Disneyland 1972 Love the old s
Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé?

Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210775

Bình chọn: 8.00/10/1077 lượt.

n ám ảnh em, khiến em khó có thể tin vào những gì chính mắt thấy tai nghe…nhưng mà…dù sao, em nghĩ em nên cho anh một cơ hội…Hôm nay mẹ anh có gọi cho em…

- Mẹ anh?

- Ừm…mẹ anh hỏi chuyện, hôm qua có phải em và anh xảy ra chuyện gì không? Mẹ anh bảo anh đã dầm mưa cả đêm…và anh không muốn nói chuyện với mẹ…hôm qua, anh tới nhà em, có phải không?

Tôi cười gượng, tựa hẳn người vào thành ghế, trời chiều dễ chịu quá.

- Anh không rõ nữa, anh lo lắng vì để em về một mình trong khi trời tối, lại mưa nữa…

- Anh ngốc thật đấy, chân anh đang như thế…

- Nhưng anh gọi, em đã không nghe máy.

- Lúc đấy em đang rất giận. Nhưng cả sáng nay, em đã chờ điện thoại anh, chỉ hi vọng nghe lời giải thích của anh thôi. Anh đã không gọi, em…hơi thất vọng. Cho tới lúc nhận được điện thoại của mẹ anh…em nghĩ rằng mình nên giữ lời hứa, đi gặp anh.

- Điện thoại anh hỏng…mẹ đang cầm đi sửa, thế nên mẹ mới có số em…vậy, bây giờ em muốn nghe anh nói chứ?

Em lẳng lặng gật đầu. Tôi kể lại chi tiết, từ lúc đang nói chuyện với em, nó xuất hiện ra sao, khi em đến, rồi đến cả chuyện mẹ nó nhờ vả, và cả chuyện lúc nãy tôi đến gặp nó, không sai sót một chi tiết nào cả. Cho đến khi kết thúc truyện. Em ngạc nhiên không kém tôi là bao nhiêu, có lẽ cũng tại câu chuyện tôi kể quá hấp dẫn em nữa

Có lẽ lúc tôi kể, dùng từ ngữ quá mạnh, hay là câu chuyện quá khó tin hay sao mà mất đến mấy giây sau em vẫn biểu hiện đủ thể loại cảm xúc trên khuân mặt đáng yêu đấy. Hết nhíu mày, lại cắn môi, tôi thúc cùi chỏ vào tay em:

- Này…

- Hử?

- Nghĩ cái gì đấy?

- Em cũng không biết nữa…con bé, nó đáng thương quá.

- Ừ. Anh cũng không biết nên làm gì cho nó nữa…

- Nếu như…nó cần có anh…thì anh sẽ làm thế nào?

- Anh cũng có nghĩ tới điều đấy, nhưng anh không phải là một thằng con trai cao thượng như thế, anh còn có tương lai của anh, người anh yêu thương, anh cần người đó.

Em mím môi, đan hai tay vào nhau, im lặng suy nghĩ cái gì đấy.

- Này…_tôi lại gọi em

- Hử?

- Sao lúc nào cũng không chịu cho người ta giải thích gì hết vậy?

- …_em cười cười

- Hôm nào cũng đáng ghét thế đấy, chuyện có thể giải thích được, thế mà lúc nào em cũng cứ áp đặt cho anh hư hỏng, không khi nào chịu nghe anh giải thích, cứ phải đợi người ngoài tác động vào lúc ấy mới chịu nghe anh. Rồi anh cũng phải phát điên lên với em mất thôi Vy ạ.

- Vậy anh điên đi…lúc đấy vấp vào hoàn cảnh đấy, ai mà chẳng nghi ngờ chứ.

- Nghi ngờ à? Chết rồi nhé!

- Chết cái gì?

- Em…lúc đấy em ghen đúng không?_sướng quá tôi tít mắt mà cười

- Ghen cái gì chứ? Anh điên à?

- Ừ, đang điên vì em đấy, nếu không thích anh, em chẳng đời nào lại bực tức giận dỗi như thế cả, mà đã thích, ắt là phải ghen…thừa nhận đi, chẳng có lẽ…

- Anh…đồ đáng ghét_em đấm bùm bụp vào người, người mình yêu đấm có khác, chả thấy đau chút nào, còn thấy hạnh phúc lắm í các thím ạ

- Anh nói sự thật thôi mà…thừa nhận đi, thương thầm nhớ trộm người ta rồi hả?

- Không có đâu, giỡn mặt nữa người ta đi về à nha.

- Vậy không giỡn nữa >.< nhưng tại làm sao mà lại giận người ta vậy

- Không thèm nói.

- Không thèm nữa luôn?

- Nữa nữa rồi đó_em đánh đét một phát vào người tôi.

- Không có lí do gì chính đáng làm vậy hết nha? Vậy là thích người ta rồi, thích còn giả bộ nữa, sống không thật lòng mình gì cả. Thế mà lúc nào cũng bảo người ta nói dối

- Chứ anh nghĩ, đang nói chuyện, tự nhiên anh kêu có ai ngoài cửa, rồi lại hét lên, gọi lại thì tắt máy…vậy có đáng lo không? Ai dè chạy tới lại thấy cái cảnh đấy, người nào là người không giận chứ? Hứ

- Vậy là em lo cho anh nhiều lắm hả?_được nước phải bắt em nó khai tuốt tuồn tuột mới được

- Cũng…sơ sơ

- Là lo lắng cho người ta mới vậy chớ gì?

- Bạn bè không quan tâm cho nhau được hả?_em gõ cái cốc lên đầu tôi

- Ô hay sao ai cũng cứ thích gõ vào đầu anh thế là thế nào hả?

- Để xem giả vờ ngốc hay ngốc thật_em cười, lộ nguyên hai cái lúm đồng tiền nhìn yêu cực

- Lại còn vậy nữa hả?

- Nếu gõ có tiếng kêu và vang thì là đầu anh rỗng, còn không vang vọng thì chắc cũng không đến nổi_đúng là triết lý của dân văn

- Ợ…đang trêu người ta đó hả.

- Không dám đâu, gần tối rồi, anh không định vào soạn sửa đồ đạc để về nhà à? Bố mẹ anh chắc giờ này cũng sắp tới rồi đó.

- Ờ, vậy đi vào, lát về nhà với anh nhá?

- Thôi, em về nấu cơm tối nữa, hôm nào rảnh em ghé, vậy được không?

- Nhưng muốn hôm nay em đi về cùng anh cơ.

- Thôi đứng dậy đi nào, nói nhiều quá.

Em nói rồi đứng dậy trước. Đưa cái nạng cho tôi

- Đỡ anh dậy, anh không dậy được_tranh thủ nhõng nhẽo chút

- Chứ em không ở đây thì anh nhờ ai?_em nhăn mặt

- Nhờ người đi qua đi lại đây này, chẳng nhẽ giờ có em mà lại nhờ người ta? Kì chết đi được, có nhiêu đó không giúp được người ta hả?

Em dẫu môi hứ một cái rồi cuối cùng cũng chịu chìa tay ra cho tôi nắm kéo tôi lên. Đời lại vui trở lại

Tay em mềm mềm, lại mát mát, được em cầm tay bước đi mà cảm giác hạnh phúc i như đang có cục vàng mấy kí lô trong tay ấy

Hình như em nó bối rối…mặt em cứ ủng ửng lên, hồng hồng hai gò má. Nói chuyện chỉ còn thủ thủ thỉ thỉ, không dám