h, cô đang
với tay lấy hàng trên giá, chiếc vòng trên cổ tay được khoanh tròn,
giống y đúc chiếc vòng trong buổi đấu giá.
Cái cô Trần Doãn Chi
này quả thật là một nhân tài PR[1'> kiệt xuất, để tuyên truyền cho gia
tộc hùng hậu của anh nhằm bình ổn lòng người, ngay cả cái này mà cũng
đào bới lên để xào nấu thành tin tức được. “Chẹp, đẹp thật đấy!” Chị em
họ hàng kéo tay Hàn Đình Đình ra xem, ai cũng xuýt xoa ngưỡng mộ. Hàn
Đình Đình cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lòng thầm nghĩ xem phải mở miệng đòi lại chiếc vòng đã tặng cho mẹ mình như thế nào bây giờ…
[1'> PR (tiếng Anh: puplic relations, viết tắt là PR) – Quan hệ công chúng:
là việc một cơ quan tổ chức hay doanh nghiệp chủ động quản lý các quan
hệ giao tiếp cộng đồng để tạo dựng và giữ gìn một hình ảnh tích cực của
mình. Các hoạt động quan hệ công chúng bao gồm các việc quảng bá thành
công, giảm nhẹ ảnh hưởng của các thất bại, công bố các thay đổi, và
nhiều hoạt động khác.
“Sao hai đứa lại sang đây?” Chờ mọi người bớt ồn ào rồi Tần Uẩn mới mỉm cười hỏi han con trai và con dâu.
“Con đưa cô ấy đến đòi lì xì.” Anh khoe với bố mẹ mình bao lì xì đỏ chót mà
bố mẹ Đình vừa cho: “Nhạc phụ nhạc mẫu của con lì xì này!”
Trương Phác Ngọc giơ tay ra định giành lấy, Tần Tống thấy vậy vội vàng giấu
đi, rồi lại chìa tay ra trước mặt bố mẹ: “Chúc bố mẹ năm mới vui vẻ, vạn sự như ý! Mau mau lì xì!”
Anh tinh nghịch như trẻ con khiến ai
cũng phải buồn cườỉ. Tần Uẩn vui vẻ bốc ra ba cái trong đống bao lì xì
đặt sẵn trên trà kỷ bên cạnh để lát nữa lì xì cho lũ nhóc trong nhà, ông cho Tần Tống một cái, còn lại hai cái đặt vào tay Hàn Đình Đình: “Chúc
mừng năm mới! Bố cũng chúc hai đứa vạn sự như ý, bình yên êm ấm, hạnh
phúc vui vẻ!”
Tần Tống “Í” một tiếng: “Sao cô ấy lại được những hai cái?”
“Tất nhiên là cho em bé trong bụng rồi!” Một cô chị họ nhanh nhẩu lên tiếng.
Tần Tống đương nhiên biết là không có khả năng đó, nhưng cũng không thể nói ra được, anh cứ nhìn Hàn Đình Đình cười mãi. Vốn đĩ Hàn Đình Đình chẳng thể nào mặt dày mày dạn được như anh, lúc này còn bị bao nhiêu là người cứ hết nhìn lại cười như thế, bàn tay nhận lấy bao lì xì của cô khẽ
run, không biết nên làm thế nào mới phải.
“Hai bao lì xì, một cho nàng dâu của bố, một cho vợ của con.” Tần Uẩn mỉm cười: “Cả hai vị trí
này Đình Đình đều đã làm rất tốt, rất xứng đáng được nhận hai phần! Bố
hy vọng vào ngày này năm sau, Đình Đình có thể nhận được ba phần.”
Vừa về đến phòng riêng ở trên tầng, Hàn Đình Đình không nhịn được, lập tức
hỏi anh: “Sao anh lại nói với em đó là đồ rởm? Làm em sợ quá không nói
nên lời nữa! May mà mẹ không có hỏi, không thì em thật chẳng biết nên
trả lời thế nào!”
“Anh chỉ nói một cái một trăm, chứ có nói một
trăm tệ đâu, tự em nói là hàng giả đấy chứ!” Tần Tống nhún vai: “Với lại anh cũng không nghĩ là sẽ lên báo mà.”
Cô rùng mình, nghĩ lại mà sởn hết cả gai ốc. Đình Đình khẽ vuốt ve chiếc vòng rồi mải chìm trong
suy nghĩ, cô cũng không nói gì thêm.
Dưới ánh đèn, chiếc vòng
ngọc lấp lánh càng làm tôn lên màu da trắng muốt của cô, Tần Tống nhìn
đến mụ mị, trong lòng nóng lên từng đợt, anh theo bản năng giơ tay ra
giữ lấy cánh tay ấy, rồi lại được đà kéo cả người cô vào lòng mình: “Em
thích thì cứ đeo đi, vòng có đắt đến mấy cũng không sánh được với sự vui vẻ của em!”
Cô nghiêng mặt, cười với anh: “Miệng lưỡi anh càng ngày càng dẻo!”
“Ừ!” Anh thừa nhận: “Bởi vì anh càng ngày càng thích em mà, bà xã!” Ngón tay đang giữ chặt cổ tay cô chậm rãi mân mê, mang theo một cảm giác khó tả
nào đó khiến hai người vừa cảm thấy lạ lẫm lại vừa chờ mong, nó giống
như từng sợi từng sợi tơ đang từ từ quấn lấy nhau, cột chặt hai người
lại không cách nào tách tời.
“Trong ngọc có chứa linh khí, nếu nó thuộc về em thì không thể mất đi đâu được, em đeo vào, nếu nó không
chạy mất thì chúng ta giữ lại cho đời sau. Bảo vật gia truyền được
truyền lại từ thế hệ của chúng ta hay từ các thế hệ trước nữa cho đến
các thế hệ mai sau thì cũng giống nhau cả thôi.” Anh vừa dịu dàng thì
thầm, vừa hôn từ tai cô hôn xuống hõm cổ, rồi xuống bờ vai…
Chiếc áo sơ mi màu hồng cánh sen của cô không biết đã bị anh cởi ra ba nút tự bao giờ, cổ áo bị kéo xuống trước ngực, màu hồng kiều diễm kết hợp với
làn da mịn màng của cô tạo nên vẻ quyến rũ, mê hoặc chết người. Anh cúi
đầu mút bờ vai trắng như tuyết của cô, thanh âm cực thấp, cực nóng bỏng: “Có muốn được ba bao lì xì không? Hử?”
Cô nhắm mắt tựa vào lòng anh, cả tâm hồn bồng bềnh phiêu lãng, giọng nói run rẩy thoảng qua: “Ừm…”
Sau đó toàn thân Đình Đình bỗng nhẹ bẫng, cô hít sâu một hơi, cả người được anh bế bổng lên. Cô ngượng ngùng nhìn Tần Tống, hai tay quàng qua cổ
anh, đầu dựa vào ngực anh lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ từ con tim anh, cô
từ từ nhắm mắt lại…
***
Chiếc đồng hồ dưới nhà lúc này
ngân vang tiếng chuông điểm mười hai giờ, bên ngoài ô cửa tiếng pháo nổ
đi đùng rung chuyển đất trời, bầu trời đêm dường như bị xé toạc, những
đốm pháo hoa rực rỡ nối đuôi nhau tô điểm sắc trời.
Thời khắc
giao thừa tưng bừng náo