
hắn: "Lam Tranh… đừng quậy mà……"
Nàng yểu điệu từ chối, khiến
lòng hắn càng thêm nhộn nhạo, quấn quít lấy nàng không chịu buông: "Vũ
Lâu……"
Chợt thấy nơi bí ẩn bị người ta
chạm vào, Vũ Lâu tỉnh hẳn ngủ, vội quay đầu nhìn lại đằng sau. Đập ngay vào mắt
là khuôn mặt vô tội của Lam Tranh.
"Chàng lại không chịu yên
phận rồi!"
Vũ Lâu túm tay hắn, kéo ra khỏi
giữa hai chân mình, thuận tay nhéo mặt hắn: "Mới có mấy giờ mà chàng đã
muốn làm loạn rồi."
Hắn lại xáp lại gần: "Tần
Vũ Lâu, chúng ta sinh con đi."
Vừa sáng sớm, lại bị đánh thức
khỏi giấc mộng đẹp nên nàng càng dễ cáu giận, rút gối đầu ném hắn: "Phiền
chết đi được, muốn sinh chàng đi mà sinh."
Lam Tranh đã lâu không bị nàng
đối xử ác liệt thế này, liền hô lên: "Ta đã bàn bạc tử tế còn không được
à, được lắm, đừng trách ta không khách khí."
Vừa dứt lời, hắn lại nhận tiếp
một chiếc gối vào mặt.
Lam
