pacman, rainbows, and roller s
Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325133

Bình chọn: 9.00/10/513 lượt.

hần

nói "Đây là người phụ nữ của tôi ", nhưng sau khi nói cho Thần Tri Thư

biết, anh lại cười nhạo cô, vì thế cô còn giận giữ náo loạn vài ngày.

Nhưng giờ phút này, cô được xưng là phụ nữ của người khác, trong lòng không

có vui mừng hay kích động, chỉ có một loại là đau. Hốc mắt cô đỏ lên, cô lớn mật, dùng tay nhỏ bé giật nhẹ tay áo của anh, "Chỉ cần tôi nghe lời anh nói, người khác sẽ không làm tổn thương tôi đúng không?"

Trong mắt Thiệu Phi Phàm lóe sáng, nhìn vào đoi mắt còn mang hơi nước của cô

liền gật đầu, như thể khẳng định cho cô biết. Tay anh tiếp tục giữ cằm

của cô, làm cho cô nhìn thẳng vào anh, " Từ nay về sau cô là là người

của tôi, trừ tôi ra bất luận kẻ nào cũng không thể chạm vào cô, nhưng

đừng khiêu chiến kiên nhẫn của tôi, cũng đừng có ý đồ chọc giận tôi, hậu quả cô không thể gánh vác được đâu."

Thân thể Thượng Tâm

run lên, tay nhỏ bé bỗng nhiên buông ra, trong ánh mắt toàn là sợ hãi,

cô cắn răng nói, "Thả tôi đi không được sao? Mẹ tôi có thể cho các anh

rất nhiều tiền, rất nhiều tiền, tôi có thể bảo mẹ tôi không báo cảnh

sát, thật sự, tôi bảo đảm." Cô giơ một bàn tay lên thề.

Tay

Thiệu Phi Phàm dùng sức nắm cằm của cô, "Tôi vừa nói qua cô đã quên rồi

sao? Cô phải quên đi thân phận của mình, nếu cô còn nhắc lại người nhà

cô hoặc là muốn chạy trốn, tôi sẽ đem cô giao cho Lý Lan."

Nghe thấy hai chữ "Lý Lan " khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Tâm liền biến sắc, bối rối lắc đầu, "Tôi không nói, không bao giờ nói nữa." Buổi sáng

Thượng Tâm vừa mới bị đánh, cô không quên Lý Lan nói muốn đem cô đi tiếp khách.

"Thế này mới ngoan." Anh xoa đầu cô giống như là

trấn an, rồi để cô xuống."Lát nữa sẽ có người đem quần áo cho cô, chính

cô mang nó cất vào tủ quần áo, xong thì phải đi ngủ một giấc, buổi tối

cô phải đi theo tôi tới một nơi, nói chuyện làm ăn, làm như thế nào đến

lúc đó tôi sẽ dạy cô."

Thượng Tâm gật đầu, nhìn Thiệu Phi

Phàm ra ngoài, trong lòng lại càng thêm sợ hãi. Cô đem ghế ra để chặn

cửa, sau đó cuộn mình lại trên ghế, tay ôm lấy đầu gối.

Thiệu Phi Phàm chủ yếu là lo cho Thượng Tâm, còn quan trọng hơn là việc mình

phải làm, hôm nay có vụ mua bán lớn, anh mang Thượng Tâm đi theo, đến

nơi buôn bán các cô gái, người mua là khách quen của LOVE, chỉ là giao

hàng rồi lấy tiền cũng không cần lộ diện. Việc này trước giờ đều là Lý

Lan phụ trách, Thiệu Phi Phàm muốn tham dự vài lần đều bị Lý Lan cản

trở, hôm nay anh Cửu mở miệng, nói là muốn cho anh bắt đầu học, về sau

chính anh phải làm tuyến quốc tế.

Thiệu Phi Phàm vui mừng, trong lòng lại không ngừng mắng anh ta, còn tuyến quốc tế, anh ta không sợ bị báo ứng sao.

Tạm thời không nói đến báo ứng, Thiệu Phi Phàm cẩn thận đem tin tức truyền

ra ngoài, không thể để cho nhiều cô gái bị bán đi như vậy được, anh phải cứu họ. Thiệu Phi Phàm đến quầy quán bar, lấy tiền đưa cho một nhân

viên quầy bar đang dọn dẹp, "Lynda, cô đi sang bên phố mua giúp tôi hộp

thuốc."

"Thuốc gì?"

Thiệu Phi Phàm nói tên thuốc tránh thai, Lynda cười cười hiểu rõ, trả lại tiền mà Thiệu Phi Phàm vừa đưa tới.

"Một hộp thuốc cần gì nhiều tiền như vậy, anh đừng xem thường tôi." Lynda

cởi tạp dề ra khỏi quầy bar, nhưng Thiệu Phi Phàm lại kiên quyết đem

tiền đưa cho cô, "Cứ dùng cái này mua, thuận tiện mua cho tôi mấy hộp áo mưa luôn."

Lần đầu Lynda gặp anh quẫn bách như vậy, trong

lòng cười thầm, trên mặt vẫn một mực cung kính tiếp nhận tiền, đi ra

ngoài quán bar. Mười phút sau, cô trở lại mang theo thuốc đã mua, bỏ vào trong lòng ngực của anh, "Viên bi, quả vị, xoắn ốc còn có màu đen, nghe nói cô gái kia còn nhỏ, anh nên kiềm chế chút."

Thiệu Phi Phàm nghiêm mặt, nếu không phải vừa mới nhờ vả cô, thì đã gõ vào trán cô một cái rồi, "Nên làm gì thì đi làm đi."

"Phàm, anh qua cầu rút ván!"

Không để ý tới lời nói của Lynda, Thiệu Phi Phàm mang theo thuốc lên trên lầu, khoé miệng giống như có một chút ý cười.

Một giờ sau, trong tay phó cục trưởng Lý Vĩnh Cửu nắm một tờ giấy cũ là tờ

tiền mặt một trăm, anh dùng dụng cụ quét trên mặt tiền, ở chỗ góc trên

bên trái tiền mặt có hình dạng một giọt nước không rõ, đầu giọt nước chỉ phương hướng mười hai giờ.

Lý Vĩnh Cửu nhướng mày, đem tiền mặt bỏ vào tủ sắt, sau đó nhanh chóng cầm điện thoại gọi đến đại đội

hình cảnh thứ nhất, "Toàn đội chuẩn bị, chờ mệnh lệnh."

Khi Thiệu Phi Phàm

dẫn Thượng Tâm đến, thì anh Cửu đang ôm một cô gái nói chuyện cùng một

người đàn ông xa lạ, Lý Lan ngồi bên cạnh coi như không có chuyện gì tự

rót rượu uống một mình.

"Anh Cửu." Thiệu Phi Phàm chào một tiếng, rồi dẫn Thượng Tâm đến bên người "Gọi anh Cửu."

Thượng Tâm giữ lấy ống tay áo của anh run rẩy gọi một tiếng, anh Cửu nghe

xong liền vỗ tay cười “Phàm, lại đây ngồi. Mới một ngày mà cậu đã đem cô gái này thu phục, tôi đã đánh giá thấp cậu rồi, không nghĩ tới cậu còn

giỏi hơn tiểu Lan."

Thiệu Phi Phàm cười nói "anh Cửu quá khen rồi."

Anh Cửu vẫy tay ý bảo anh ngồi xuống, rồi cho cô gái ở bên cạnh đi ra

ngoài, sau đó ôm lấy Lý Lan nói "Phàm, đây là anh Sơn, chính là người mà cậu vẫn muốn gặp."

Thi