u.
Và tôi bắt đầu nhận ra, những điều bất ổn trong cuộc sống của mình.
Cho đến một ngày ...
...
_ Hả ? hẹn hò ? - Tôi suýt nữa thì phun hết soda trong miệng ra.
Ryan tươi cười nhìn tôi, đôi mắt ngọc bích long lanh kia đang chiếu vào tôi những tia hy vọng không ngừng.
Ai lại từ chối chứ !
Tôi gật đầu lia lịa đồng ý, cơ hội ngàn năm có một này mà tôi từ chối thì tôi cũng không phải Stella Glass rồi !
_ Được, vậy chúng ta sẽ hẹn hò ở đâu nào ? - Ryan mỉm cười, tay vẫn khuấy khuấy ly cafe đen trước mặt.
Để xem nào, nhà hàng ? Không không quá bình thường ! Hmmm ... khu vui
chơi giải trí ? Cũng không phù hợp với người như Ryan cho lắm ...
_ Em cũng không biết là nên đến chỗ nào ... anh có ý tưởng gì không ? - Tôi gãi đầu.
Ryan vẫn nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời kia, cúi xuống lấy trong túi
quần ra một thứ mà trong mắt tôi nó chói sáng rực rỡ không ngừng.
Breaking Dawn [1'> phần I !!!
Mắt tôi căng hết cỡ, đầy thèm thuồng nhìn tấm vé trong tay anh, toan chộp lấy thì đã bị anh giấu lại sau lưng.
_ Hehe, dễ gì ... Em biết anh không phải là người dễ dãi mà, nếu muốn có nó thì ... - Anh đắc ý, cười ranh mãnh.
Aaaa ... biết ngay mà !
_ Được được được, bất cứ điều kiện gì em cũng đồng ý ! - Tôi vì ham muốn xem Edward yêu quý mà mắt sáng rỡ lên, gật đầu không ngớt.
_ Em vẫn tùy tiện như vậy, không biết là điều kiện gì vẫn đồng ý ? - Anh hỏi vặn lại.
_ Bất cứ điều gì ! Ryan vĩ đại... Ryan muôn năm ... mau nói đi ! - Tôi cầu xin anh.
_ Hãy chuyển đến sống cùng anh nhé ! - Ryan chạm lên tóc tôi, làm trái tim nhỏ bé khẽ rung lên những nhịp bồi hồi ...
Chuyển đến nhà Ryan ? Nghĩa là không sống cùng Thiên Du nữa ? * Hắc hắc, Ryan của chúng ta đã xuất chiêu rồi =))
Câu nói của anh, mãi lúc sau tôi mới tiêu hóa hết.
Đây là một tin vui mà, đúng không ?
_ Anh... anh nói gì vậy ? Sao đột nhiên ...
Ryan liền nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy tha thiết :
_ Em không muốn ở cùng với anh sao ? Em vừa mới về Việt Nam, chắc chắn
sẽ không quen, ở khách sạn mãi cũng không được, ở cạnh anh không tốt sao ?
Thế này ai mà chịu nổi ...
Đáng ra tôi lại cảm thấy sung sướng, nhưng cảm giác này ...
_ Ừ ... ừm ... em - Tôi cứ ấp úng mãi, chẳng dám đối diện với đôi mắt ngọc bích tựa hồ thu kia.
Đắn đo quá !
Nhưng... việc gì tôi phải đắn đo ? Thiên Du chỉ là một tên con trai mình vừa quen có gần một tháng, nói trắng ra là bảo mẫu mà mẹ mình cử tới để giám sát, còn Ryan là vị hôn phu của tôi...
Dĩ nhiên là phải chọn Ryan rồi !
Tại sao tôi lại nghĩ tới hắn chứ ?
_ Vâng... tất nhiên... Nhưng mà ...
Tôi không thể nói rằng mình đang sống cùng Thiên Du được.
_ Nhưng sao ? Lại có lý do gì khiến em do dự đến thế ? Nói cho anh biết được không ? - Anh cười.
_ À...
Bỗng, từ sau lưng truyền tới một giọng nói thản nhiên đầy mang âm vực lạnh băng, khiến chúng tôi đồng loạt quay lưng lại.
Thiên Du, biết ngay mà.
Hắn vẫn chiếc sơmi trắng đơn giản, dáng người mảnh dẻ nhưng không yếu
ớt,ngược lại mang đến cảm giác vững chãi ,đôi mắt đá hổ phách vẫn sáng
lên đầy kiêu hãnh mà gần gũi trên gương mặt góc cạnh trắng như sứ...
Ryan cạnh tôi cũng đứng lên, bước một bước đến trước mặt hắn.
A... Hai người này ...
_ Thiên Du, gặp lại cậu thật mừng quá, đã 3 năm rồi nhỉ ? - Ryan chìa bàn tay ra, mỉm cười lịch thiệp.
Hai người con trai cao lớn mặt đối mặt, đều cao lớn hoàn mĩ, tuy thoạt
nhìn thật giống nhau, nhưng cả hai mỗi người mang lại một cảm giác khác
nhau ...
Thiên Du nhìn xuống bàn tay Ryan chìa ra, cũng đưa tay lên nắm lấy :
_ Thầy giáo và học sinh, bây giờ mối quan hệ giữa chúng ta chỉ có thế... Thật không ngờ thầy giáo Thiên Nam lại là Ryan Ashley ngày đó ... Sự
khác biệt giữa một chiếc mắt kính... - Hắn nói, nắm lấy bàn tay của Ryan cũng thong thả.
Nhưng mà ...
Họ đều mỉm cười, nụ cười trên đôi môi quyến rũ hồng hồng, thoạt nhìn mê hoặc bao nhiêu, nhìn kĩ mới thấy ...
Đều toát ra sát khí đáng sợ !
Họ quen biết nhau ?
_ Hai người biết nhau sao ? - Tôi cũng đứng lên, không nhịn được đành hỏi.
_ Thiên Du là em trai của anh ... - Ryan dịu dàng vươn người kéo tôi sang đứng cạnh _ Cậu ấy là bạn thân của em sao ?
Hả ? Hả ? Hả ?
Em trai ?!
Mắt tôi giãn ra hết cỡ, mồm cũng cùng chung số phận mà ngoác ra.
Nhìn kĩ thì, họ...giống nhau thật... Đều tuyệt mĩ cao ráo, gương mặt góc cạnh dưới mái tóc nâu suôn mềm. Phong thái đều toát ra vẻ cao ngạo
khiến người khác phải ngắm nhìn không thôi...
A... chỉ khác đôi mắt ...
Nếu Ryan là Prodeison [1'> của nước ... Thì Thiên Du là Apollo [2'> rực rỡ ánh mặt trời ...
_ Tôi là bảo mẫu của Stella Glass - Thiên Du vẫn nụ cười kinh người kia, chạm tay lên vai tôi kéo lại.
Ryan nhướn mày, nhìn tôi :
_ Em đang ở cùng với cậu ấy ? Không sợ anh ghen sao ? - Anh nói bằng
một giọng điệu giận dỗi._ Thật trùng hợp, tôi là vị hôn phu của cô ấy ?
Chắc cậu cũng đã biết ? - Anh lại ngước lên nhìn hắn thản nhiên nói,
bằng cái giọng lúc nãy mà hắn nói với anh ấy ...
Oạch ...
Chúng tôi đều ngồi xuống chiếc bàn tròn trong nhà ăn, dưới ánh mắt ghen tỵ và ngưỡng mộ của toàn thể đám con gái trong đ
