The Soda Pop
Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325622

Bình chọn: 9.5.00/10/562 lượt.

giầy đánh vào mặt đất càng gần, nhưng âm thanh cũng nhẹ đi rất nhiều, quả nhiên, cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Thiệu Phi

Phàm dùng sức cắn Thượng Tâm một cái, cô lại giãy giụa lớn hơn, trong

mắt mang theo chút sợ hãi.

"Cũng không phải chưa có trải qua, cô

giả bộ cái gì, đàng hoàng một chút. Anh Cởi quần áo Thượng Tâm, Thiệu

Phi Phàm rất không nhẹ nhàng tát cô một cái, thừa dịp đầu cô choáng váng không còn kịp kêu la nữa, cúi đầu liền hôn lên môi cô, hàm răng gặm cắn môi của cô, đem tất cả kháng nghị của cô nuốt vào trong miệng, trong cổ họng phát ra mùi vị của máu.

Quần Thượng Tâm bị xé ném ra ngoài, vừa đúng rơi vào dưới chân Lý Lan đứng ở cửa đang dòm ngó, cô xem một

cái, cũng không thấy gì khác thường mới cẩn thận đóng cửa rời đi. Ở một

cái chớp mắt cửa đóng lại, Thiệu Phi Phàm liền rời khỏi miệng của cô,

cuốn chăn đem cô bọc lại.

Che miệng của cô lại, lẳng lặng nghe âm thanh ngoài cửa, cho đến khi tất cả đều lắng xuống, mới thở phào nhẹ nhõm.

Thượng Tâm đang trong sự sợ hãi, trong đôi mắt lóe ra nghi ngờ cùng giãy giụa, Thiệu Phi Phàm thử buông cô ra, nhưng vừa buông lỏng, nha đầu này tựa

như người điên rồi muốn chạy.

Anh kéo cô về trên giường, như thế

nào thương lượng đều là không dùng được, cũng không thể bịt miệng cô

hoặc là đánh ngất xỉu cô suốt được, hôm nay, mặc kệ ai biết thân phận

của cô đối với anh mà nói đều là nguy hiểm, trừ phi Thượng Tâm chịu phối hợp với anh để hoàn thành nhiệm vụ.

Phối hợp? Hai chữ này nhanh

chóng xuất hiện trong đầu anh, anh nhìn Thượng Tâm, ánh mắt trở nên nặng nề, trong chốc lát, anh đã có quyết định.

"Tôi là cảnh sát." "Tôi là cảnh sát."

Bốn chữ ngắn ngủn phát ra khiến căn phòng trong nháy mắt an tĩnh lại, làm

cho Thượng Tâm đang giãy giụa liền dừng lại, Thiệu Phi Phàm chậm rãi

buông tay ra, nhìn cô lặp lại một lần nữa "Tôi là cảnh sát."

"Tôi không tin!" Thượng Tâm không suy nghĩ liền mở miệng, lắc đầu nói "anh

đừng gạt tôi, các anh cái gì cũng có thể nói, tôi không tin, tôi không

tin." Cô nói không tin, tuy nhiên không còn giãy giụa kêu loạn nữa, có

thể là trong tiềm thức cô hy vọng anh nói là sự thật.

Thiệu Phi

Phàm ôm cô ngồi trên giường, rồi đi xuống khóa cửa phòng, sau đó lấy ra

một cái máy ghi âm đặt ở bên giường ngồi xuống nói "Tôi nói, cô nghe,

nghe xong hãy nói có tin hay không."

"Tôi tên là Thiệu Phi Phàm,

học trường quân đội XX, số 09087416, bốn năm trước thông qua xét tuyển ờ tổng cục trở thành Cảnh Đội nằm vùng, đổi sang thân thế khác, dùng tên

giả Thiệu Phi Phàm bắt đầu nhiệm vụ. Nhiệm vụ là đến gần anh Cửu, tìm ra nội gián ở cục cảnh sát và thu thập tội chứng buôn bán nhập khẩu phạm

pháp, chứng cứ buôn bán người vị thành niên." Thiệu Phi Phàm nhìn con

ngươi Thượng Tâm không ngừng trợn to, rồi dần ổn định cảm xúc " anh Cửu rất nhanh sẽ trở lại, trước khi anh ta trở lại tôi phải tìm được nội

gián, như vậy mới có thể nắm được nhất cử nhất động của anh Cửu. Nếu đây không phải là thời khắc quan trọng, tôi cũng không giữ cô lại, Thượng

Tâm, cô hãy nghĩ lại xem, những gì cô đã thấy qua mấy ngày nay, suy nghĩ một chút những cô gái cùng cô bị lừa bán, nếu cô không phối hợp với tôi hoàn thành nhiệm vụ, như vậy sẽ có bao nhiêu cô gái có cảnh ngộ giống

cô, thậm chí còn bi thảm hơn rất nhiều so với những gì cô đã gặp. Một số người sẽ bị bán cho những người biến thái có tiền, một số người sẽ bị

ném vào nơi mặc cho người khác chà đạp cho đến chết, không phối hợp cứng đầu cứng cổ, còn có thể. . . . . ."

"Còn có thể như thế nào?" Cô run rẩy đặt câu hỏi.

Trong đôi mắt Thiệu Phi Phàm còn có hận ý "Sẽ bị bán đi hầu hạ ban đêm, sau đó vứt xác xuống biển."

"A!" Cô bị giật mình, lấy tay che miệng, trên mặt còn vương nước mắt.

"Đây là sự thật, Thượng Tâm, cô hãy cẩn thận suy nghĩ một chút." Đây là anh

lần thứ hai kêu tên của cô, nhìn bộ dạng cô nhíu mày do dự bất định,

hình như vẫn chưa hiểu. Thiệu Phi Phàm không khỏi cười khổ, cũng là

người nhà họ Thượng, sao lại có một nha đầu chậm hiểu như thế.

Thượng Tâm suy nghĩ lời anh nói, tuy nói vẫn còn do dự, nhưng trong lòng đã

tin rồi. Thiệu Phi Phàm, thì ra anh gọi là Thiệu Phi Phàm. Thượng Tâm

Cắn cắn môi, cô cuộn chăn bông rồi ngồi thẳng, mặc dù cô không thông

minh, nhưng cô được ông nội là quân nhân dạy dỗ từ nhỏ nên tinh thần

trọng nghĩa nhiều hơn so với người khác "Tôi đồng ý phối hợp với anh,

nhưng tôi muốn báo một tiếng bình an cho người nhà tôi trước. Anh Thần

đã tới nơi này tìm tôi, thì nhất định trong nhà cũng đi tìm kiếm tôi

khắp nơi, thân thể ông bà nội tôi không tốt, tôi không muốn làm cho bọn

họ lo lắng."

"Cái này. . . . . ."

"Nếu như anh không đồng

ý, tôi sẽ không phối hợp với anh." Thượng Tâm mở miệng, rồi quay đầu đi, ánh mắt lại nghiêng ngắm nhìn anh, đây là cô thử dò xét, thử dò xét anh là thiệt hay giả.

Thiệu Phi Phàm cũng biết, mới vừa rồi chính

mình còn cho rằng cô là tiểu nha đầu chậm chạp giờ lại lập tức thông

minh, nhưng thông minh này thực làm cho anh nhức đầu.

"Được, ngày mai, ngày mai tôi sẽ tìm cơ hội cho cô liên lạc về nhà, nhưng thân ph