u rất thân với Thiên Du ?
Quen hơn 10 ngày có gọi là thân không nhỉ ?
_ Không ...không hẳn... Bọn mình chỉ là tình cờ được biết nhau thôi... - Tôi gãi đầu.
_ Vậy mấy ngày qua đã phiền cậu giúp đỡ rồi, thật ngại quá - Phương Đan nói.
Hả ? Phiền ?
_ Ý của cậu là ...?
_ À... không có gì đâu ... cậu đừng suy nghĩ nhiều quá - Cô ấy thoáng che miệng mình lại, rồi lại cười.
_ Đan là bạn gái của anh ta hả ?
_ Cũng không hẳn. Bọn mình chỉ là có một mối liên kết đặc biệt.
Đặc biệt ?
Tôi chỉ im lặng nhìn Phương Đan, bằng một đôi mắt hoài nghi đong đầy.
_ Thời gian qua quả thực rất khó khăn đối với anh ấy ... - Phương Đan mỉm cười, hướng mắt ra ngoài của sổ.
Những tia nắng nhảy nhót vào trong tấm kính trong suốt, lấp lánh trên áo dài màu trắng của những thiếu nữ xinh đẹp ...
...
Buổi chiều.
Tôi lết cái thân thể rã rời của mình ra khỏi cổng trường. Hàng trăm tà áo trắng đang lũ lượt lướt qua tôi.
Bãi đỗ xe. Bước những bước chậm rãi qua những cậu học sinh đang dắt
chiếc xe đạp của mình, tôi ngó nghiêng tìm chiếc xe đạp cà tàng của
mình...
Không phải của tôi, mà là của tên Thiên Du.
À kia rồi, tấm lưng rộng rãi màu trắng đang lúi húi cạnh cái xe đạp của
tôi. Chắc là hắn rồi. Tôi nghĩ mình nên xin lỗi chuyện lúc sáng ...
_ Ê ! - Tôi vỗ vai hắn.
Tấm lưng trắng từ từ quay lại...
A...
_ Cô liều nhỉ ? Dám vỗ vai mà kêu tôi kiểu đó sao ?
Thanh ... Thanh Nhân !
_ Hì ...hì lớp trưởng à, tôi chỉ nhầm người thôi mà ! - Tôi cuời giả lả, phủi phủi vai hắn muốn xoa dịu.
Tên này là kẻ đáng sợ nhất lớp, là đại ma vương của lớp 10A1 !
Gã hư hỏng suốt ngày phanh ngực và cuời khẩy !
Hắn hừ lạnh, lầm bầm **** rủa gì đó rồi quay lưng lại, cúi xuống chiếc motor đen cạnh chiếc xe đạp của tôi.
_ Xe hư à ? - Tôi tò mò hỏi.
_ Ai khiến cô quan tâm ? - Hắn vặn vặn mở mở gì đó bên cạnh chiếc xe.
Tôi cúi xuống ngồi xổm cạnh hắn, nhìn đống động cơ xe đang bị mở toang ra.
Hình như có lần bố đã dạy cho tôi cách sửa xe moto ...
Nhìn hắn ta kìa, cứ lúng túng vặn vặn, chả biết cái gì !
_ Tránh ra, để tôi giúp ! - Tôi đẩy hắn sang một bên, giật lấy chiếc cờ lê xông vào lúi cúi sửa sửa mò mò.
_ Hư xe tôi là cô đền đó ...! - Hắn hậm hực nói.
_ Ừ!
10 phút sau !
_ Xong ! Hahaha
Tôi phủi phủi tay, reo lên đầy thích thú.
Hắn trợn to mắt, cúi xuống cạnh chiếc xe xem xét.
_ Tạm được, cô cũng có nghề quá ha ? - Hắn cuời khẩy.
_ Chứ sao ? Ai như cái thứ công tử bột như anh - Tôi lè lưỡi. _ Mau trả công cho tôi đi !
_ Trả công cái gì ? - Hắn nhíu mày.
_ Tuỳ anh, hậu hĩnh một chút đi !
...
Lâu rồi tôi mới được vi vu trên chiếc Harley Davison [3'> xịn như thế này đó !
Từ khi nào nhỉ ? Ryan cũng có một chiếc, nhưng từ khi anh ấy sang Anh thì tôi không được đi motor nữa...
_ Xe của cậu thích thật đó ! - Tôi trầm trồ khen ngợi.
_ Chứ sao - Hắn đắc ý, rồ ga tiến lên phía trước.
Trời đêm thật đẹp, đen muợt mà trải dài khắp thành phố. Trong đêm, những toà nhà cao vút phát ra những ánh sáng trắng xanh từ cửa sổ, tô điểm
cho khung cảnh huyên náo ở thành thị.
_ Chúng ta đi đâu đây ? - Tôi ló đầu lên hỏi.
_ Ăn. Sau đó về nhà cậu một chút ... - Hắn trả lời.
_ A ... tới nhà tôi rồi ...
Tôi đã cùng với tên Thanh Nhân cao ngạo ấy dùng bữa tối , bạn có tin nổi không ?
Cái kẻ đã dùng rắn rết nhát tôi, hôm nay lại rút hầu bao mời tôi ăn tối ở một nhà hàng 5 sao.
Haha, hắn cũng biết điều đó chứ !
Nhờ tôi đã " ban phúc", sửa cho hắn chiếc xe Harley quý giá kia.
_ Xuống mau đi, cậu mà ngồi trên chiếc xe yêu quý cùa tôi thêm một phút giây nào nữa thì tôi sẽ giết cậu đấy ... - Hắn càu nhàu.
_ Hừ, đồ vong ân bội nghĩa - Tôi mắng hắn, bực bội nhảy phốc xuống xe.
_Haha, dù sao tôi cũng đã đãi cậu ăn cơm, cũng nên mời tôi vào nhà chứ nhỉ ? - Hắn chỉ tay vào căn nhà tồi tàn của tôi.
Nhắc mới nhớ, trong suốt bữa tối hắn cứ y hệt như đang hỏi cung tôi ấy...
" Nhà cậu có bao nhiêu người ? "
" Cậu đang sống cùng với ai ? "
" Tại sao cậu lại đến Việt Nam ? "
Blah blah blah ...
Tôi vừa nhai nhồm nhoàm mà vừa phải đáp lại những câu hỏi tò mò quá đáng kia ...
Dĩ nhiên là tôi đã cẩn trọng trong ăn nói, không để hắn biết là tôi đang sống cùng cái tên Thiên Du chết tiệt kia ...
Chuyện này mà lan ra khắp trường, thì thanh danh và thân xác tôi đều bị thảm hại bởi những đứa con gái bám riết lấy hắn !
Cả Ryan yêu quý của tôi nữa ...
Ê nhưng mà, hình như tên Thiên Du kia cũng quen biết Ryan thì phải ?
Khi tôi còn đang ngẩn ngơ đứng đực ra trước cửa, thì kẻ tò mò đáng ghét kia đã hăm hở xông vào nhà tôi như một con rắn ...
_ Ê ... ê ...! - Tôi với theo.
Cửa nhà không hề khóa...nghĩa là ...
Tên Thiên Du đang có mặt trong ngôi nhà này...
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra chứ ?!
_ Nhà cậu nhìn tồi tàn như thế này nhưng bên trong cũng gọn gàng gớm ... - Thanh Nhân giật giật cổ áo ra vẻ nóng nực, nhoài người ra sofa.
_ Ừ... hì hì ... Cậu ngồi yên đó nhé, tôi đi lấy nước cho cậu uống... -
Tôi cười giả lả, toan bước đi kiếm cái kẻ hâm dở kia thì bị giọng nói
khàn đục sau lưng làm cho giật bắn mình.
_ Nhưng bình nước ở đây cơ mà ?
_ À ...à ... Tô