Teya Salat
Nam Thần Biến Thành Cún

Nam Thần Biến Thành Cún

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329154

Bình chọn: 7.5.00/10/915 lượt.

ch Minh sáng rực lên.

Phương Cảnh Xán đứng phía sau vội vàng lén chìa tay ra chọt chọt sau lưng Tô

Tiểu Đường nhắc nhở cô ngàn vạn lần đừng trúng kế, kết quả vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Phương Trạch Minh.

Phương Cảnh Xán lập tức rút tay lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt kia như đang nói, sao sao, Phương Cảnh Thâm là con của bố, còn con thì không phải à? Bố biết rõ gu thẩm mỹ của con, rõ ràng

cũng đã nhìn ra con thích cô gái này…

Ánh mắt của Phương Trạch Minh lại như đang nói, rốt cuộc sinh mạng của anh

mày, bà cố mày quan trọng hay là tình cảm của mày với cô gái này quan

trọng hơn? Sao vẫn như một kẻ không hiểu chuyện thế kia?

Chết tiệt! Từ nhỏ đến lớn con đều bị các người trông coi rất chặt chẽ, con

còn chưa đủ hiểu biết sao? Hơn nữa, bố đừng có lén lút thay đổi quan

niệm nha, cái gì mạng sống của anh trai, cái gì mạng sống của bà cố,

biện pháp này vốn không thể nào có hiệu quả được? Ai có thể trơ mắt nhìn người con gái của mình cử hành hôn lễ với người đàn ông khác, còn với

anh ruột của mình nữa chứ! Từ nhỏ đến lớn Phương Cảnh Thâm đều đè lên

đầu cậu ta.

Trong khi hai cha con dùng ánh mắt trao đổi trong yên lặng, thì Tô Tiểu Đường đã lén lút trò chuyện với Phương Cảnh Thâm.

Tô Tiểu Đường đưa tay cho Phương Cảnh Thâm, nhìn anh, hỏi ý kiến của anh.

Mặc kệ bố của Phương Cảnh Thâm nói thế nào, cuối cùng cô chỉ nghe mỗi quyết định của Phương Cảnh Thâm mà thôi.

Nếu không cho dù bị oán giận, cô cũng không làm.

Lúc này, bàn chân của Phương Cảnh Thâm nhẹ nhàng phủ lên lòng bàn tay trắng nõn đã rịn mồ hôi ẩm ướt của cô, tâm trạng phức tạp trước nay chưa từng có.

Đúng lúc này, Phương Cảnh Xán thở phì phò mở miệng nói: “Bố, bà cố, các

người làm như vậy, có nghĩ đến cảm nhận của anh trai con không? Nhỡ sau

khi anh ấy tỉnh dậy biết…”.

Đúng thế! Nghi thức của hôn lễ thần thánh như vậy, sao có thể tùy tiện cử

hành cùng với một người con gái, lại cùng với một người con gái mập ú

như vậy, Phương Cảnh Thâm là một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ rất kinh khủng, không chỉ xem quan điểm của người con gái đó, mà còn phải phù hợp với yêu cầu của người nhà anh nữa.

Trong khoảng thời gian ngắn Phương Trạch Minh cùng bà cụ đều trầm mặc, vẻ mặt Tô Tiểu Đường thì ảm đạm, vô thức rút lại cánh tay đang run rẩy, cô

không muốn trở thành vết nhơ trong cuộc sống của người khác, không muốn

mình trở thành cái tên mà mỗi lần anh nhớ tới liền thấy bực bội và chán

ghét.

Trong nháy mắt ngay khi Tô Tiểu Đường rút tay về, Phương Cảnh Thâm còn nhanh

hơn cô, bàn chân mềm mại nhanh chóng ở trong lòng bàn tay cô viết xuống

một chữ.

"Tên nhóc ngu ngốc! Cháu thì biết cái gì!" Bà cụ lập tức gõ lên đầu Phương

Cảnh Xán một cái, thật vất vả mới khuyên được Tô Tiểu Đường đồng ý vậy

mà lại để tên nhóc này lung lay.

"Nếu như người không còn, mấy thứ này còn có ích lợi gì? Chờ Thâm Thâm tỉnh

dậy, ta sẽ tự mình nói với nó, nếu nó có trách vậy thì trách một mình ta là được rồi! Ta không tin Thâm Thâm là người không hiểu lý lẽ!"

"Không biết ai mới là người không nói lý lẽ..." Phương Cảnh Xán vuốt đầu lẩm bẩm.

"Các người đều nghĩ bà già như ta đây cố tình gây chuyện phải không? Được,

cháu nói với ta cách này không được, vậy cháu có bản lĩnh gì để Thâm

Thâm tỉnh lại? Nếu không làm được thì đừng ở chỗ này cản tay cản chân,

hơn nữa vẫn chưa thử thì sao biết được? Tóm lại chỉ cần có một chút hy

vọng lão già này cũng không bỏ qua..."

Bà cụ nói xong đau lòng bật khóc, Phương Trạch Minh đứng bên cạnh bất đắc

dĩ đi khuyên nhủ, tư tưởng cố chấp của bà cụ đâu dễ khuyên bảo như vậy,

ông sợ bà vì quẫn bách mà nghĩ quẫn, chỉ có thể chiều theo bà, nếu không có đánh chết ông cũng không chạy đến cầu xin con gái nhà người ta làm

loại chuyện xung hỉ thế này.

Ông cũng đã từng đi tìm một số người quen biết, người có quyền thế không ai dám để cho con gái họ xung hỉ với một người nửa sống nửa chết nằm trên

giường như vậy, những người chủ động tìm tới cửa giúp đỡ đều có âm mưu

cả, bà nói người đó không thành tâm, không thật lòng, nói gì cũng không

chịu đồng ý, bản thân phải tự đi tìm, người đã lớn tuổi còn bôn ba khắp

nơi tìm người suýt chút nữa còn gặp chuyện không may.

Nếu lúc này ông không chịu thành toàn cho bà cụ, không biết bà sẽ còn làm

ra loại chuyện gì, theo ý của bà mà làm, đến cuối cùng không có tác dụng bà cũng tự động bỏ cuộc, buông xuôi.

Nghĩ tới đây Phương Trạch Minh cũng vô cùng lo lắng Tô Tiểu Đường không đồng ý, nếu người ta không muốn, ông cũng không thể miễn cưỡng con gái người ta được.

Bên này Tô Tiểu Đường vì một câu nam thần vừa viết lên lòng bàn tay mình,

kinh ngạc đến mức ngây ra, bước nhanh đến an ủi bà cụ, "Bà ơi, bà đừng

nôn nóng, cháu vẫn chưa nói sẽ không đồng ý mà!"

Bà cụ vừa nghe xong những lời này, nước mắt lập tức ngừng rơi, nhìn cô chờ mong: "Vậy là cháu đồng ý rồi?"

Tô Tiểu Đường lại thận trọng liếc mắt nhìn Phương Cảnh Thâm, sau đó gật đầu, "Vâng."

"Cảm ơn, cảm ơn cháu gái!" Bà cố vô cùng kích động.

"Bà đừng nói cảm ơn, dù sao chuyện này cháu cũng có một phần trách nhiệm,