áy bay cất cánh, chạy êm ru trên đường băng rồi vút lên như một cánh chim cứng cáp. Tôi cúng mong vào giây phút rời khỏi M, tôi đa can đảm chôn giấu những hồi ức xinh đẹp về anh. Có như thế, quá khứ ử men mới ra một hiện tại phảng phất tư vị của hôm qua. Tôi vấn không bao giờ quên được M, cho dù tôi ở phương Nam hay bất cứ chân trời nào khác.
Hai năm sau
Giữa một ngày nắng rất đẹp, tôi thả bộ cà phê Coffee Bean trên đường Ngô Đức Kế xuống sảng tầng 1, đợi taxi để trở về căn hộ chung cư ấm áp của riêng mình. Độc thân để quyến rũ. Độc thân để thấy nỗi cô đơn của mình thật xinh đẹp, nó không phải cuộc sống nhàm chán một màu.
Và M xuất hiện. M của tôi. Tôi thoáng đứng tim khi nghe tiếng gọi của M. Tiếng gọi thân quen như giọt nước mắt sâu lắng, dịu êm trong bản nhạc không lời Kiss the Rain của Yiruma. Tôi muốn cưỡng lại sự thân thương ấy bằng gướng mặt đã thôi nồng ấm. Nhưng miệng lại khẽ thốt lên ba tiếng, rất thương: “Anh đấy ư?!”
Cuộc đời có đến hai lần gặp nhau tình cờ, nhất định là nhân duyên. Em tin vào nhân duyên, như tin rằng, trong phòng mổ hai năm về trước, người con trai đeo kính và có đôi mắt tuyệt đẹp kia, nhất định là anh, nhất định là bác sĩ M. Đó là thứ tình cảm dịu dàng và đẹp nhất em từng có trong đời.
Anh đến đây làm gì thế
Anh đi hội thảo.
Chỉ đi hội thảo thôi sao? Hỏi M xong câu ấy, tôi e thẹn cuối xuống, ngượng ngùng.Tôi còn muốn nghe đều gì nữa? Chẳng phải tôi đã thừa nhận với M, tôi là cô bé gan lì, ương bướng nhưng lại thiếu can đảm đó ư? Thế nên, tôi đã tách ra khỏi đám đông, thà để ký ức của riêng M, còn hơn là hiện đại với một đám đông.
Quán cà phê Coffee Bean trên đường Ngô Đức Kế rộng mở nhiều khoảng view, tôi muốn giấu ánh mắt năm về trước, của cả bây giờ ở đâu, để M tin rằng, tôi đã quên M?
Em đã gặp P, M ạ. Ngay cái hôm gặp P trong thiên đường ấy. Em đã quyết định đến nơ này. Lúc nhìn vào đôi mắt trong như nước hồ thu của cậu ấy, em như bừng tỉnh. Em nhận ra, tình cảm em dành cho P, cũng giống như tình cảm em dành cho anh. Em chỉ muốn đó nhất định phải là tình cảm đặc biệt. Ở đó, chỉ mãi có hai người, nghĩa là trong anh sẽ có hình ảnh của em, và ngược lại. Chứ M này! Tình yêu có thể đặt bên một dòng chảy, hay giữa vườn hoa, hoặc tận đại ngàn. Nhưng nhất định không được đặt nó trong đám đông. Hay bên một hình ảnh mà anh không thể xóa bỏ.
Khi ngồi bên P ở gốc cây cổ thụ, nhìn thấy bức vẽ của P về em thời học trò, cô bé có mái tóc lọn sóng buộc cao, giữa cánh đồng lau trắng tinh cao quá đầu người ấy, em mới nhận ra, tình yêu đích thực sẽ vĩnh cửu M ạ. Dù em ở Phương Nam, hay ở một nơi nào trên Trái Đất này, tình yêu vẫn len lỏi qua đám đông, để về với em.
Lại một lần nữa, tôi đứng lên, rời khỏi M, nhưng không phải tình cờ nữa. Dù những ký ức về M vẫn xinh đẹp vô cùng. Cuộc trốn chạy của tôi vẫn rất cô đơn, dù ánh nhìn của M, luôn ấm.
Nếu như chưa từng gặp Anh…
Người đàn ông làm trái tim bạn rung động, sẽ là người nhắc bạn nhớ: Bạn quên chưa nhắn tin cho anh ấy mỗi ngày, chỉ đơn giản là, “Anh! Anh đã ngủ chưa?” “Anh! Mùa đông đã chạm vào thành phố, anh có nhớ mang áo ấm theo không?”
Lần đầu tiên gặp anh, em không nhớ gì nhiều hơn và thậm chí quên tên của anh trong lần gặp thứ hai. Thật ngại. Em vẫn trò chuyện với anh theo cách khách sáo giữa một nữ phóng viên và chàng bác sĩ trẻ: “Chào anh! Bác sĩ M, anh khỏe chứ?”
Vã cũng đáp lại em, không thể lịch sự hơn, anh nói: “Chào nữ phóng viên, em tìm tôi có việc gì không?”
Cuộc đối thoại như kịch bản trong chương trình truyền hình trực tiếp. Thế nên, chẳng có tiếng sét nào rơi bụp xuống đâu hai người trong những lần gặp như thế.
Em không thấy anh đẹp trong lần gặp đầu tiên, phải chăng vì sự lịch thiệp, khoảng cách và e dè thái quá mà anh dành cho em? Sau này em cũng không hỏi lại anh, vì sao lần ấy, anh không thể dịu dàng hơn.
Vì công việc thiện nguyện mà nhiều năm liền, em thường xuyên đến các bệnh viện trong thành phố. Em đã làm việc nhiều hơn mỗi ngày, chỉ vì muốn lắp đầy khoảng trống hoác mà nhiều mùa đông đã ngụ lại trong tim. Em cứ nghĩ, cuộc gặp xã giao với anh, chỉ cần thế là đến bệnh viện Y, một bệnh viện chuyên về tim mạch và ca mổ trực tuyến. Và, em vô cùng ngạc nhiên thấy trong danh sách bác sĩ tham gia ca mổ của bệnh viện, có tên anh. Lúc đó, vờ như chưa từng quen biết anh là ai, chưa từng gặp anh trong những cuộc gặp trước đó, em quay sang hỏi nữ đồng nghiệp đang theo dõi ca mổ trực tuyến ngồi cạnh:
- Chị có biết bác sĩ M không?
- Phóng viên theo dõi mảng y tế mà không biết bác sĩ M à? – Nữ đồng nghiệp nhìn em như vừa thấy mảng thiên thạch sắp rơi trúng đầu.
- Tôi là phóng viên mảng văn hóa, mới chuyển sang mảng y tế, tôi còn nhiều bỡ ngỡ. Chị có thể giới thiệu với tôi một chút không? Để tôi bổ sung vào nguồn tin của mình. – Em ngại ngùng giải thích
Vừa lúc đó, hình ảnh của anh xuất hiện ở màn hình trực tuyến. Anh đội mũ trùm đầu, bịt khẩu trang và đeo kín cận. Ánh mắt căng thẳng, lo âu. Và lần thứ hai em phát hiện thấy, cặp lông mày của anh khá dày, mồ hồi rịn trên trán. Có một xúc cảm nào đó, nh