i Woo với khuôn mặt vô tư mà nói làm cho ai kia ngồi đối diện phải phát khùng.
-Thôi im đi. các cậu định cải nhau đến bao giờ. Hoo lên tiếng, ngay tức thì hai tiếng tranh nhau tắc hẳn.
Hai người ấm ức, tức giận mà quay mặt đi chỗ khác, ai cũng lữa bóc phừng phực trên đầu, nhất là anh Yun nha ta. Cả phòng ko khỏi bất ngờ khi thấy hai vị vua của học viện tranh nhau giành chức hội phó trong khi có hai chức hội phó lận, Tae Hin và Bo thì nhìn nhau mà ngớ người, tuy tính hai người này các anh biết rỗi, như nước với lữa (chứ còn gì nữa, người thì nước, người thì lữa nên tính các cũng giống vậy thôi) nhưng chưa bao giờ thấy hai người vì tranh nhau chức hội phó này như thế, cách cải nhau nhìn rất trẻ con.
Nó khẻ nhếp môi, thấy vô cùng hứng thú trong việc đùa giỡn với hai anh này, bình thường thì chững trạc giờ thì cải nhau vì một lí do hết sức phi lí.
-Vậy Yun, Woo cùng Tara sẻ là ứng cử viên cho cuộc bình chọn ngày mai, tuy biết ai sẻ nắm chức vụ nào nhưng cũng phải để các học viên bình chọn. Bà Simon nói cắt ngan cái ko khí kì hoặc đang diễn ra trong phòng.
-Được rồi. Nghĩ đi. Hoo giọng uy nghiêm nói rồi đứng dậy bước đi.
Nó cũng nhanh chóng cầm chiếc laptop bỏ vào túi rồi đi theo, sau nó là bốn anh chàng điển trai chạy theo.
-Tara. Yun lao về phía người con gái đang bước đi trên hành lang rộng lớn.
Bước đi từ từ chậm lại rồi nó quay sang người con trai đang đi cạnh. -Gì?.
-Đi chơi. Câu nói hết sức ngón gọn những diễn đạt được đầy đủ ý của lời nói. (Anh này bị nó lây bệnh làm biết phát ngôn rồi)
-Đi đâu?. Nó ngơ ngác nhìn Yun. Sao hôm nay lại nổi hứng rũ nó đi chơi ko biết.
-Cứ đi đi rôi biết. Yun nói rồi nhanh chóng nắm tay nó kéo đi trong sự ngỡ ngàn của nó, tay cầm chiếc túi sách lao theo anh nhưng tên bắn, vừa chạy nó vừa nhìn xuống bàn tay to lớn ấm áp của Yun, trong vài s tim nó như lỗi nhịp đập nhanh hơn bình thường.
Nhìn bóng của hai thân ảnh trắng đen đang nắm tay nhau chạy thì lòng của người con trai đang đứng sau bức tường thắt lại trong đau đớn, anh thực sự yêu mất rồi, yêu nó từ cái nhìn đầy tiên, anh ko biết tiếng sét ái tình ra sao nhưng hình như anh cũng là nạng nhân của nó.
Còn hai anh Tae Hin và Bo nhà ta sau khi thấy Yun chạy theo nó rồi đến Woo thì hai anh cũng lao như tên mà chạy theo những chỉ trong chớp mắt mà hai anh đã đề mất đầu mất tiêu rồi.
Còn nó và Yun, sau khi bị anh kéo đi rồi bị anh đẩy lên xe thì chiếc xe lăng bánh tiếng thẳng ra ngoại ô.
--------------------------------
-Đi đâu vậy?. Quay sang Yun đang lái xe, nó hỏi.
-Bí mật. đi rồi sẻ biết.
Thấy Yun ko muốn nói nó cũng ko hỏi nhiều, dựa lưng vào ghế, đôi ngư từ từ khép lại mặt cho những cơn gió lạnh đang ùa vào khuôn mặt mình, nó vẫn để mặt mình ở vị trí ban đầu mà hứng gió trời. Chiếc xe của Yun đang lao nhanh trên mặt đường tráng nhựa tiến thẳng về phía tây cách thành phố Seoul một đoạn đường khá xa.
-Kettt.....
Chiếc xe màu đen dừng lại, Yun qua sang nó đánh thức, nhưng anh vẫn chưa kịp gọi thì đôi ngư của nó đã hé mở. -Tới rồi à?. Nó hỏi.
-Ừ. Yun đáp lại rồi mở cửa chỗ của mình rồi nhanh chóng đi qua chỗ nó mở của cho nó một cách lịch sự. Như thường lệ, có người mở cửa phải có người xuống xe, nó cũng vậy, nhanh chóng xuống xe rồi đi theo Yun.
Trên con đường mòn được những tán cây cao to hai bên hàng bao trùm trên đỉnh đầu, ko một tia nắng nào lọt qua vì những tán lá chen chít vào nhau kín bít kỏ để một tia nắng nào lọt qua nhưng ko vì vậy mà con đường này tối đi ngược lại còn rất sáng, ko biết bằng cách nào nó có thể sáng như bên ngoài khi ko có lấy một tia nắng lọt qua. Hai bóng một trắng một đen đang song song nhau bước đi về khung màn trắng phía trước, ko biết nơi đó là chỗ nào, ra sao nhưng nó có thể chắc rằng ở đó ko có những tán là dầy chen nhau như ở đay.
Thân ảnh trắng đen ngày càng tiến gần khoảng ko sáng chói đó thì khi tới nơi, khi đã ko còn trong con đường mòn nữa thì trước mắt nó, một khoảng ko rực nắng với những mảnh đất trồng đầy loài bạch hồng và hắc hồng chen xen nhau, hai màu hoa như tượng trưng cho hai người tụi nó, một trắng một đen, tương khắc với nhau nhưng mỏi loài đều mang một vẻ đẹp riêng của mình. Một cánh đồng rộng lớn gần cả chục hécta chỉ toàn là hoa, và duy nhất hai loài là hoa hồng trắng và hoa hồng đen khiến cho người con gái thân bạch y phải thửng thờ với cảnh trước mắt.
-Cậu tìm đâu ra chỗ này vậy?. Ánh mắt bớt đi vẻ lạnh lẽo nó hỏi Yun mà trong khi mắt mình ko thể rời khỏi cảnh vật trước mặt.
-Chỉ vô tình thôi. Nhìn thấy ánh mắt có chút vui vẻ của nó Yun tỏ vẻ hài lòng với thành tích của mình.
Nói rồi anh ra dấu bảo nó đi theo mình, hai người lại đi tiếp, tiến thẳng vào trong cánh đồng hoa trên con đường mọc đầy cỏ xanh. Hai người tui nó cứ đi, đi được khoảng mười phút thì nơi con đường trải đầy cỏ xanh dẫn đến một ngọn đồi nằm trung tâm của cánh đồng, trên đó,có một bộ bàn ghế bằng gỗ với những tách trà, bình trà, điều đặc biệt nhất làm cho nó chú ý là chiếc xích du màu trắng với những sợi dây leo đang hiện diện trước mặt nó.
Tuy đang chìm trong mọng cảnh
