i hỏi cô kết hôn có tốt không, về làm vợ người ta ổn chứ?
Sao có thể tốt được? Không phải làm vợ anh thì làm sao em có thể ổn được?
Việc gì phải tự làm khổ mình, ngay từ đầu cô đã biết là kết cục sẽ như thế này rồi mà.
Màn đêm ngày càng dày đặc, gió càng thêm lạnh, Hàn Đình Đình che mặt lại,
lâu dần rồi cũng phải quên thôi. Cho dù có đau lòng tuyệt vọng hơn nữa,
điều mà cô quan tâm nhất vẫn là bố mẹ mình còn đang ở trong ngôi nhà
kia. Hai người đã cho cô máu thịt, linh hồn, tình cảm và tất cả những
điều tốt đẹp nhất, cô không thể vì đèo bòng thứ tình yêu khó lòng gánh
vác này mà vứt bỏ họ được.
Lau khô nước mắt trên mặt xong, cô liền trở vào phòng.
***
Bóng dáng Tần Tống đã mất hút khỏi căn bếp, một mình mẹ Đình đang hì hục
nhồi bột. Cô đi đến phụ mẹ, thuận miệng hỏi: “Tần Tống đâu rồi hả mẹ?”
Mẹ Đình ngừng tay một lát rồi lại ra sức nhào thêm hai cái nữa. Bà thoáng
nghĩ ngợi rồi vứt bột qua một bên, kéo con gái lại hỏi: “Đình Bảo… trên
eo con… là A Tống làm đó à?”
Đình Đình sững người, lập tức nghĩ
đến vết bầm tím trên eo cô, hôm sau buổi tiệc sinh nhật cô đã phát hiện
ra rồi, chắc là do lúc ấy ở trong nhà vệ sinh… Tần Tống bấu cô.
Nghĩ đến nguyên nhân xuất hiện vết tích đó, mặt cô đỏ bừng.
Trông thấy dáng vẻ xấu hổ tự thừa nhận của con gái bé bỏng, mẹ Đình vừa vui
mừng lại vừa lo âu, ý tứ một hồi mới nhỏ tiếng dặn cô: “Hai con là vợ
chồng son, có gấp gáp một chút cũng là… điều rất bình thường! Nhưng sau
này đừng vậy nữa! Chuyện gì cũng có mức độ thôi… Con hiểu chưa?”
“Con…” Hàn Đình Đình cắn môi lặng lẽ gật đầu.
***
Trên đường về hai người đều không nói gì, Hàn Đình Đình trong lòng đang có
tâm sự, chẳng thèm đếm xỉa đến Tần Tống đang dùng ánh mắt vương vấn nhìn trộm cô.
Đến nhà, Đình Đình lặng lẽ đi thẳng về phòng, Tần Tống không thể nhịn nổi, gọi giật cô lại: “Khụ… eo cô… còn đau không?”
Hàn Đình Đình bất giác xoa nhẹ vùng eo mới nghĩ ra anh muốn nói gì: “Không sao, gần khỏi rồi.”
“Hàn Đình Đình, tôi…” Tần Tống hít một hơi, lấy hết dũng khí lên tiếng: “Tối hôm đó đã hôn em.”
Hàn Đình Đình đờ đẫn sững sờ trong thoáng chốc, sau đó thản nhiên gật đầu “Ừm!”
Ừm… Hơi thở Tần Tống cố nén vào bị trào cả ra, câu trả lời như vậy là thế quái nào chứ?
“Không sao đâu! Tôi biết mà, tôi không để bụng đâu.” Cô đang rất mệt mỏi, muốn lên giường sớm một chút để trò chuyện cùng Phốc Phốc.
Khoé môi Tần Tống co giật: “Cô biết cái gì? Cô lại biết chuyện gì nữa?”
“Lúc đó anh uống say rồi, chắc… không nhìn rõ tôi là ai phải không?” Hàn
Đình Đình nghĩ ngợi, cố gắng tế nhị khuyên nhủ: “Tần Tống, thực ra tôi
nghĩ anh nên suy nghĩ kỹ lại! Chưa nói đến những chuyện khác, nhưng con
gái chị Trần đáng yêu như thế, nếu anh cứ cố chấp khiến gia đình họ phải tan vỡ thì tội nghiệp con bé lắm!”
Biết – ngay – mà! Tần Tống
điên tiết đến mức muốn lật bàn, anh biết ngay là thế nào cô ta cũng sẽ
suy nghĩ bậy bạ lệch lạc như vậy mà!
“Hàn – Đình – Đình!” Anh rành rọt nhả từng chữ: “Đầu óc cô có vấn đề!”
“…” Trong lòng Hàn Đình Đình rất khó chịu, cau mày nói: “Với danh nghĩa bạn bè, tôi quan tâm đến anh nhưng anh lại chẳng thèm cảm kích. Sau này
chuyện giữa anh với chị Trần tôi sẽ không bình luận gì thêm nữa. Chúc
ngủ ngon!”
“Ai cho phép cô đi ngủ hả?” Thấy Hàn Đình Đình xoay người định rời đi, Tần Tống càng nổi giận, lớn tiếng gọi giật cô lại.
Hàn Đình Đình cũng tức giận, nghiêm túc nói với Tần Tống: “Tôi không cần sự cho phép của anh! Tôi đang rất mệt, muốn ngủ thì đi ngủ thôi!”
Cô xoay người bước về phòng. Tần Tống sải những bước lớn đuổi theo Đình
Đình, kéo cô lại, anh vừa định lên tiếng thì cô đã lạnh lùng vung tay
đẩy mạnh anh một cái. Đương lúc không hề phòng bị, anh loạng choạng lui
về sau hai bước, ngã vật xuống nền nhà.
Tần Tống ngẩn người, hoá
đá tại chỗ, ngây dại nhìn theo Đình Đình… Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên anh bị một đứa con gái đẩy ngã…
“Đừng làm phiền tôi nữa!”
Thấy anh chống tay lên sàn gượng đứng dậy, Hàn Đình Đình hét lớn, doạ
cho anh sợ đến nỗi hồn bay phách tán, ngã lăn xuống sàn thêm lần nữa.
Khuôn mặt đỏ bừng giận dữ trừng mắt với anh thêm chừng mười giây, Hàn Đình
Đình bước chân có chút liêu xiêu, quay người trở về phòng.
Một
mình Tần Tống ngồi trên sàn nhà, trong lòng thầm nghĩ: Thế giới này phải chăng đảo điên mất rồi? Có phải tôi đã xuyên không đến nơi nào rồi
không? Người lúc nãy hằm hằm nhìn anh thét lớn… có phải là “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh không thế?
Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn tường
bao trùm căn phòng rộng lớn, bộ bàn ghế sô-pha lẻ loi đơn côi trong
phòng khách, Tần Tống thảm hại bò dậy, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng mà Hàn Đình Đình đã đóng chặt hồi lâu. Anh ngoảnh mặt, lặng lẽ men theo cầu thang đi lên tầng.
Tiểu Lục thiếu uy danh khắp bốn phương
không ai sánh bằng của Tần gia bị người ta đẩy ngã… đến mức chỏng vó
dưới đất, bị người ta lớn tiếng quát, bị người ta đứng trên cao nạt nộ
đến mức sững sờ ngây ngốc…
***
Suốt một đêm, Hàn Đình Đình toàn nằm mơ thấy những giấc mơ kỳ quái. Trong mơ cô vẫn còn ở thành phố G, Tiểu Đổng v