XtGem Forum catalog
Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329612

Bình chọn: 7.5.00/10/961 lượt.

tôi, chẳng lẽ cũng giống như người ta đưa lễ vật quý giá tỏ rõ quyết tâm?" Theo bản năng nhíu mi, còn nói: "Dù sao tôi cũng là nghĩ không ra cách khác."

Khuôn mặt Đàm Tử Việt và Mễ Ngư ửng đỏ nhìn anh, vẻ mặt không được tự nhiên, nhịn không được cười ha ha.

Trăng treo ngọn cây, An Dĩ Nhược đấm đấm cái lưng mỏi nhừ đau nhức, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe Cherokee màu xám bạc ấy vẫn còn đậu dưới bóng cây le que, chủ nhân của chiếc xe đang cào mái tóc của mình dựa vào trước xe, vô cùng buồn chán ngửa đầu nhìn trời. Giữ tư thế ngẩng mặt gần mười phút dài, sau đó, người đàn ông ngồi vào trong xe, một chút niềm vui của cuộc sống cũng không có mà xụi xơ ở trên ghế dựa.

An Dĩ Nhược nhích lại gần phía trước cửa sổ, nhìn thấy bên trong xe sáng lên một ánh sáng nhỏ nhoi, rất nhanh, cô nhận được một tin nhắn, anh hỏi: "Nói cho anh biết, quá trình và kết cục đều đã có, em còn muốn cố chấp bao lâu?" Đợi gần nửa năm mới dám xuất hiện ở trước mặt cô, lại dùng gần một tháng chờ đợi nói cho cô biết thành ý của anh, Mục Nham không giữ được bình tình.

Anh đột nhiên hỏi khiến cô giật mình, ngay sau đó kéo ra một nụ cười khổ, ấn trả lời: "Đã từng cố gắng, đã từng đấu tranh, đã từng thử muốn cười rất nhiều lần, nhưng, không thể thay đổi được." Khi cô chờ anh cho cô một lời giải thích, anh nhận lấy thiếp mời thành toàn hạnh phúc của cô; Khi cô muốn vứt bỏ hết thảy phần tình cảm không nói rõ ấy cùng Tịch Thạc Lương chia sẻ cuộc sống này, anh vì lựa chọn khác dòng dõi bỏ rơi cô. Sau khi chìm nổi ở trong tình yêu, cô làm sao còn có sức nỗ lực và ra sức thực hiện, dù sao cô cũng là một người yếu đuối, dễ dàng chùn bước, dễ dàng sợ sệt. Trái tim treo tí ti ý nghĩ nghi ngờ đã lâu, sớm đã được chứng thực ở lời mời và chờ đợi của anh, nhưng, lại sợ ngộ nhỡ xuất hiện rủi ro, muôn đời muôn kiếp không trở lại được nữa.

Đẩy cửa xe ra, anh giương mắt nhìn ánh đèn sáng phía cửa sổ trên lầu, cô không có trốn tránh, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi ấy, hơi cụp mi xuống, vẻ mệt mỏi của An Dĩ Nhược thản nhiên hiện rõ ở trên mặt.

Tại sao ép cô?

Rõ ràng ngăn cách bởi núi dài sông rộng, lại giống như là đứng đối diện, giữa hai người xẹt qua trầm mặc đáng kể, sau đó, anh đột nhiên xuống xe, đưa điện thoại di động đến bên tai, khi tiếng nói khẽ giống như lẩm bẩm của anh bay vào trong tai cô, bầu không khí xung quanh tại thời điểm này dường như đã ngưng trệ, cô nghe thấy anh nói: "Em xuống đây, chúng ta nói chuyện." Không phải câu hỏi, mà là ra lệnh, mang theo khẳng định không cho cô cự tuyệt.

Đêm yên tĩnh, tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng hít thở của nhau, cô lúng ta lúng túng không nói gì, cúp điện thoại cầm túi xuống lầu. Tiếp tục như vậy nữa rất không có ý tứ, An Dĩ Nhược cũng cảm thấy bọn họ hẳn là nên nói chuyện, kể từ lần thoát hiểm đó, giữa bọn họ, từ đầu đến cuối thiếu một cuộc nói chuyện bình tĩnh.

Lúc cửa thang máy mở ra, Mục Nham từ bên ngoài đại sảnh bước nhanh tới, áo khoác màu thẫm làm nổi bật lên chân dài vai rộng của anh, vẻ mặt nặng nề, thấy cô, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng không biểu lộ gì, anh không có dừng bước, đi thẳng tới trước mặt cô, nắm lấy tay cô xoay người đi ra ngoài.

An Dĩ Nhược nín thở nghe tim mình đập, chỉ cảm thấy lại mặc cho anh chờ đợi mình thêm nữa phòng tuyến mỏng manh cuối cùng sẽ tan tác, không còn sức giật ra, trong phút chốc, cô có quyết định gì đó.

"Đang nghĩ gì?" Xe vững vàng mà trượt vào đường phố, Mục Nham đột nhiên hỏi.

An Dĩ Nhược nghiêng đầu nhìn anh một cái, cảm thấy tối nay anh đặc biệt thâm trầm, làm cô cảm thấy rất áp lực, dường như ngay cả cười cũng có chút miễn cưỡng, dời mắt đến ngoài cửa sổ, nhìn cảnh đường phố lui nhanh, cô thành thật thừa nhận: "Đầu thật sự trống rỗng."

Thật lâu sau, Mục Nham mới hỏi: "Nhất định phải cự tuyệt đến triệt để như vậy sao? Anh có ý gì em không hiểu sao?"

"Tôi luôn không thông minh, hiểu chậm." Giọng nói của cô lạnh nhạt như vậy, có cảm giác mờ mịt cự tuyệt người ngoài ngàn dặm, nhớ tới lúc anh mới từ Vân Nam trở về bị Mễ Ngư kéo đến Sơn Thủy ăn cơm thì gặp nhau, tiện thể nhớ lại cuộc nói chuyện chưa có bắt đầu đã bị Tịch Thạc Lương cắt ngang, An Dĩ Nhược nghẹn ngào, cảm thấy tim xoắn chặt lại đến mức không thể hít thở.

"Mục Nham, đừng lãng phí thời gian nữa, tôi tin anh rất bận." Thân mật giữa bọn họ đã từng có nụ hôn ẩm ướt triền miên, giữa bọn họ xa lạ đến chưa bao giờ có một lần hòa hợp nói chuyện với nhau, đáy lòng từng có nghi vấn, không sai, nhưng lúc này, cô thật sự không muốn tiếp tục dây dưa nữa, nhìn gò má của anh, cô nói: "Kết quả cũng đã như vậy, giữa những gì đã trải qua thật sự không quan trọng." Đối với Mục Nham, đã từng cảm kích và xúc động, đã từng đấu tranh nỗ lực, có một loại ủy khuất và đau lòng nói không rõ nhìn không thấy, lòng An Dĩ Nhược mệt mỏi đến cực điểm.

Anh đạp thắng, xe đột nhiên dừng lại, cánh tay dài đột nhiên chống đỡ ở trên ghế dựa dán sát ở bên tai cô, cô hoàn toàn bị che phủ ở trong hơi thở lạnh nhạt tức giận của anh, giọng nói lạnh lùng gần trong gang tấc vang lên: "Nói cho anh biết trải qua cái gì không quan t