ko. Quay sang nhìn Woo nó nói, nó ko muốn, thật sự ghét cái ánh mắt mà Yun dành cho Ha Rum, nó ko biết nó có bị sao ko nhưng hình như trái tim băng giá của nó đã thật sự rung động.
Nó đứng dậy đi thẳng vể phía quầy quán bar. Gọi một chải rượu mạnh, mạnh hơn của Yun và Woo nhiều, cầm từng ly lên uống, nhanh đến nổi tên pha rượu cũng ko rót kịp, nó nhanh tay giật mạnh chai rượu khỏi tay tên pha rượu mà nóc từng ly một khiến cho mọi người phải dồn ánh mắt về phía nó, ai náy đêu kó thở được khí thấy cách uống rượu của nó, chai rượu nó đang cầm trên tay là loại rượu rất mạnh, chỉ một ly cũng đủ để làm người khác say mèm khỏi biết đường mà mò về luôn vậy mà nó uống cứ như nước lã.
--------------------- Cảm thấy bực khi mình bị cả đám người bu lại, nó quay lại nhìn họ. -Biến hết. Nhờ cái kính mà những người xung quanh ko thấy được ánh mắt giận dữ của nó, nói xong nó lại tiếp tục quay đầu lại và nóc tiếp phần rượu còn lại mặt cho những người xung quanh.
Cả đám người gồm Woo, Tae Hin, Bo, Hong, Yun và cái Ha Rum tò mò cũng bước lại quầy, hồi nãy thấy nó đi lại đó tưởng nó lại thưởng thức rượu nhưng giờ thấy cái cảnh người bu trước mắt thì ko thể ngồi yên được
-Này cô em. sao uống có một mình vậy?. Một tên to tướng đi lại chỗ nó và phía sau là 8 - 9 người đi theo mặt mày hớn hở nhìn nó.
Dường như ko quan tâm nó vẫn ko phản ứng gì cho đến khi tên khi nãy giở trò, hắn đưa tay lên định vuốt mái tóc nó thì ngay lập tức hắn nhận ngay một ly rượu vào mặt, nhăn mặt hắn quát. -Con nhỏ này, được anh mày để ý là phước ba đời mà còn ngoan cố à. Cầm tay nó giật mày hướng mặt mình về mặt nó.
-Chà. da cô em trắng thật đấy. Hắn cười khoái chí mà nói.
Một nụ cười khinh bĩ hiện lên khuôn mặt nó và tất nhiên đủ để hắn ta thấy, máu trong người hắn nỏi lên, nhưng hắn lại muốn thấy rõ khuôn mặt của nó nên kiềm chế lại rồi nhanh tay giật cái kính ra.
Mọi người, tất cả những người chứng kiến ở đây đều đứng tim ko dám thở mạnh, nó như một thiên thần quyến rủ đẹp ko gì sánh bằng bất giác làm cho tên đang giữ chiếc kính mát của mình mê mẫn và ko chỉ hắn tất cả con trai ở đây đều cùng chung cảnh ngộ với hắn.
Cùng lúc đó Yun cũng đã có mặt và chứng kiến cảnh ngở ngàn, ngơ ngác của tất thẩy người trong bar, nhưng cái anh chú tâm nhất là tay nó đang bị bàn tay của tên đi đầu giữ chặt, tức giận anh nhanh chóng bước tới đấm một cú trời gián vào mặt của tên đó làm cho hắn tĩnh ngay tức thời, đám đông cũng bắt đầu giãn ra nhường chỗ.
Nó ko nói gì, vẫn điềm đạm lấy một ly rượu khác từ từ thưởng thức, tóc độ uống giảm đi đáng kể, nó cười trừ một cái rồi thưởng thức màn biểu diễn của Yun.
-Thằng nhãi ranh. biết anh mày là ai ko hả?. Tên đó đứng dậy tỏ vẻ tức giận quát.
Yun cười một nụ cười giễu cợt làm cho bọn người kia tức tối và xóng lên đánh, Tea Hin và Bo định nhảy vào chiến đâu nhưng Woo cản lại, với sức của Yun thì bọn này chỉ là tép riu, tuy ko muốn thừa nhận nhưng quả thật Yun rất mạnh, mỗi lần hai người giao đấu đêu ko phân thắng bại, hầu như chưa bao giờ phân được thắng bại.
Đúng như Woo nói, trong tích tắc bọn chũng đã yên phận dưới sàn, người thì lăng lóc ôm bụng đau đớn, người thì ôm đầu, nhưng chuyện này cũng mau chóng chấm dứt vì bọn chúng đâu phải con người, bọn chúng cũng là vampire như Yun chỉ là cấp bật nhỏ hơn thôi nên những vết thương mau chóng hồi phục lại một phần vì Yun ra tay rất nhẹ và một phần là chúng có khả năng hồi phục nhanh chóng. (Chịu thôi, vampire mà)
-Hừ. ngươi là ai?. Tên đi đâu khi nãy lên tiếng.
-Giống các ngươi thôi. Yun nhúng vai tỏ vẻ nai tơ trả lời.
-Yun. được rồi. đi thôi. Tea Hin đi lại nói.
-Yun?. ngươi là Kang Yun?!. Hai mắt tên đó mở to khi nghe đến tên của Yun.
-Ngươi ko cần biết. biến đi. Yun gằn giọng và bọn người đó cũng nhanh chóng bỏ đi nhưng trước khi đi hắn còn quay lại nói một câu. -Kang Yun. cuộc chiến thật sự của chúng ta vẫn chưa chính thức bắt đầu đâu. người hãy đợi đó.
-Dường như ko quan tâm đến lời nói đó máy Yun mau chóng tiến lại gần nó rồi nhìn sang chai rượu cực mạnh kế bên anh kẽ châu mày. -Tara. cậu uống hết cả chai này à?.
------------------- -Tara. cậu uống hết cả chai này à?.
Nó quay lại nhìn, nhìn Yun với ánh mắt vô hồn, lạnh lẽo len lõi vài tia đau buồn bất giác làm anh nhớ đến việc khi nãy, lỗi lầm lại ùa về khiến anh hơi bối rối nhưng cũng mau chóng lấy lại dáng vẻ. -Về thôi. cậu uống nữa sẻ say đó. Yun ân cần nói, qua bao nhiêu ngày đụng chạm cộng thêm vài ngày đi chơi cùng nó anh dường như đã nãy sinh tình cảm với nó, nhưng ko biết đây là tình bạn hay....
-Yên tâm, nếu tôi say thì tôi đã ko uống, ko có loại rượu nào khiến tôi say được cả . Giọng nói trong treo nhẹ nhàn van lên đầy ẩn ý khiến Yun một lần nữa bối rối.
...
-Thủ lĩnh, thần đã gặp Kang Yun rồi ạ. Tên đi đầu của nhóm người bị Yun đánh hồi nãy đang quỳ xuống chấp tay trước mặt một người đang yên vị trên chiếc ghế nằm trên bục cao.
-Kang Yun?. hắn giờ thế nào?. Giọng của một tên con trai vang lên và cũng chính là của người đang ngồi trên chiếc ghế đó.
-Thần chưa gặp hắn nên ko thể bi