Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Nam An Thái Phi Truyền Kỳ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212393

Bình chọn: 7.00/10/1239 lượt.

g đấy, nhưng đầu của mình vẫn quan trọng hơn.

Vợ Chương lão Tam vung tay lên, vài ma ma liền xông lên túm Chương lão Tam lại. Một đám phụ nhân kèm chặt hai bên Chương lão Tam xông vào tòa nhà — cửa chính khép hờ, đẩy liền mở ra.

Nhìn trong nhà trống rỗng, hai vợ chồng Chương lão Tam đều rất nghi ngờ.

Chương lão Tam cũng không vùng vẫy nữa, trực tiếp vọt tới chính phòng tìm Ổn Nương. Vợ hắn cũng nhanh chân đi theo phía sau hắn.

Vào chính phòng, hai vợ chồng không nhìn thấy một bóng người.

Chương lão Tam nhảy dựng, lập tức vọt vào phòng ngủ, phòng ngủ trống không, giống như chưa từng có người ở.

Nghĩ đến mình tốn nhiều tiền mua các loại châu báu về trang trí, chính xác là đưa bạc cho Ổn Nương, Chương lão Tam thật thương tâm, tan nát cõi lòng — mới chơi đùa được vài ngày đã tốn nhiều tiền như vậy a, vàng đủ dùng để đúc thành hình người luôn rồi!

Vợ của Chương lão Tam rất hiểu rõ chồng mình, nhìn tình trạng của hắn như thế, biết là tổn thất nhất định rất lớn, nghiến răng xông lên nhéo lỗ tai Chương lão Tam: “Bị lừa mất bao nhiêu bạc, hử?”

Chương lão Tam nào dám nói ra, chỉ nhắm mắt không nói giả làm chó chết.

Vợ Chương lão Tam nổi giận, đoạt lấy chày cán bột từ trong tay một ma ma, nhắm ngay Chương lão Tam mà đánh: “Cho ngươi nuôi vợ bé này! Cho ngươi phung phí tiền bạc này!”

Chương lão Tam từ trước đến nay luôn sợ vợ, chỉ dám giãy dụa lung tung liên tục xin tha: “Phu nhân, tha mạng a, ta không dám nữa! Không dám nữa a!”

Chu lão thái bị nhóm ma ma Chương gia trói thành cái bánh chưng, nhốt vào trong một phòng trống. Đã qua hai ba ngày, mụ bị đói đến sắp chết, cửa phòng đột nhiên mở ra, Chu Nhị lang trợn mắt há mồm đứng ở cửa.

Chu Nhị lang là vừa nhận được tin Lý ma ma báo. Mà Lý ma ma này, không biết vì sao, cũng không báo tin sớm một chút. Chu Nhị lang không dám đem bà mẹ hung hãn này về nhà mình, cho nên thuê một cái xe, trực tiếp chở Chu lão thái đuổi về Chu gia thôn.

Về đến nhà, xuống xe, uống xong một chén nước, Chu lão thái lúc này mới phát hiện, trong nhà mình có thêm một phụ nhân họ Dương — là tiểu thiếp mới của Chu lão đầu.

Dương thị này mới hơn ba mươi một chút, thân thể khỏe mạnh, khuôn mặt xinh đẹp, sau khi chồng chết, không thủ tiết được mà cùng hàng xóm yêu đương vụng trộm, bị anh trai chồng bắt gian tại trận liền trốn đi, được Chu lão đầu thu giữ, ăn ở với nhau, cam nguyện làm thiếp.

Chu lão thái vừa mới khôi phục sinh lực được một chút lại muốn tính sổ với Dương thị.

Nào ngờ Dương thị chẳng những đẹp, mà sức lực lại lớn kinh người, lập tức liền đẩy Chu lão thái ngã đến trên giường.

Chu lão đầu là người già thiên vị người trẻ, thương yêu Dương thị nên cũng không đến đỡ dậy.

Chu lão thái đau xót, cũng không dám gây sự với Dương thị nữa, chỉ muốn Chu lão đầu đến nhà Ngải Tứ Hổ chuộc Tứ Mỹ về.

Chu lão đầu tuy rằng cực kỳ keo kiệt, nhưng con gái ruột nên cũng nguyện ý đi cứu.

Chu lão thái mỏi mắt chờ hắn vào nhà lấy bạc.

Không ngờ, bạc thì chưa thấy, Chu lão đầu vừa lui vào trong buồng.

Ngược lại, Dương thị đã chạy đến, một bạt tai liền vung lên đánh tới.

Quay lại Mục lục




☆Chương 36: Trở lại kinh thành, quý nữ giá lâm

Trong lúc vợ của Chương lão Tam náo động tại nhà vợ bé ở phía tây đường cái, đoàn người Chu Tử đã sớm chuẩn bị, gom hết châu báu nữ trang chuồn đi trước.

Gần một tháng diễn kịch ở đây, Chu Tử diễn xuất vô cùng thành công chẳng khác nào diễn viên lão luyện, diễn nhập tâm đến nghiện. Bất quá, đến đoạn cao trào của vở kịch, nàng sợ vợ chồng Chương lão Tam tỉnh ngộ rồi lại đây bắt được mình, nên sáng sớm liền mang theo Ngân Linh và Ổn Nương tên thật là Tần Thi Thi, được Triệu Hùng đánh xe bỏ trốn mất dạng.

Nhìn thị trấn Độc huyện biến mất ở đường chân trời, Chu Tử chắp tay trước ngực không ngừng cầu nguyện: Ông trời, để chúng con nhanh rời khỏi phủ Uyển Châu đi! Để cho hai vợ chồng Chương lão Tam biến thành mây bay đi!

Khi xe ngựa của bọn họ lướt qua thành Uyển Châu, lúc này Chu Tử mới thở dài nhẹ nhõm, trong lòng bắt đầu cảm tạ Triệu Trinh yêu thích phát minh cải tạo máy móc — Triệu Trinh anh minh thần võ cỡ nào a, có thể cải tiến khiến chiếc xe chạy nhanh như vậy hơn nữa còn có công năng giảm xóc a!

Đến chạng vạng, luôn dẫn đầu trên con đường nhỏ thênh thang, có thể nói chiếc xe ngựa được cải tiến của Triệu Trinh “Vẫn bị đuổi theo, chưa bao giờ bị vượt qua” rốt cục tốc độ xe cũng chậm lại, cuối cùng ngừng lại trong một thị trấn nhỏ trong núi.

Triệu Hùng bước xuống xe kéo vài người lại hỏi thăm, sau đó mới trở lại thông báo với Chu Tử: “Trấn này gọi là trấn Kinh Tử, là một địa phương rất tốt, nơi này là giáp giao giữa ba phủ: Uyển Châu, Kinh Châu và Thiểm Châu, không thuộc quản lý của phủ nào, chỉ là từ Uyển Châu đến Kim Kinh muốn đi qua nơi này, phải đi vòng một đoạn.”

Bọn họ nghỉ lại trong một khách điếm lớn nhất trong trấn. Vì an toàn, Chu Tử, Ngân Linh và Tần Thi Thi ở chung một phòng, Triệu Hùng ở phòng kế bên. Sau bữa tối, Chu Tử muốn đi dạo một chút, Tần Thi Thi yếu ớt sợ lạnh, đã sớm chui vào vào trong ổ chăn rồi. Ngân Linh liền theo Chu Tử


Snack's 1967