cú điện thoại thôi đã khiến cho con người trước giờ luôn nhu mì như cô phải thay đổi.
Tần Tống vẫn biết tình yêu là một thứ vô cùng đặc biệt. Rất lâu, rất lâu về trước từng có người
nói với anh rằng: Cô không thể tự vẫn vì một ai đó, cô chỉ nguyện sống
tiếp vì một người, dẫu cuộc sống có gian nan vất vả thế nào đi chăng
nữa. Tần Tống của ngày đó còn kiêu căng ấu trĩ hơn bây giờ cả trăm lần,
nhưng anh lại không phải là lý do để cô nguyện sống tiếp cho dù phải
chịu khổ sở nên anh đã dứt khoát buông tay.
Trong lòng anh thoáng chút lạnh lẽo nên lời nói cũng chuyển sang lạnh lùng: “Hàn Đình Đình!”
Anh sầm mặt: “Chuyện cô muốn làm mẹ kế của ai tôi đây quản không nổi,
nhưng đừng có quên thân phận của cô bây giờ đấy! Cô mà dám gây ra chuyện gì để không ngẩng mặt lên nổi thì cô với cả ai kia của cô, tôi đều xử
hết!”
Tần Tống khi phát khùng thì đáng sợ vô cùng, Hàn Đình Đình
mím môi không dám đáp lời, Tần Tống lại hối thúc: “Nghe thấy chưa hả?”
“Vốn dĩ làm gì có chuyện gì đâu…” Hàn Đình Đình lí nhí trả lời anh: “Tôi nghe thấy rồi.”
Bộ dạng tội nghiệp của cô khiến cơn giận của Tần Tống không biết để đâu
cho hết, anh buồn bực nghiến răng một hồi, xách cô sải bước: “Về nhà ăn
cơm!”
Trương Phác Ngọc phát hiện ra sắc mặt con trai mình hôm nay rất tệ, dường như bị ai đó chọc giận.
“Đình Đình!” Bà kề sát tai con dâu hỏi khẽ: “A Tống làm sao thế? Mặt mày khó coi quá đi mất!”
Hàn Đình Đình khẽ lắc đầu, làm trái lương tâm nói dối bà: “Con cũng không biết.”
“Phác Ngọc!” Tần Uẩn gắp thức ăn cho vợ, trách móc nhẹ nhàng: “Ăn cơm cho đàng hoàng đi!”
Trương Phác Ngọc trở về chỗ ngồi, vùi đầu và hai miếng cơm nhưng vẫn không cam tâm, con ngươi đảo qua đảo lại rồi chuyển sang tấn công Tần Tống: “A
Tống này!” Bà cười híp mắt: “Con làm sao thế? Suốt cả tối chẳng nói
tiếng nào. Thức ăn không ngon sao? Mẹ bảo họ làm thêm mấy món con thích
ăn nhất nữa nhé?”
Tần Tống nhướng mày, đáp hờ một tiếng: “Không cần đâu ạ!” rồi lại chìm trong im lặng.
Thấy Phác Ngọc đang vui mừng hớn hở bỗng chốc thất vọng tiu nghỉu, Tần Uẩn
rất bất mãn nhìn con trai: “Không thích ăn thì đừng có miễn cưỡng! Mày
trưng cái mặt đấy ra cho ai xem hả?”
Tần Tống lửa giận bốc lên tận đầu, gác đũa “cạch” một tiếng: “Bố đã nói xong chưa? Bố tưởng con thích về đây ăn cơm lắm à?”
“Thằng mất dạy!” Tần Uẩn cũng gác đũa đánh “rầm” một cái, lớn tiếng quát: “Mày cút ra khỏi đây cho tao!”
Tần Tống cười lạnh một tiếng: “Vốn từ của bố quay đi quay lại cũng chỉ có mỗi câu này thôi à?”
“Mày!” Tần Uẩn phát hoả, vỗ mạnh bàn, khiến Hàn Đình Đình và Trương Phác Ngọc
sợ hãi giật nảy mình. Trương Phác Ngọc vừa vội vàng ngăn chồng mình lại
vừa mắng Tần Tống: “A Tống, con làm gì thế hả? Hai bố con không thể nói
chuyện đàng hoàng được hay sao? Lần nào cũng cãi nhau!”
Tần Tống cười ác: “Bố con đâu ra chứ? Ông ấy đã từ con từ lâu rồi mà!”
“A Tống!” Hàn Đình Đình đứng bên cạnh anh, kéo ống tay áo anh nhỏ giọng khuyên nhủ: “Đừng nói nữa!”
Tần Uẩn bị Trương Phác Ngọc ngăn lại, nộ khí càng bốc lên cao, chỉ vào Tần
Tống giận dữ quát: “Gây ra những chuyện làm mất thể diện nhà họ Tần như
vậy, lẽ nào mày còn trông mong tao sẽ chịu tội cho mày, cứu vớt mày hay
sao?”
Sắc mặt Tần Tống biến đổi, xông lên phía trước, Hàn Đình Đình ôm chặt anh từ sau lưng, ra sức kéo anh lại.
Tần Uẩn trầm giọng: “Đình Đình, con bỏ nó ra, ta muốn xem xem nó định làm gì!”
Trương Phác Ngọc đấm vào người chồng: “Anh làm gì thế? Cãi nhau với con trai vui lắm sao?”
“Tôi không có cái loại con trai không bằng heo chó này!” Tần Uẩn hét lên phẫn nộ, gân xanh trên trán đều hằn rõ.
“Ái da…” Trương Phác Ngọc xoa xoa tai, mặt mày khổ sở: “Tai của em sắp bị anh hét cho điếc luôn rồi!”
***
Tần Tống bị Hàn Đình Đình ôm cứng không rời, anh sợ làm cô bị thương nên
cũng không dám vùng mạnh. Đến khi cơn giận qua đi, anh bình tĩnh lại,
mặt mũi sầm sì xoay người kéo cô ra ngoài.
Hàn Đình Đình vừa đi vừa quay đầu lại cáo lỗi: “Xin lỗi bố mẹ… Tụi con về trước ạ!”
“Lắm chuyện!” Tần Tống mất kiên nhẫn quát cô, đầu cũng không thèm ngoảnh lại, xách cô bỏ đi.
***
Ra khỏi cửa, chắc anh bị cơn giận làm choáng váng đầu óc, quên luôn cả
việc đến bãi đậu xe lấy xe, từ bồn hoa đi thẳng một mạch, ra khỏi cổng
lại tiếp tục đi bộ ra đường cái..
Hàn Đình Đình vẫn bị anh nắm chặt tay, phải chạy bước nhỏ mới theo kịp anh.
“Tần Tống… Tần Tống!” Rốt cuộc thì cô cũng không chạy nổi nữa, thở hổn hển
gọi anh. Thấy Tần Tống không đáp, Đình Đình dứt khoát ngồi xổm xuống,
nhìn cô giống như một cái vali đang bị anh kéo đi.
Tần Tống dừng
lại, ngực không ngừng phập phồng, anh nhìn vào khoảng trời đêm mênh
mông, trong mắt hắt ra thứ ánh sáng mà Hàn Đình Đình cảm thấy cực kỳ xa
lạ.
“Tần Tống…” Cô vươn tay giật giật ống quần anh: “Chúng ta ngồi xuống đây nghỉ chút đi!”
Cô ngồi bệt xuống, ngẩng mặt nhìn anh, ngữ khí mềm mại đầy khẩn thiết, Tần Tống vô thức nghe lời, đến bên cạnh cô ngồi bệt xuống vỉa hè.
“Tần Tống, sao bố anh lại mắng anh không bằng heo chó thế?” Hàn Đình Đình bóp bóp chân, đột ngột hỏi.
Tần Tống hí