ba giám sát con là vì sợ con lầm đường lạc lối, bây giờ thi cử xong
rồi, cho dù được bao nhiêu điểm ba và mẹ con đều không trách con đâu. Hơn nữa
tổng điểm của con đâu có kém, ba đã hỏi con nhà bác Vương hàng xóm rồi, nó chỉ
được hơn 400 điểm thôi”.
“Ba
không hiểu, chắc chắn con trượt nguyện vọng một rồi!”. Phương Hồi cau mày nói.
“Thế
cũng không sao cả! Ba mẹ cũng đâu có bắt con phải đỗ bằng được một trường đại
học nổi tiếng, nếu con không thích thì mẹ cho con đi du học! Dì Trương của con
đang ở Australia, dì nói với mẹ rằng, nếu như con thích đi thì chỉ cần nói một
câu là xong!”. Bà Từ Yến Tân bước đến kéo con gái nói.
“Đi
du học làm gì ạ? Còn lâu con mới đi!” Phương Hồi vội buông tay ra nói.
“Đúng
vậy! Ra nước ngoài làm gì! Mình chỉ có mỗi đứa con mà còn cho đi xa à”. Ông
Phương Kiến Châu góp lời.
“Ông
thì biết cái gì? Hiện giờ đang mốt du học, đi mấy năm về nước, thân phận và độ
hiểu biết sẽ khác hẳn đám sinh viên học ở trong nước!”. Bà Từ Yến Tân trợn mắt
nhìn ông nói.
“Vâng
vâng, chỉ có bà là hiểu biết nhất! Đi thôi, cả nhà đi ăn một bữa đã! Ba đặt bàn
ở nhà hàng Vô Danh Cư rồi”. Ông Phương Kiến Châu khua tay>Phương Hồi uể oải
ăn cơm với ba mẹ, tối về gọi điện đến nhà Trần Tầm, gọi điện thoại là định tìm
kiếm lời an ủi, bàn bạc kế hoạch, ai ngờ lại một thông tin nữa ập tới khiến cô
vô cùng bất ngờ.
Vừa
nhấc máy, Trần Tầm liền thông báo luôn: “Phương Hồi, Kiều Nhiên đi rồi”.
“Đi
rồi? Là sao cơ?”. Phương Hồi thắc mắc, cô đã biết hết điểm thi của mọi người,
chỉ có điểm của Kiều Nhiên là chưa biết, đang định lát nữa sẽ hỏi Trần Tầm,
nhưng đã bị câu nói của cậu chặn họng.
“Cậu
ấy sang Anh rồi, đi du học”.
Mấy
chữ chầm chậm thốt ra từ miệng Trần Tầm như mũi kiếm đâm vào tim Phương Hồi.
Buổi sáng cô vừa được nghe mẹ nhắc đến từ du học, buổi chiều đã có người đi
thực hiện, người này lại là Kiều Nhiên, trước khi đi Thanh Long Hiệp, cậu còn
thản nhiên nói với bọn họ rằng phải về Sơn Đông thăm bà nội.
“Không
thể như thế được...”.
“Thật
mà, tớ đâu có lừa cậu. Hôm nay tớ gọi điện cho Kiều Nhiên nhưng không gặp ai ở
nhà. Tớ liền lên mạng tra điểm cho cậu ấy bằng số báo danh, không ngờ lại 0
điểm! Tớ không tìm được cậu, tớ liền gọi ngay cho Lâm Gia Mạt để hỏi. Gia Mạt
nói rằng Kiều Nhiên có kế hoạch đi du học từ lâu rồi, cậu ấy giấu bọn mình, nói
là sợ bọn mình buồn! M.kiếp! Thằng này vớ vẩn thật! Cậu còn nhớ hôm cậu bị đau
bụng, bọn mình đến viện khám không? Lúc đó Kiều Nhiên đã quyết định đi rồi,
không phải đến viện xin giấy nghỉ ốm đâu, mà đến lấy giấy khám sức khỏe!”.
Phương
Hồi thẫn thờ lắng nghe, cô nhớ lại thái độ của Kiều Nhiên trong thời gian gần
đây, đột nhiên cảm thấy dường như mỗi nụ cười, mỗi hành động của cậu đều toát
lên hàm ý sắp chia tay. Nước mắt cô bắt đầu trào ra, nhưng cô không biết người
ở bên kia địa cầu có cảm nhận được nỗi buồn của cô hay không?
Trần
Tầm “a lô” mấy tiếng ở đầu bên kia điện thoại, Phương Hồi mới vội đáp lại:
“Thôi cứ thế đã nhé, lát nữa tớ gọi cho cậu sau, bye bye”.
Trần
Tầm thần người nhìn ống nghe phát ra những tiếng tút tút, lúc đầu cậu còn định
hỏi có đăng kí lớp ôn thi lại đại học không, nhưng chưa kịp hỏi thì Phương Hồi
đã cúp máy. Thực ra sau khi biết điểm, Trần Tầm cũng hơi hối hận, hối hận vì
đáng lẽ không nên bỏ câu vật lí 13 điểm đó, nếu cộng thêm vào, nguyện vọng một
của trường L may ra còn có hi vọng. Dù gì thì gia cảnh của cậu và Phương Hồi
không giống nhau, cậu không có con đường nào khác, thi đỗ đại học vẫn có ý
nghĩa vô cùng quan trọng. Trong thời khắc quyết định tương lai này, mọi thứ
lãng mạn, xa xôi đều không còn chân thực, rõ ràng điểm số quan trọng hơn cả
Phương Hồi.
Tuy
nhiên Trần Tầm không truyền tải được suy nghĩ của mình đến với Phương Hồi, cô
cũng không còn đầu óc nào để nghĩ về điểm thi nữa. Sự ra đi của Kiều Nhiên là
một cú sốc lớn đối với cô, hiện tại, đọng lại trong đầu cô chỉ là những tình
cảm ấm áp mà Kiều Nhiên đã từng gửi gắm đến cô. Cô nhớ lại đóa đinh hương năm
cánh mà Kiều Nhiên đưa cho cô, nhớ đến vòng tay mà Kiều Nhiên dang ra trước cô,
nhớ đến câu “không có gì” cuối cùng mà Kiều Nhiên nói với cô trong bóng tối.
Nước
mắt rơi lã chã, Phương Hồi cảm thấy mình thật ngu xuẩn, nực cười, tại sao hôm
đó cô lại bủn xỉn trước một vòng tay bình thường đến vậy? Như Triệu Diệp và Lâm
Gia Mạt, trong giờ phút cuối cùng đã cầm tay nhau và mỉm cười, ôn lại năm tháng
vội vã đã sống hết mình, sau đó mọi thứ trở lại bình thường, tự nhiên biết bao.
Nhưng hiện tại nói ra những điều này cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ có mình
cô ở lại Bắc Kinh hối hận, Kiều Nhiên đã sang đất khách quê người từ lâu.
Phương
Hồi quệt nước mắt và nằm xuống giường, cô mở máy tính và gửi cho Kiều Nhiên một
lá thư email. Lá thư rất đơn giản, chỉ gồm mấy chữ:
Kiều
Nhiên!
Dang
hai tay ra, tớ đang ôm cậu rồi.
Phương
Hồi liền dang hai tay ra và ôm chặt lấy vai mình, cô coi không khí xung quanh
là Kiều Nhiên, coi toàn bộ sức mạnh của mình là những tình cảm trong bao năm
qua, ở góc nhỏ không ai