Snack's 1967
Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329245

Bình chọn: 8.5.00/10/924 lượt.

g của em không tốt, em sợ một lát nữa lại phun ngay trước mặt hai người đấy, mới vừa rồi em còn ăn một đống thịt viên, giò, . . . . .”

“Được rồi được rồi!” Vương Hạo che miệng đưa tay ngăn không cho Hứa Tử Ngư nói tiếp, nói: “Đừng nói nữa a. . . . Nhìn cậu tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện nên lần này tha cho cậu đấy.” Sau đó cầm bình trà trước mặt bắt đầu rót. Tống Lương Thần cười thầm Hứa Tử Ngư lanh lợi, Vương Hạo thì lại đơn giản, lúc đi học các bạn học đều biết cậu ta trong giờ sinh vật thí nghiệm giải phẫu ếch cũng bị nôn ra, không nghĩ tới đã đi làm lâu như vậy mà bệnh cũ còn chưa có đổi.

Hứa Tử Ngư uống ngụm nước trà để che giấu nụ cười gi­an của mình, không cẩn thận liếc thấy Tống Lương Thần cũng đang cúi đầu uống nước trà. Không đúng, trong nháy mắt vừa rồi cô thấy anh cười thật gi­an trá, nhất định là mình nhìn lầm rồi. . . . . .

Đang nói chuyện hăng say rốt cuộc đồ uống cũng được đưa tới, có nước chanh lại có nước ngô, Tống Lương Thần đem nước ngô mà Hứa Tử Ngư thích đặt trước mặt cô, sau đó liền bưng ca nước chanh ý cười đầy mặt nhìn những bạn học chung quanh: “Ai uống nước chanh?” Sau đó từng muỗng từng muỗng múc cho bọn họ.

Hứa Tử Ngư đầu đầy vạch đen bưng nước ngô lên tự cấp tự túc, nội tâm cảm thán Tống Lương Thần quả nhiên vẫn còn ghét cô như vậy. Cô nào biết từ khi Tống Lương Thần ngồi xuống tới giờ trong lòng vẫn chồm chồm lăn lộn, cái gì cũng muốn làm cho cô, nhưng lại sợ quá ân cần sẽ làm cho cô thêm lúng túng.

Trong lúc Tống mỗ một mình khổ sở giãy giụa còn Hứa Tử Ngư thì nhiều lần cảm thấy bị đơn độc lạnh nhạt, thời gi­an đã trôi qua rất nhanh, các bạn học dần dần đều đã có chút men say, phần lớn mọi người quan hệ với nhau cũng không tệ nên vừa nói chuyện, vừa uống.

Tống Lương Thần hồi tưởng lại, đã lâu các bạn học mới cùng nhau tụ tập như hồi học cấp 3 vậy.

Khi đó tất cả mọi người đều nghĩ rằng, liều mạng học 3 năm cấp 3 đã là rất khổ sở, để sau này có thể có một cuộc sống thật tốt. Ai ngờ cuộc sống sau này còn không bằng lúc ấy tưởng tượng, con đường đại học phải đi qua có ghi lại dấu ấn của rất nhiều cuộc khủng hoảng nhưng dần dần cũng tích lũy lại để vượt qua, gần đến thời điểm tốt nghiệp thì cơn khủng hoảng kinh tế cũng dần qua đi, lúc đó mới phát hiện tìm việc làm còn khó khăn hơn so với tưởng tượng rất nhiều, thật vất vả mới tìm được một công việc, nhưng ngày tháng qua đi một cách lãng phí đã bào mòn dần sự hăng hái của mỗi người —— thì ra khoảng thời gi­an hạnh phúc mỹ mãn kia chẳng qua là do trong lòng bọn họ tự tưởng tượng ra mà thôi, còn thời gi­an hạnh phúc thực sự chính là ba năm bọn họ đã sớm cùng nhau vượt qua.

Hứa Tử Ngư cười với Bạch Hinh rồi cạn một ly, cô cảm giác không phải là như vậy chứ? Tốt nghiệp ba năm tới nay, cô vẫn luôn rất bận rộn, với một công việc bình thường, không tình cảm, hôm nay mới cảm thấy mình thật sự có chút già rồi, lại có chút hoài niệm những ngày tháng mọi người cùng nhau phấn đấu. Suy nghĩ có một chút buồn cười, công việc về sau mới biết, thì ra những ngày tháng xung đột kia, Tống Lương Thần thì ra lại là người từng giúp cô nhiều nhất. Đáng tiếc về sau cũng không còn ai bao bọc cô như vậy nữa rồi.

Lúc kết thúc buổi tụ hội, ánh đèn đường đã rực rỡ, thật trùng hợp, trừ Hứa Tử Ngư và Tống Lương Thần, mọi người nếu không phải đến theo từng đôi thì chính là hàng xóm. Không thể như vậy sao, Tống Lương Thần phải mất bao nhiêu khổ tâm mới có thể đạt tới trình độ danh chánh ngôn thuận này để có thể đưa Hứa Tử Ngư về nhà đấy!

Hứa Tử Ngư đã sớm uống đến ngã trái ngã phải rồi, Tống Lương Thần một tay cầm túi xách cho cô, một tay níu lấy cổ tay áo của cô, giống như đang nhấc một chú gà con. Bạch Hinh cười không nhịn được, liều mạng còn ba phần thanh tỉnh chặn lại một chiếc xe, Tống Lương Thần vội vàng lôi kéo Hứa Tử Ngư tiến lên nói chuyện với tài xế, hai người đưa mắt nhìn Bạch Hinh, Chu Tấn An mới uống hai chén đã choáng váng nặng nề lên xe rời đi.

Tống Lương Thần kéo tay áo cô giật giật, cúi đầu hỏi: “Nhà cậu ở đâu?”

“Nhà, tớ không có nhà!” Hứa Tử Ngư khoát tay đứng bên đường đón xe.

“Không có nhà vậy thì cậu đi đâu?” Tống Lương Thần bật cười.

“Đến đây.” Hứa Tử Ngư ngoắc tay bảo Tống Lương Thần cúi đầu, sau đó ghé vào lỗ tai của anh nói: “Không nói cho cậu biết.” Mặt Tống Lương Thần lập tức xuất hiện một vạch đen, rất vô tội bày tỏ: “Tớ đâu dám khi dễ cậu?!”

Hứa Tử Ngư nhìn anh một chút, sau đó bĩu môi đẩy tay của anh ra lại đi đón xe, Tống Lương Thần lại đuổi theo, hỏi: “Hôm nay cậu uống quá nhiều rồi, trong nhà còn có người khác sao?”

“Tiểu Cường ở nhà, hức. . . . . .” Hứa Tử Ngư mang một bộ dạng say rượu, rốt cuộc cũng được như nguyện gọi được một chiếc xe. Tống Lương Thần vội vàng đỡ cô đi vào, Hứa Tử Ngư đi vào xong lập tức muốn đóng cửa lại, Tống Lương Thần liền vội vàng kéo cô vào trong rồi lên xe, Hứa Tử Ngư nhìn anh một chút: “Cậu cũng ở nhà tớ sao?” Bộ mặt của tài xế cũng xuất hiện những vạch đen nhìn vào kính chiếu hậu một chút, hướng về phía Tống Lương Thần nói: “Hắc, tôi nói người anh em một chút nhé, con gái nhà người ta bi