ật sự có chút gấp gáp rồi, gõ cửa, cứng rắn nói: “Không cho khóc.” Hứa Tử Ngư hạ giọng xuống, tiếng khóc ngừng lại.
Tống Lương Thần lúc này mới mở hé cửa ra, cầm quần áo đưa vào, thanh âm chậm rãi nói: “Quần áo này.”
“Ừ.” Hứa Tử Ngư thút tha thút thít đứng lên, lắc lư từng bước đi qua cầm lấy quần áo rồi mặc vào, lại bước ra.
Tống Lương Thần nhìn đôi mắt hơi đỏ của cô, tâm lập tức liền mềm nhũn, nhưng nhất thời lại không nói ra được cái gì dịu dàng, nói: “Tóc cậu còn chưa lau, buổi tối ngủ sẽ dễ bị cảm đấy.”
“À.” Hứa Tử Ngư hít mũi một cái, lảo đảo bước về giường ngồi.
Tống Lương Thần mở hộc tủ ra lấy mấy cái khăn lông khô, đi tới giúp cô lau tóc, Hứa Tử Ngư ngu ngốc ngồi ở trên giường, nhìn chiếc áo T- shirt trắng đang đung đưa trước mặt, trong lòng giống như bị nước ấm ngâm vậy, một tầng một tầng dịu dàng.
Hứa Tử Ngư rất thích người khác xoa đầu cô, khi còn bé mẹ thường vuốt tóc kể chuyện cho cô. Sau khi cô trưởng thành, cô rời nhà, người vuốt tóc cô cũng rất ít, cho nên hôm nay cô có cảm giác rất tốt.
Một người phụ nữ, đã uống say, còn là say mèm, cảm giác quá tốt sẽ không tốt. Cho nên cô không ý thức được mới ôm lấy Tống Lương Thần, Tống Lương Thần liền bình tĩnh không được nữa.
Anh không phải Liễu Hạ Huệ đâu ông trời ạ, người phụ nữ này là người mà anh thích đã vài chục năm, hiện tại lại ôm anh, thân thể mềm mại ấm áp, còn có mùi sữa tắm thoang thoảng, trái tim của anh cuồng loạn trong chốc lát, nuốt một ngụm nước bọt, cúi đầu nói: “Hứa Tử Ngư, cậu như vậy, làm sao có thể lau khô tóc.”
“Ừ.” Hứa Tử Ngư khéo léo buông tay ra, ngẩng đầu lên nhìn anh, rất là nghiêm túc hỏi: “Tống Lương Thần, nghe nói cậu vẫn luôn cô đơn hả?”
Tống Lương Thần trong lòng nóng lên, nói: “Ừ.” Anh nghĩ Hứa Tử Ngư rốt cuộc cũng để ý tới anh rồi đi, như vậy anh có thể bày tỏ lòng của mình rồi sao? Kết quả là anh nghĩ sai lầm rồi, Hứa Tử Ngư kéo mặt của anh qua, cong miệng hôn chụt một cái lên miệng của anh, cười gian nói: “Vậy chắc chắn đây là nụ hôn đầu đời của cậu rồi.”
Anh gắt gao nhìn miệng của Hứa Tử Ngư, mới vừa rồi đôi môi đỏ thắm này đã đụng vào miệng của anh, mềm mại như vậy, thơm như vậy, cảm giác như bị điện giật lan tỏa khắp toàn thân. Tống Lương Thần nếu có thể nhịn thì không phải là đàn ông nữa rồi.
Một tay anh ôm lấy Hứa Tử Ngư, đặt cô nằm ngang trên giường, Hứa Tử Ngư ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vừa vô tội lại mịoặc.
Tống Lương Thần cúi đầu hôn xuống. Anh còn không biết phải hôn như thế nào, chỉ là theo bản năng đem tất cả hơi sức của mình đặt lên cô, trằn trọc mút vào, cho đến khi Hứa Tử Ngư thở không nổi nữa, không nhịn được hé miệng, anh lập tức theo khe hở chui vào.
Hứa Tử Ngư cô chưa từng trải qua thời khắc nào như vậy, cảm thấy toàn bộ thế giới cũng đều mất khống chế, thân thể rất nóng, đầu óc ngây ngất. Cô không nhịn được thở dốc ra tiếng, âm thanh nhu thuận bên tai khiến cho Tống Lương Thần hoàn toàn hóa thành dã thú rồi. Mắt anh đỏ lên, đưa tay dọc theo vạt áo dò xét đi vào, thân thể của cô rất nóng, vừa mềm vừa nóng.
Mặc dù là lần đầu tiên, nhưng thuận theo bản năng vốn có của loài người, anh mơ mơ hồ hồ biết nên đi vào đâu. Tay theo hai chân lục lọi dò xét đi vào, tìm được chỗ đó, cật lực xoa nắn. Cô rất mau đã vô cùng ướt.
Hứa Tử Ngư hoàn toàn choáng nặng rồi, cô đỡ cánh tay của Tống Lương Thần, cảm thụ phản ứng chưa từng có với thân thể mình, Tống Lương Thần rốt cuộc cũng buông miệng cô ra, vén áo lên che vào mặt của cô, dọc theo cổ hôn xuống phía dưới.
Hứa Tử Ngư nhìn những đốm sáng hoa lên trước mắt, bởi vì phản ứng bản năng của thân thể mà nức nở nghẹn ngào rên rỉ.
Động tác của Tống Lương Thần chậm lại, thành kính hôn thân thể của ô. Một tấc một tấc, trong suốt trắng tinh, nóng rực, mềm mại, thơm tho sạch sẽ, đó là người anh yêu. (Edit bởi Diễn đàn Lẻ Quý Đôn).Hứa Tử Ngư bị hôn rất thoải mái, cô uốn éo người, phía dưới bụng cuồn cuộn dâng lên một hồi nhiệt lưu. Tống Lương Thần giơ tay lên, đắc ý khi thấy một mảng lớn chất lỏng. Anh đứng dậy, đem quần áo của bản thân và Hứa Tử Ngư cùng cởi ra.
Hai thân thể nóng rực vừa chạm vào nhau, đồng thời phát ra tiếng thở dài.
Tống Lương Thần để cho thứ đã dựng đứng của mình chống đỡ ở địa phương vừa chặt vừa ướt át của cô, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Tớ là ai?”
“Tống, Tống Lương Thần.” Hứa Tử Ngư nhìn mặt của anh, trên gương mặt này có mồ hôi, bên trong đôi mắt là cuồn cuộn tình yêu, cô bị mê hoặc rồi.
Ánh mắt của cô như vậy ở trong mắt Tống Lương Thần mà nói, không khác nào là một cọng rơm cuối cùng, anh kéo chân của cô lên lập tức thẳng tiến, Hứa Tử Ngư hét lên một tiếng, kéo tay của anh kêu đau. Tống Lương Thần bị vây ở giữa tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Cô quá chặt, vừa chặt vừa nóng vừa ướt, Tống Lương Thần cúi đầu hôn lên gương mặt của cô, bởi vì say rượu rồi lại tắm, nên mặt của cô đã phấn phấn mềm mềm, hiện tại càng thêm hồng đến nỗi giống như một quả táo. Anh hôn an ủi, ở bên tai cô nhẹ giọng nói: “Ngoan, không sao không sao.”
Hứa Tử Ngư dần dần tỉnh táo lại, nhưng cảm giác ở phía dưới khiến thân thể không tự chủ
