Disneyland 1972 Love the old s
Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328052

Bình chọn: 10.00/10/805 lượt.

y một lần... Thế nên, Trương Nam ạ, em cảm ơn anh!”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nói, tôi chưa bao giờ thấy ánh mắt cô sáng ngời như vậy, trong trẻo như hồ nước sâu, tôi nghĩ chắc trước đây Trần Tầm đã lạc lối trong đôi mắt ấy!

“Em sống hạnh phúc là được, em biết đấy, anh thật lòng mong em được hạnh phúc”. Tôi nhìn cô chăm chú nói.

“Em hiểu, cảm ơn anh”. Phương Hồi chớp mắt nói: “Nghe nói anh rất hạnh phúc đúng không, cô bé đó tên là gì? Sao lại thuần phục được anh?”.

“Lại Aliba kể đúng không? Đúng là việc tốt chẳng ra khỏi cửa, việc xấu đồn khắp trăm vùng! Em ấy tên là Phó Vũ Anh, bạn đồng nghiệp của anh hồi anh làm ở văn phòng khi mới về nước, đúng là cô nàng đã thuần phục được anh, anh chưa bao giờ gặp cô nàng nào vô tâm như vậy, biết làm thế nào được, tại anh tốt bụng quá mà, nghĩ cô nàng như vậy thì có ai thèm yêu! Thôi để anh yêu vậy, đầu đuôi là như thế”.

“Thôi đi ông! Có khi phải tán người ta gãy cả lưỡi ấy chứ”.

“Anh nói dối em làm gì! Nhưng nghe nói em cũng rất ổn đúng không, hạnh phúc lắm hả?”. TôiHôm đó nhìn thấy nhân vật giàu có đó, anh rất tò mò”.

“Hả?”. Phương Hồi nhìn tôi với vẻ thắc mắc.

“Đừng vờ vịt nữa! Thành thật khai báo đi, em và vị đó là thế nào? Khai hết thì được tha, ngoan cố sẽ xử lí!”. Tôi giả bộ trợn mắt rất nghiêm túc, nhìn cô nói.

“Gì cơ, em không hiểu anh đang nói gì!”. Phương Hồi tỏ ra rất ngơ ngác.

“Chậc! Anh nhìn thấy hết rồi mà em còn không chịu thừa nhận hả! Tháng trước, có phải hai người mua khoai nướng ở Đông Trực Môn không? Còn đỗ xe bên vệ đường mà không sợ bị công an phạt! Si tình quá nhỉ!”. Tôi nói với giọng rất quả quyết.

Nghe vậy, Phương Hồi liền bật cười, cô lườm tôi một cái và nói: “Đầu óc anh toàn nghĩ những chuyện linh tinh thôi! Đó là ba em!”.

Tôi liền sững người ra, mặt mày đỏ bừng, cười ngượng ngùng nói: “Haizz, chú trẻ nhỉ, dáng dấp cũng ổn, nhìn tưởng là người hơn 30, chẳng ai nghĩ là gần 50 cả...”

“Thôi đi! Đừng bẻm mép nữa!”. Phương Hồi rót trà cho tôi nói.

“Nhưng mà anh nói thật, em cũng nên tìm một người đi, ai bảo hồi đầu gặp anh không biết trân trọng, giờ thì phải hạ thấp tiêu chuẩn thôi”.

“Để em xem đã, việc này cũng là duyên số nữa, biết đâu hôm nào đó có một người xuất hiện, sau đó cả hai sẽ sống với nhau suốt đời”. Phương Hồi nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Ngân hạnh lại vàng rồi, lại sắp sang năm 2008 rồi đấy”.

Tôi thấy cô lại bắt đầu tỏ ra tư lự, tôi không biết có nên nói chuyện của Trần Tầm với cô không, họ đều đã tha thứ cho năm tháng vội vã đó và sau đó sẽ còn rất nhiều năm tháng vội vã nữa. Tôi không thể quyết định thay cho họ điều gì và tôi cũng không thể biết họ sẽ đưa ra quyết định gì. Trong lúc tôi đang ngần ngừ thì điện thoại bỗng đổ chuông, khi nhìn thấy t Trần Tầm hiện trên màn hình, đột nhiên tôi có cảm giác như được giải thoát.

Từ đầu đến cuối, năm tháng vội vã đó của họ chỉ thuộc về họ.

Tôi đưa điện thoại cho Phương Hồi và nói: “Này, nghe hộ anh cuộc điện thoại với”.

Phương Hồi đón lấy điện thoại của tôi với vẻ thắc mắc, cô cúi đầu xuống rồi lập tức sững lại.

Trong giây phút đó, thời gian dường như ngừng trôi, tôi nhìn cô và từ từ mỉm cười...

Lời cuối truyện

Tôi bắt đầu thai nghén câu chuyện này trong năm tháng vội vã đó của tôi, năm 2001, tôi đã từng cầm bút viết nên một cốt truyện tương tự, rất ngắn, chỉ mấy chục nghìn chữ và là bản chép tay. Sau đó, khi tuổi tác lớn dần, tôi đã có được sự nhận thức mới, năm 2005, tôi bắt tay vào chuẩn bị tài liệu, năm 2006, về cơ bản đã hoàn thành được bộ khung, năm 2007, trong vòng một năm, tôi đã viết xong bộ tiểu thuyết dài 380.000 chữ này.

Thực ra ý tưởng ban đầu chỉ là muốn ghi lại những năm tháng tuổi trẻ của tôi, nhưng trong sự tích lũy kéo dài nhiều năm đó, đột nhiên tôi lại nảy ra ý tưởng khác. Dần dần tôi phát hiện ra rằng mình không còn là đứa trẻ ngây thơ nhàn nhã rong chơi ngày xưa nữa, chúng tôi đã trở thành một thế hệ trong dòng chảy thời đại, gánh vác trên vai lịch sử và tương lai.

Và thế là tôi bắt đầu suy về thế hệ “sinh sau thập kỉ 1980” như chúng tôi. Từ lúc chào đời, chính sách con một đã tạo ra những ảnh hưởng mang tính quyết định cho chúng tôi, trong quá trình trưởng thành, sự phát triển về chính trị, kinh tế, văn hóa và những đổi thay của Trung Quốc đã tạo ra những thay đổi xuyên thời đại cho chúng tôi, cho đến những khúc mắc và sự cảnh tỉnh trong giai đoạn trưởng thành hiện nay mà những thay đổi trong công việc, học tập, cuộc sống đã đem lại cho chúng tôi>Con đường này là con đường mà thế hệ chúng tôi đã đi qua, chắc chắn là không giống với các thế hệ khác, là độc nhất vô nhị và không thể thay thế, chắc chắn chúng tôi sẽ phải là người ghi chép lại và đưa ra.

Cứ như vậy, khi tôi phát hiện ra những con người và sự việc mà mình tưởng rằng suốt đời sẽ không thể nào quên ngày càng trở nên mơ hồ, khi tôi cảm nhận được rằng, những tình cảm mà mình tưởng sẽ mãi mãi ghi khắc trong tim đã dần dần phai nhạt, tôi đã không còn do dự nữa mà cầm ngay bút lên.

Có thể nói, tôi đã được đích thân trải qua thời kì đó, chính mắt tôi đã được nhìn thấy những năm tháng tuổi t