XtGem Forum catalog
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210833

Bình chọn: 9.00/10/1083 lượt.

của Mễ Ngư làm cho bừng tỉnh, má An hoàn hồn cũng khóc, vùi mặt vào trước ngực chồng mình căn bản nói không nên một lời, Tịch Thạc Lương từ từ nhắm hai mắt thở ra một hơi thật dài, sau đó đứng lên bước nhanh tới ban công, ngẩng đầu lên.

Không có ai có thể hiểu được tâm trạng mấy ngày nay của Tịch Thạc Lương, bất an và sợ hãi của anh càng lúc càng mãnh liệt sau khi Mục Nham rời đi, đè nén cảm xúc cuồn cuộn suýt nữa phá hủy anh, vì vậy chỉ có thể bất lực yên lặng chờ đợi tin tức khiến anh gần như sụp đổ, anh nhiều lần buộc mình bình tĩnh lại bình tĩnh, vẫn không khống chế được tâm phiền ý loạn, mấy ngày mấy đêm không ngủ, mệt mỏi đã giày vò Tịch Thạc Lương tiều tụy đến không thể tả, trên cằm mơ hồ phún ra râu ria chi chít vì anh tăng thêm một chút cảm giác tang thương.

Có lẽ, đây chính là thế sự xoay vần trong một đêm.

Anh rất muốn gặp An Dĩ Nhược, muốn tận mắt chứng minh cô bình an vô sự, muốn ôm cô vào lòng an ủi lẫn nhau, dùng nhiệt độ cơ thể của cô để anh cảm nhận sự tồn tại chân thật của cô. Cho đến giờ phút này, cuối cùng anh ý thức được phân lượng của cô gái này trong lòng anh. Nghĩ đến anh tự tay đeo nhẫn cho cô, lòng lo lắng dần dần bình tĩnh trở lại, đáy mắt ẩm ướt lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Mục Nham và An Dĩ Nhược chết đi một lần tại bên bờ sinh tử, nhưng người thân và bạn bè chờ đợi cũng gần như sụp đổ, khi tại phía xa ngoài ngàn dặm bọn họ biết được hai người đã bình an thoát hiểm, tiếng lòng căng thẳng của bao nhiêu người đều đã được dập tắt ngay tức thì, dường như chỉ có nước mắt mới có thể trút đi sự lo lắng của bọn họ để khôi phục lại tâm trạng vui mừng. Song, bọn họ cũng không biết, ở trong mấy ngày ngắn ngủi này, có một số người, có một thứ tình cảm, cũng đã lặng lẽ không tiếng động mà phát sinh tính biến hóa, trong nhỏ bé này, ngay cả bản thân nam nữ là người trong cuộc trong lúc nhất thời cũng không cách nào hiểu rõ.

Màn đêm buông xuống, tiếng mưa gió thê lương đan xen nhau, giống như là khảy đàn một khúc hát tên là "Đau thương", An Dĩ Nhược đã thức dậy từ lâu, cô đi đến phòng bệnh của Mục Nham, xác định anh còn đang trong giấc ngủ say chưa tỉnh, lẳng lặng đứng ở phía trước cửa sổ, ánh mắt trống rỗng, tâm cũng trống trơn.

Không biết qua bao lâu, mưa rơi dần dần nhỏ lại, cô đưa tay đẩy cửa sổ ra, bầu không khí ẩm thấp đập vào mắt, nhắm mắt lại, mặc cho hạt mưa li ti bị gió thổi vào trên mặt, trong lòng trăm vị cùng xuất hiện.

Đời người, tựa hồ luôn có một cuộc gặp gỡ kỳ diệu, có khi hận sớm, có khi hận muộn. Tựa như giữa cô và Mục Nham, nếu như không có cuộc gặp ngẫu nhiên lúng túng khó giải thích ở sân bay lần đó, cũng sẽ không có trải nghiệm sống chết có nhau lần này, vậy hai người bọn họ, có lẽ cũng đã có thể sống yên bình ở vùng trời đất thuộc về riêng mình, song, đời người chính là kỳ lạ như vậy, trái đất chính là nhỏ như vậy.

Từ lúc bọn họ gặp nhau đến quen nhau, tựa hồ là vận mệnh đã định, bất cứ ai cũng không trốn được, tránh không được.

Cúi đầu nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, trong mắt nhanh chóng dâng lên một tầng sương mù, cô lẩm bẩm: "Thạc Lương..." Rốt cuộc không nói được nữa.

Đối với An Dĩ Nhược mà nói, đêm sinh nhật hôm đó cô được đẩy lên đỉnh cao hạnh phúc, người đàn ông cô yêu hết sáu năm cuối cùng bằng lòng vứt bỏ cái gọi là thành kiến môn hộ tiếp nhận gia đình của cô, chuẩn bị cầm tay cô cùng nhau đến già, không ai biết, cảm giác hạnh phúc mãnh liệt đánh sâu vào lòng của cô thế nào, nhưng, đêm đó quá ngắn, ở lúc cô chưa kịp hoàn hồn, vận mệnh lại mở ra một trò đùa của ông trời dành cho cô, đột nhiên chuyển hướng để bây giờ cô hồi tưởng lại vẫn sởn gai ốc.

Cố Dạ, người đàn ông điển trai ấy giống như thiên sứ, người đàn ông tà mị ấy giống như Quỷ Satan, trói cô đến Myanmar ngàn dặm xa xôi, vẽ xuống một nét bút màu xám vào cuộc sống vốn xán lạn của cô, cùng lúc đó, trong lúc vô tình đã đẩy cô về phía người đàn ông trên người có hương vị của ánh mặt trời, người đàn ông ấy có thể gọi là người đã cứu mạng của cô— Mục Nham.

Đột nhiên An Dĩ Nhược rất mơ hồ, cô không biết gặp gỡ Mục Nham có thay đổi gì hay không, cũng không biết ở trên đời này, rốt cuộc ai có thể cùng ai đi đến vĩnh cửu.

Yên lặng chốc lát, lý trí rời rạc cuối cùng cũng được kéo về, sợ người đàn ông ngủ mê cảm lạnh, quan tâm mà đóng cửa sổ lại.

Trên giường bệnh, Mục Nham từ từ nhắm hai mắt, mày hơi nhíu, giống như là ngủ không an ổn, thỉnh thoảng có tiếng nói mớ truyền đến, ngay từ đầu An Dĩ Nhược cho rằng anh tỉnh, đến gần khẽ gọi hai tiếng anh lại không đáp lại, cô cười nhạt, sờ sờ trán của anh, xác định không có phát sốt, lại cẩn thận dịch góc chăn cho anh, vẫn canh giữ ở trong phòng.

Di động trên bàn ong ong vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh bên trong phòng bệnh. Sợ đánh thức Mục Nham, An Dĩ Nhược không để ý đến vết thương trên tay nhanh chóng cầm lấy di động của anh, nhìn thấy trên màn hình hiển thị hai chữ "Tử Việt", không chút suy nghĩ liền bấm phím kết nối.

"Tôi là An Dĩ Nhược, Mục Nham còn chưa có tỉnh." Không đợi Đàm Tử Việt mở miệng, cô đã nhỏ giọng giải thích.

Đàm Tử Việt rõ rà