nhìn vào mắt tôi. Tôi lại có cảm giác, hiện tại chỉ có mình tôi với em đang bước đi. Hạnh phúc nhiều khi nó chỉ đơn giản như thế, không cần tìm kiếm ở đâu xa cả.
Em cho tôi ngồi trên giường, tự mình em soạn sửa đồ đạc thu xếp dùm tôi. Tay làm, miệng vẫn nói chuyện…hôm nay em có vẻ vui, thấy em líu lo đủ thứ chuyện. Tất cả đồ đạc của tôi em cho gọn gàng vào một cái túi.
Em vừa dọn xong thì bố mẹ tôi cũng vừa tới nơi luôn. Đứng xã giao vài câu chuyện nhỏ, chúng tôi soạn sửa đồ đạc ra xe để đi về. Lời nói của tôi chẳng có trọng lượng gì, thế mà bố mẹ tôi thuyết phục một lúc em lại đồng ý cùng chúng tôi về nhà ăn bữa cơm mừng tôi ra viện. Hờ…
Bố mẹ xách đồ ra trước, để tôi với em đi từ từ phía sau (ông bà già mình tâm lý phết)…Đi được nửa đường, thì nghe tiếng gọi mình, tôi quay lại, thấy Khánh Ngọc đang chạy tới.
- Anh Khánh_nó thở hổn hển vì chạy
- Khánh Ngọc?_tôi vui, thực sự vui vì con bé ra tiễn tôi, tôi còn không đến chào nó được, nhưng chắc chắn tôi vẫn sẽ qua thăm nó
Nó đưa cho tôi một cái lọ thủy tinh, đựng rất nhiều ngôi sao
- Em tặng anh hả?_tôi hỏi nó
Nó gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn tôi chằm chặp
- Em tự làm hả?
Nó lại gật đầu
- Đẹp quá, anh cảm ơn em nhé! Anh sẽ giữ nó cẩn thận. Ừm…anh được ra viện rồi. Nhưng hôm nào anh khỏi, anh sẽ qua thăm em, em đồng ý không?
Nó gật đầu, đôi mắt rũ xuống, tôi biết nó đang buồn. Rút bàn tay đang nắm lấy tay Vy, tôi đặt lên vai em, an ủi:
- Nghe lời anh nhé? Đừng buồn. Anh sẽ qua thăm em sớm thôi…em ở lại điều trị cho khỏi bệnh, lúc nào buồn thì gọi cho anh nhé? Khi nào em được ra viện, anh sẽ dẫn em đi chơi nhiều chỗ, vậy chịu không?
Nó gật đầu. Con bé vẫn không muốn nói gì với tôi cả. Ngước mắt lên nhìn tôi, nhìn sang Vy, nó lại nhìn sang tôi, đôi mắt như muốn nói một điều gì đấy, tôi không hiểu. Nhưng sau đó nó chạy đi…tôi và Vy đứng nhìn theo nó một lúc lâu nữa.
- Mình đi thôi em_tôi quay sang Vy
Có lẽ từ một góc nào đó, con bé đang đứng nhìn chúng tôi và nó đang rất buồn…tôi chỉ hi vọng con bé sẽ hiểu được những gì tôi nói Về được tới nhà, tôi khập khiễng cái chân lên phòng. Cảm giác ở nhà mình vẫn là tuyệt nhất.
Vy ở dưới phụ giúp mẹ tôi nấu buổi tối, lúc đầu định đi ăn ở nhà hàng, nhưng tôi thích về nhà hơn vì dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên trở về. Có không khí gia đình vẫn là nhất
Tôi thay quần áo, rửa qua chút rồi lên giường nằm nghỉ ngơi. Cái giường thân yêu tuy nó không được sạch sẽ và thơm tho như phòng con gái nhưng dù sao thì còn tốt gấp mấy lần so với giường bệnh viện.
Đang nằm thiu thiu chuẩn bị ngủ thì có tiếng gõ cửa phòng khẽ khẽ, tiếng em gọi:
- Anh ơi, xuống ăn tối nào
Cảm giác nghe như vợ gọi chồng xuống ăn cơm ấy các thím ợ…nghe vui tai quá. Tôi tỉnh rồi nhưng vẫn giả vờ nằm như không nghe thấy gì. Em gõ cửa lại lần nữa vẫn không thấy tôi nói gì, em mở cửa bước vào. Thấy tôi nằm nhắm mặt, em mắng:
- Cứ tưởng lên phòng làm gì ai dè lên phòng nằm ngủ thế này đây.
Em ngồi xuống bên mép giường lay lay vai tôi:
- Anh Khánh…anh Khánh…
Tôi vờ vịt ư ử xoay người một chút rồi lại tiếp tục ngủ giống như cả tuần nay không được ngủ ấy.
- Anh à…_em tiếp tục lay người tôi
- Ừ?_tôi vẫn chưa chịu mở mắt ra
- Dậy ăn cơm tối nào…bố mẹ đang chờ dưới nhà rồi…ngủ gì mà khiếp thế? Ăn xong rồi lên ngủ.
- Buồn ngủ lắm, để anh ngủ thêm đi_tôi nhõng nhẽo
- Thôi, dậy ăn cơm…không em về đây, để người ta một mình, quá đáng…
- Ơ_tôi bật dậy như tôm_dậy, anh dậy đây
Tôi cười toe toét, em nó lườm tôi một phát dài cả cây số. Tôi chìa tay ra, cười xuề xòa:
- Đỡ anh dậy đi.
- Lại bắt đầu rồi đấy, tự dậy đi, đi được lên tận tầng 2 rồi còn giả bộ nữa hả? Xuống nhanh đấy, cả nhà còn chờ. Cho anh 5p, nhớ chưa?
Em giương mặt thách thức. Hờ…Chưa kịp nói thêm câu nào thì em chạy xuống nhà trước. Tôi ngồi tiu nghỉu, nghệt cả cái mẹt ra.
Người đâu mà đáng ghét, thôi tự bò xuống nhà một mình vậy.
Bữa cơm đạm bạc, đãi khách nhưng không có nhiều món, chắc cả tuần nay mẹ bận đi vào đi ra trong bệnh viện nên không đi chợ được thường xuyên. Cả buổi tối ngồi nói chuyện rất vui vẻ, không có chuyện gì ra chuyện gì nhưng mà lâu lắm rồi mới cảm thấy được cái không khí gia đình ấm áp và hạnh phúc đến như vậy. Và điều làm tôi vui nhất là chuyện mẹ tôi nhờ em
- Ngày mai con có bận gì không Vy?_mẹ tôi hỏi
- Dạ, cháu học sáng, chiều cháu rảnh ạ.
- Vậy, ngày mai con học về rồi qua đây nấu cơm cho Khánh dùm bác một buổi trưa được không? Ngày mai có cuộc họp cổ đông quan trọng, phải ở lại công ty cả ngày. Nó đang bị như vậy nữa, phải ăn uống đảm bảo mới lấy lại sức được.
Tôi nuốt nước bọt cái ực. Vy ngớ người ra một lúc…
- Dạ? Ơ…vâng ạ_em đồng ý trong một trạng thái như đang bị ép buộc ấy
- Con ăn mỳ cũng được mà mẹ_ý kiến của mẹ, tôi thích lắm, nhưng mà làm thế làm phiền em chết đi được. Ép buộc nhau quá đáng
- Thì nếu Vy bận thì để bác nhờ cô hàng xóm cũng được, làm thế cũng phiền cháu thật_quay sang tôi mẹ bảo_tôi chả tin tưởng, an tâm gì anh cả đâu. Có bao giờ biết tự lo cho sức khỏe của bản thân đâu. Có lớn mà không có khôn, như anh, con cái
