ọi người, tất cả mọi người ở căntin phải kinh ngạc. -Tôi ko biết ăn những món này. Hix, câu trả lời này đúng là ko bình thường chút nào.
Yun và tất cả những người đang ngồi cùng nó và những học viên có mặt trong căntin phải trố mắt ra mà đơ người trước câu trả lời hết sức "ngây thơ" của nó. -Ko biết ăn. ko phải chứ. Tea Hin chen vào hỏi.
-Đúng vậy. Tara. cậu giỡn à?. Bo cũng giống vậy, ko tin nổi vào tai mình, anh làm động tác ngoái tai như người nghe ko rõ mà hỏi nó.
-Ko. Nó nghiêm nghị nói.
-Ko thể nào?. Ha Rum cũng ko thể ngồi im mà bắt đầu nhập bọn, cô ghét nó nhưng quả thật cô thắc mắc cách sống của nó thật sự ra sao, người nhà nó có thể chịu nổi tính cách này của nó sao, càng ngày cô càng thấy nó khác người.
-Đúng đấy, cậu ấy hình như là ko biết ăn mấy món này, ko thấy đĩa thức ăn hôm qua của cậu ấy à, còn nguyên vẹn sau khi được căn một cái. Hong nhảy vào nói luôn, chỉ có Woo và Yun vẫn còn ngơ ngác mà ko nói gì.
-Sao cậu biết. Bo chuyển hướng qua Hong hỏi.
-Mình biết. Hong nói.
-Bằng cách nào?. Tea Hin cũng bắt đầu chuyển hướng sang Hong, dường như cả căntin đều nhìn cô mà đợi chờ câu trả lời.
-Nếu các cậu đến nhà Tara ở một ngày rồi sẻ biết. Hong cười mỉm chi chi tay thẳng lên cao mà nói.
-Nhà Tara sao?. Ha Rum hỏi lại.
-Ừ.
-Chỉ có vậy thì biết làm sao được. Tae Hin lại tiếp tục hỏi cô. mặt ai cũng căn thằng muốn biết câu trả lời của cô về vị "Nữ Chúa Tuyết" này (ý nó), biệt danh đúng nghĩa mà tất cả học sinh trong học viện dành tặng cho nó vì mỗi khi có ai đứng gần nó hay đi ngan qua nó đều cảm nhận được một luồn khí lạnh phát ra từ nó cho dù cách rất xa và họ chưa bao giớ thấy nó có bất kì biểu cảm nào, cười ko, khóc cũng ko, mà tức giận càng ko.
-Các cậu có biết ở nhà Tara ăn gì ko. vì mình đã ở nhà Tara một ngày nên biết. Hong lại vô tư trả lời, ko hề hối hả dù người người trong căntin đang bồn chồn muốn biết, ai cũng hồi hợp, nôn nóng đề biết về một tí thông tin của nó.
-Ăn gì?. Yun bắt đầu lên tiếng hỏi, anh này yên lặng nãy giờ chỉ để quan sát thái độ của nó, anh thấy nó ko hề có chút biẻu cảm gì khi mọi người đang bàn tán về chuyện của mình.
-Phải đó. Hong. cậu nói đi.
------------
Phần III.
-Là.... Câu nói của Hong bị cắt ngan bởi tiếng mở cửa, sau cánh cửa là ba cô gái ăn mặt như người hầu đang tiếng về phía nó, nhìn cô đi đầu với bộ trang phục là biết ngay cô là người có chức vụ cao hơn hai người đang đi sau, một thì đẩy xe đựng những cái nắp vàng to lớn, người còn lại đi bên cạnh.
Hong sau khi xác định được người đi đâu thì cô bật dậy ngay tức thì, tay chỉ thẳng vào cô gái đi đầu. -Chị Lama?. sao chị lại ở đây.
Cô Lama khẻ cười nhẹ rồi tiến lại chỗ nó cùng với hai cô gái theo sau trước sự khó hiểu của các học viên kể cả bọn người đang ngồi cùng bàn với nó, chỉ có nó và Hong ko phản ứng gì.
-Hong. Cậu quen bọn họ à? Bo hỏi cô mà mắt cứ liên qua liếc lại ba cô gái đang từ từ tiến lại chỗ nó.
-Ừ. người đi đầu là chị Lama. quản gia nhà Tara. còn hai người phía sau là người hầu nhà cậu ấy. Hong nói xong là quay sang nó nhìn nó mà khó hiểu. -Tara. sao chị Lama lại có mặt ở đây?. Cô hỏi.
Đúng lúc đó chiếc điện thoại của nó reo lên, nó bắt máy một cách điềm đạm.
-"Tiểu Bạch. anh gọi người đưa thức ăn đến cho em đấy." Tiếng oppa nó vang lên trong điện thoại.
-Ờ.
-"Nhớ là ko được ăn những thứ bậy bạ đó."
-Ừ. Nói rồi nó cúp máy, lời nói hết sức tiết kiệm của nó làm cho mọi người ko hiểu cuộc đối thoại đó là gì bời vì chỉ nghe duy nhất hai từ là "Ừ với Ờ" mà thôi.
-Chào cô chủ. Khi đã đến chỗ nó thì ba người lập tức cuối chào một cách cung kính và từng cử chỉ từ cuối chào đến lời nói đều đều nhau đủ biết họ đã được học những điều này một thời gian ko ít.
Nó ko nói gì chỉ im lìm, cô quản gia cũng ko lấy làm lạ với chuyện này vì cô thừa biết cái tính cách trầm lặng của cô chủ mình. Nhanh chóng cô ra đấu cho hai người bên cạnh. Nhận được lệnh hai cô người hầu bắt đầu thi hành lệnh. Cô bên phải giở từng cái nắp ra và trước mắt mọi người là những thứ có thể nói là nghe thôi chứ ko thấy và chưa từng nếm qua. Từ trái sang là Nắm Linh Chi Đỏ hầm, Cháo Tổ Yến, Trà Mật Ong, Yến xào.
------------------------
Sau buổi ăn sáng khó thở nhất mà các nam thanh nữ tú nhà ta trải qua, ai cũng có một cách nghĩ khác về nó, Tea Hin thì nghĩ nó ko phải người, nó nhất định ko phải người thường còn là ai thì anh bó tay. Woo thi càng ngày càng thấy thích nó, phải nói là yêu rồi mới đúng, Bo thì thích thú về "chị hai" tương lai của bang, anh dám chắc nó ko phải người bình thường.
Người tệ hại hiện giờ nhất là Yun, anh ko biết nói gì, nhì thấy nó ăn những món ăn mà anh chưa bao giờ tưởng tượng ra, anh ngày càng có một loại cảm giác gì với nó, khác hẳn với Ha Rum, một thứ cản giác mà anh chưa từng trải qua.
Hết tiết, bọn nó nhận được thông báo là tập hợp tại sảnh chính của trường.
-Tôi có một thông báo quan trọng với các học viên. -Một tháng nữa theo như các em biết là học viện của chúng ta sẻ có một cuộc thi quan trong nên tôi mong các em hãy tăng tóc luyện tập. -Còn về phía các va