Duck hunt
Ngại Gì Yêu Nhau

Ngại Gì Yêu Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327971

Bình chọn: 7.00/10/797 lượt.

a Tử Ngư không trách Thích Uy vào lúc cô yêu anh

ta nhất, vào thời điểm khó tự kềm chế nhất mà anh ta cứ như vậy mà rời

bỏ cô. Cô không trách anh ta ở nơi rất đông người, trước mặt nhiều người như vậy, anh ta dùng tay gỡ bàn tay của cô đang nắm lấy tay áo sơ mi

ra, nói với cô: “Hứa Tử Ngư, sao cô không nghĩ lại, cô là ai chứ” Thậm

chí cô cũng không trách anh ta ở bờ bên kia đại dương gọi điện thoại cho cô chỉ lạnh lùng nói với cô: “Mong em đừng hy vọng sẽ có cơ hội dây dưa với tôi, bây giờ tôi rất hạnh phúc.” Cô không trách anh ta đã làm những việc này, chẳng qua là bởi vì không thương mà thôi.

Cô chỉ trách anh ta, tại sao lúc còn yêu nhau anh ta lại đối xử với cô tốt như vậy.

Từ nhỏ cô rất ít khi được che chở, dãi nắng dầm mưa, dần dần lớn lên

giống một thân cây; thế nhưng từ khi gặp anh ta, anh ta hết lòng che chở cho cô, để cho cô cảm thấy mình cũng được giống như bao cô gái khác

vậy, cuối cùng đóa hoa lớn dần trong lồng ngực mềm mại của anh ta.

Nhưng anh ta đột nhiên rời đi để cho cô thất kinh, cho đi một tình yêu chân

thành và nguyên vẹn, nhưng khi nhận lại thì chỉ có vụn vỡ, tan tành cùng bám đầy đất cặn. Cô thận trọng đem từng mảnh vụn mà gom lại rồi chắp vá vào với nhau, toàn bộ thời gian cô đã dùng là sáu năm. (diepdiep: xúc động, chị Ngư đang hồi tưởng về mối tình đầu của chính mình, thấy thương chị Ngư ghê.)

“Hai. . . . . .” Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng thở dài, giờ phút này cô thật sự cảm

thấy mình đã già rồi, trong lòng chỉ toàn là mệt mỏi. Trước mặt chạy tới một cô bé nhỏ, tay cầm một cái bong bóng, bàn tay nhỏ bé mềm mại và

trắng noãn vỗ vỗ tay của cô mà an ủi: “Dì ơi, đừng khóc, cháu tặng bong

bóng cho dì nhé.”

Hứa Tử Ngư đưa tay lên lau mặt, trên mặt chỉ

toàn là nước mắt. Cô nhận lấy cái bong bóng màu hồng đó, cười và nói lời cảm ơn với cô bé. Cô bé vui vẻ chạy về bên cạnh mẹ của mình, Hứa Tử Ngư cũng theo bản năng mà sờ bụng của mình, ở nơi này của cô có một mầm

sống, nó chính là máu mủ ruột thịt của cô, sẽ không bao giờ vứt bỏ cô

cũng sẽ không bao giờ rời bỏ cô, điều này khiến cho cô cảm thấy thật ấm

áp.

Bắt đầu từ giờ phút này trở đi, Hứa Tử Ngư yên tâm cùng cam kết, mầm sống này cô sẽ giữ lại. Tống Lương Thần lo

lắng lái chiếc Mercedes chạy tới bệnh viện thành phố, Thích Lôi vừa gọi

điện thoại nói với anh, Hứa Tử Ngư vậy mà vì một người đàn ông đến bệnh

viện phá thai. Trong giây phút đó, anh cảm thấy đầu óc trống rỗng, trong lòng giống như bị dao cắt vậy, không muốn màng đến cái gì nữa, chỉ muốn lập tức chạy đi tìm cô. Cảnh vật hai bên lùi về phía sau thật nhanh,

trong đầu anh bây giờ hiện lên toàn bộ là hình ảnh của Hứa Tử Ngư cùng

với anh ở chung một chỗ trong thời gian qua. Anh thật là một tên ngốc,

phản ứng đã rõ ràng như vậy, thế mà anh cũng không có nhận ra! Anh biết

cô thiệt thòi, nhưng anh vẫn muốn đem mọi chuyện sắp xếp cho thật ổn

thỏa rồi mới nói cho cô biết, ai ngờ, sự việc lại rắc rối đến mức khó có thể dọn dẹp như vậy.

Lập tức tới bệnh viện, thời điểm anh lái xe vào con đường phụ rồi dừng xe lại, anh trông thấy Hứa Tử Ngư đang ngồi ở trên băng ghế chờ. Trời thì đang đổ nắng rất to, vậy mà cô lại lặng im

ngồi dưới nắng mặt trời, cô một tay vuốt bụng còn tay kia đang cầm một

cái bong bóng, mắt nhìn về phía trước không có mục tiêu. Anh cảm thấy

mắt có chút cay, tay run rẩy mở cửa xe, sải bước đi về phía cô.

“Tiểu Ngư.” Anh ngồi xổm xuống đối mặt nhìn cô, sau đó nhẹ giọng gọi, tay anh nắm lấy bàn tay lạnh lẽo nhỏ bé của cô, đem thần trí của cô từ trong bi thương trở lại hiện thực.

“Lớp trưởng, sao cậu lại tới đây?” Hứa Tử Ngư bị người đàn ông trước mắt làm cho sợ hết hồn, sao hai mắt của

anh lại đỏ như vậy, chẳng lẽ trong nhà anh có người nhập viện sao?

“Tiểu Ngư, thật xin lỗi.”

“Ai, cậu đừng ngồi xổm như vậy, người ta nhìn thấy thì kỳ lắm đó, cậu đứng

dậy trước rồi hẳn nói.” Hứa Tử Ngư lúng túng nhìn hai bên, trai đẹp đang ngồi bên cạnh cô nói chuyện, còn là ở nơi công cộng, như vậy sẽ khiến

cô cảm thấy rất áp lực đó.

“Chỗ này nắng quá, cậu vừa mới. . . . . . Ngồi ở đây đối với cậu không tốt đâu, mình dẫn cậu về nhà trước.”

Tống Lương Thần nói xong liền bế lấy cô, bế cô đến chỗ đậu xe.

“Ah, cậu làm sao vậy, mau thả tôi xuống đi!” Hứa Tử Ngư giùng giằng đòi

xuống, người đi đường cũng tò mò nhìn hai người, hiện tại gương mặt đẹp

trai của Tống Lương Thần chứa đầy bi thương, cho nên cô cũng không dám

nổi giận, chỉ có thể an tĩnh, ngoan ngoãn để cho anh bế vào trong xe.

Tống Lương Thần ở bên kia lên xe, nhẹ nhàng giúp cô thắt dây an toàn, khi

bàn tay lướt qua bụng của cô, một trận lo lắng khó chịu. Đây là chỗ của

người con gái tốt bụng mang thai con của anh, cũng bởi vì anh mà phải

phá thai —— Anh thật đúng là một tên khốn kiếp.

“Lớp trưởng, cậu

sao vậy?” Hứa Tử Ngư chưa từng nhìn thấy qua anh có biểu tình như vậy,

còn tưởng rằng người thân của anh đang xảy ra chuyện nghiêm trọng, trong lúc nhất thời không biết an ủi anh như thế nào: “Chuyện này, có phải là cậu có người nhà nhập viện phải không? Cậu đừng lo lắng. . . . . . Ah!” Thế như