tục từ chối không chịu nhận, sau lại thấy Chu Tử nài nỉ mãi, lúc này mới miễn cưỡng nhận lấy.
Hai người ngồi xuống nói chuyện.
Hồ ma ma cũng không nói gì khác, chỉ nói với Chu Tử: “Nếu thay y phục xong rồi, vậy đi bái kiến hai vị biểu tiểu thư đi. Là Nhị và Tứ biểu tiểu thư. Đi đi!”
Từ chỗ Hồ ma ma đi ra, Chu Tử nghiêm túc kiểm tra lại y phục trên người một chút. Nàng mặc một bộ y phục nửa mới nửa cũ, vạt áo dài toàn thân bằng tơ tằm màu Trầm Hương, phía dưới váy thêu bằng lụa trắng, thoạt nhìn rất phù hợp với thân phận nha đầu.
Cao thủ hóng chuyện Ngân Linh thám thính tin tức xong, đi đến gần Chu Tử. Nàng kéo Chu Tử qua, nhỏ giọng nói: “Nhị biểu tiểu thư tên Cao Diễm, là đích nữ của chi thứ hai phủ Thượng thư, gả cho nhà Uy Viễn Hầu, chồng chết sớm, hàng năm ở lại nhà mẹ đẻ; Tứ biểu tiểu thư, tên là Cao Quân, là đích nữ con vợ cả của phủ Thượng thư, năm nay vừa tròn mười sáu, chưa hứa hôn.”
Chu Tử tiếp thu từ nàng ba tin: điều thứ nhất là Nhị biểu tiểu thư “Chồng chết sớm, hàng năm ở lại nhà mẹ đẻ”; thứ hai là Tứ biểu tiểu thư “vừa tròn mười sáu tuổi, chưa hứa hôn”, điều thứ ba là: cả hai đều là “Đích nữ”.
Trong lòng nàng cảm thấy có cái gì đó, đang sắp xếp lại suy nghĩ, nghe Ngân Linh nói: “Hai vị biểu tiểu thư đều ở tại chính phòng trong phủ, chúng ta đi qua đó thôi!”
Chính phòng? Chu Tử sửng sốt, lại không nói gì.
Ở tại chính phòng, mặc dù ý tứ rất rõ là thừa nhận thân phận, nhưng, chính phòng kia có thể cho người vào ở sao? Chu Tử mang theo nghi vấn cùng Ngân Linh đến chỗ hai vị biểu tiểu thư. Đi thỉnh an đã!
(*) nguyên văn: [ 哪壶不开提哪壶 '> na hồ bất khai đề na hồ.
- “khai”: ở đây là sôi trào, ví dụ “khai thủy”: nước sôi.
- “na hồ”: bình nước.
→ nước trong bình trà không sôi thì đâu còn là bình trà.
Câu ngạn ngữ trên có từ một câu chuyện dân gian:
Thuở xưa, có một tên vô lại luôn uống trà không trả tiền, ông chủ quán lại không dám đuổi hắn đi, liền nghĩ ra một kế: lấy nước không sôi pha trà cho hắn. Nước trong bình không sôi, đương nhiên trà sẽ không ra vị, tên vô lại từ đó không đến nữa.
Về sau, hậu nhân dùng câu này để miêu tả những người cố ý hoặc vô tình làm khó dễ, đề cập đến chuyện riêng tư khó nói hoặc chuyện đau lòng, điểm yếu của người khác. Cũng có nghĩa khuyên: những gì nên hỏi thì hỏi, không nên hỏi thì đừng hỏi. (Theo baike)
-MTY-
☆Chương 37: Chiến thắng trở về, không biết theo ai
Vương phủ ở Kinh thành và ở Vương phủ Nam Cương có một điểm giống nhau là: rất là… lớn!
Là vô cùng lớn đó.
Còn những chỗ khác thì hoàn toàn không giống.
Vương phủ ở Nam Cương do Nam An vương Triệu Trinh tự mình thiết kế, từ những vật nhỏ như mỗi nhánh cây ngọn cỏ, mỗi đình đài nghỉ chân, đến những công trình lớn như khuôn viên lầu các đều tốn không ít tâm tư, mỗi nơi mỗi góc đều rất đẹp.
Dường như Triệu Trinh không muốn ở lâu dài trong Vương phủ ở kinh thành, nên chỉ dụng tâm sắp xếp nơi mình ở là nội viện của Tùng Đào Uyển, ngay cả Ngoại thư phòng là nơi hắn tiếp khách cũng chỉ được thu dọn qua loa. Mặt khác, trừ những phòng không thể không sửa sang như phòng của quản gia, nha hoàn, nô tài, các phòng khác căn bản đều không quan tâm, trên cơ bản đều là phòng trống không.
Cho nên Chu Tử mới cảm thấy kỳ quái. Đi được một đoạn đường thật xa, rốt cục cũng đến được cửa lớn của chính phòng.
Trước cửa lớn, có hai ma ma và hai tiểu nha đầu đang ngồi trong phòng Trị sự. (trước cửa lớn của viện nào luôn có phòng Trị sự, là nơi các nha hoàn hay ma ma ngồi chờ để sai xử hay thông báo công việc)
Hai ma ma này một béo một gầy, mặc y phục bằng gấm, nhìn qua cũng thực danh giá. Hai tiểu nha đầu hơi nhỏ tuổi, bộ dáng khoảng mười một mười hai tuổi.
Chu Tử cùng Ngân Linh bước lên phía trước nói rõ mục đích đến đây với hai vị ma ma.
Hai vị ma ma một gầy một béo này vừa nghe đến cái tên “Chu Tử”, thì vẻ mặt đều có chút biến đổi, ma ma gầy nói: “Cô nương đợi một chút, bọn ta đi vào thông báo trước đã!”
Chu Tử vội khiêm tốn: “Ma ma quá khách khí rồi, cứ gọi ta là Chu Tử là được!”
Vị ma ma gầy đi vào, liền giống như Hoàng Hạc “một đi không quay lại” nữa. (*)
(*) nguyên văn câu thơ: “Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản”, trong bài thơ “Hoàng Hạc lâu” của Thôi Hiệu.
Chu Tử và Ngân Linh hết chờ lại đợi, chờ muốn mỏi mòn, rốt cục không nhịn được gọi ma ma béo ra. Trên mặt ma ma béo nặn ra một nụ cười trừ: “Hai tiểu thư nhà chúng ta. Nhị tiểu thư và Tứ tiểu thư còn đang dùng cơm trưa, cô nương chờ thêm một lát vậy!”
Chu Tử mỉm cười gật đầu, cùng Ngân Linh tiếp tục chờ. Lại đợi một hồi lâu, mới nhìn thấy ma ma gầy chầm chậm đi ra: “Được rồi! Hai vị tiểu thư đã dùng cơm xong, hai vị cô nương có thể đi vào!”
Chu Tử và Ngân Linh đều cảm thấy hai vị Cao tiểu thư này thật kiêu ngạo, nhưng cũng không lên tiếng, đi theo ma ma gầy vào trong.
Đến cửa chính phòng, Chu Tử nhìn thoáng vào trong, phát hiện trong phòng đã được sắp xếp bày biện tương đối ổn thỏa, trên cửa sổ bên ngoài dán vải bông nhuộm cỏ xuyến màu xanh nhạt nổi tiếng là quý hiếm, bên trong lót gạch lưu ly, tất cả đồ nội thất đều bằng gỗ lim, trên tường
