XtGem Forum catalog
Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Nếu Đa Tình, Cười Với Ta

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323875

Bình chọn: 9.00/10/387 lượt.

n chuyện ta có thể tự bảo vệ mình hay

không, đây bất quá cũng chỉ là trò chơi mà ta và Tam hoàng tử thường đùa giỡn mà thôi!”

Bị người mình để ý bắt gặp mình bị một người đàn ông khác bắt nạt đã đủ

uất ức rồi, còn bị hình dung như một tiểu cô nương yếu ớt, Lục Minh

Triêu cảm thấy khó chịu.

Nghe thấy danh xưng xa lạ mà Lục Minh Triêu gọi, Nhan San San liếc sang hướng hắn, đương sự cũng thản nhiên đáp lại.

“Đúng vậy, ta và Minh Triêu đệ thường đùa giỡn như vậy, thì thế nào? Nhan cô

nương có hứng thú chơi cùng không?” Chu Dục nhàn nhã thản nhiên nói.

“Cảm tạ thịnh tình, chỉ tiếc San San không có thói quen chia sẻ đồ chơi với người khác.”

“Nói vậy, bổn hoàng tử và Nhan cô nương nên cùng tham gia mới đúng, để xem

rốt cuộc món đồ chơi này rơi vào tay ai!” Hay lắm! Can đảm lắm! Dám

giành giật đồ với Chu Dục hắn!

Đồ chơi! Lục Minh Triêu tức giận cắn răng, hắn khi nào thì trở thành món đồ chơi của hai người này vậy!

“Ở đây không có đồ chơi gì cả, nếu Tam hoàng tử và mọi người đã đến Lục

gia rồi thì nên chè chén một phen.” Phải thể hiện phong thái của chủ nhà ra.”Tiểu Tu, còn không mau rót rượu ra.” Nhìn bọn Tô Thiếu Sơ cùng Vô

Ưu, Vô Sầu đang chần chờ đứng dưới thềm đá, Lục Minh Triêu thăm dò nói.

“Vâng, Thiếu tông chủ.” Lục Tu vội vàng cầm bình rượu chạy vào Nham đình.

“Nham đình hôm nay đông vui thật.” Theo sau là một thân hình nhanh nhẹn.

“Thiếu Sơ yêu đệ, làm cho người ta mong đợi thật đấy!” Người đi đến làm cho

lông mày của Chu Dục giương lên.”Đế đô này nói lớn, vậy mà bổn hoàng tử

làm thế nào cũng không gặp được Thiếu Sơ yêu đệ, ngay cả trong hoàng

cung cũng khó khi gặp được đệ đi một mình, đệ luôn đi cùng nhiều người,

hôm nay nếu không gặp được ở Lục phủ, chắc hẳn sẽ khiến ta nghi ngờ, có

phải Thiếu Sơ yêu đệ đang trốn tránh bổn hoàng tử không?”

Tô Thiếu Sơ, thân ảnh phiêu dậ tuấn tú, trán cao, chứa một thần thái cao

quý, đứng thẳng cùng Chu Dục, hai người tạo nên hai hình mẫu đối lập

mãnh liệt, không hoa lệ chói lóa như người trước, người sau không hề có

một món đồ trang sức trên người, chỉ là một màu trắng ngà từ trên xuống

dưới, trong nghiêm nghị mang theo giản dị.

“Lời này quả thật làm cho Thiếu Sơ sợ hãi, Tam hoàng tử là người mà bao

nhiêu người muốn với tới, có thể được người chú ý như thế, Thiếu Sơ

nguyện vẽ một bức tặng người, bức họa này sẽ biểu lộ cho tâm ý của Thiếu Sơ.” Tô Thiếu Sơ bước vào trong đình, sau khi chào hỏi Lục Minh Triêu,

lập tức ngồi xuống bên bàn đá.

“Nếu ngươi có tâm, bổn hoàng tử sẽ vui vẻ tiếp nhận, dĩ nhiên, bức tranh này ta sử dụng thế nào, tất nhiên sẽ cho Thiếu Sơ yêu đệ biết.” Cánh quạt

trong tay Chu Dục lại từ từ mở ra, che đi nửa gương mặt, chỉ còn lại đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Tô Thiếu Sơ.”Đêm còn dài, có bức họa của yêu đệ làm bạn, thật sự là làm cho bổn hoàng tử ta thấy cảm động!”

Nghe vậy, Tô Thiếu Sơ cũng bình thản mà đáp lại.”Nếu bức họa của Thiếu Sơ có ý nghĩa to lớn như thế, Thiếu Sơ tất nhiên sẽ không để có sai sót gì,

dùng thời gian nhanh nhất để hoàn thành mới được.”

“Thiếu, Thiếu Sơ huynh…” Lục Minh Triêu nhịn không được nói, Tô Thiếu Sơ thật sự không hiểu ngụ ý của Tam hoàng tử sao?

“Thế nào? Minh Triêu huynh đệ cũng muốn cống hiến một bức họa để làm bạn

cùng Tam Hoàng qua đêm dài sao?” Tô Thiếu Sơ vui vẻ hỏi.

“Ồ!” Chu Dục cười nhìn Lục Minh Triêu.”Có thể có được bức họa mà yêu đệ và

Minh Triêu đệ cùng vẽ, hôm nay ta đúng là thu hoạch được rất nhiều niềm

vui.”

“A! Này…” Lục Minh Triêu vừa định đáp lại, nhưng lại cảm thấy dưới chân

truyền đến cảm giác đau, ánh mắt Nhan San San như đang nhắc nhở hắn

nhiều chuyện.”Không, không được, ta nghĩ rượu đã chuẩn bị rồi, mọi người nên thưởng thức thôi!”

Lục Tu đứng bên cạnh đã rót rượu xong, sau đó mang đến thêm một chút thức ăn nhắm rượu.

“Tam hoàng tử, xin mời.” Lục Tu mang một phần cho vị khách quý hoàng tộc,

sau đó lại mang qua cho Tô Thiếu Sơ.”Tô công tử, đây là rượu đã được ủ

lâu rồi, là rượu quý trong Lục phủ, mùi vị thanh thuần, cũng là rượu mà

lão gia thích nhất, xin mời.”

“San San, rượu này mạnh quá, có cần đổi lấy rượu mật nhẹ hơn không?” Chỉ cần Nhan San San ở đây, từ trước đến giờ đều là Lục Minh Triêu tự mình rót

cho nàng, rất ít khi để cho hạ nhân rót.

“Ta cũng muốn thử rượu này, rót cho ta một chén.” Nhan San San lẩm bẩm xoay đầu.

Lục Minh Triêu biết nàng còn đang tức giận vì mình vừa cố ý gọi nàng là

Nhan cô nương, không thể làm gì khác hơn, đành rót cho nàng một chén,

sau đó gấp gáp gắp thức ăn cho nàng, sợ nàng uống rượu nhiều, trong bụng không có gì sẽ dễ say.

“Hương thanh, vị mạnh, quả là rượu ngon.” Tô Thiếu Sơ uống xong một chén, khen ngợi.

“Nghe nói gần đây yêu đệ rất xuất sắc, có không ít chuyện.” Chu Dục nâng chén kính mọi người, nhưng lại nhướng mày nói với Tô Thiếu Sơ.

“So với Tam hoàng tử, đẹp đẽ lại quý giá sáng chói, Thiếu Sơ chỉ là không biết lượng sức thôi.”

“Chỉ sợ những người khiêm tốn như vậy, thường là lợi hại nhất nha!”

“Người có tài năng cũng có sức ảnh hưởng nhất định, nếu đã như thế thì cần gì phải khi