Mỹ Nữ Là Dã Thú

Mỹ Nữ Là Dã Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323633

Bình chọn: 8.00/10/363 lượt.

hì cứ cố kiếm người mai mối cho cậu, còn cậu thì cứ cố

tìm cách phá, vậy sao cậu không đi kiếm bạn trai đi? Như thế thì sẽ

không bị ép phải đi xem mắt nữa, mà cũng được cưới người mà mình thích,

dù có kết hôn trễ một chút cũng có sao đâu.”

“Vấn đề là tớ không có đối tượng ưa thích nào cả.”

“Cho dù không có đối tượng để thích, nhưng tớ nghĩ bên cạnh cậu nhất

định là có đầy người con trai có điều kiện tốt, có lẽ là cậu không để ý

thôi.” Thi Mạn bộ dạng rất được, hẳn là có rất nhiều người đàn ông thích cô ấy, nhưng cô lại có chút hơi vô tâm. Nếu cô ấy chú ý những người

xung quanh hơn, nhất định sẽ nhanh chóng có bạn trai.

“Không có.” Lí Thi Mạn lắc đầu.

“Thật sự không có sao? Thế người con trai cậu gặp mặt gần đây nhất mà còn độc thân là ai?”

Lí Thi Mạn nghĩ lại những người đàn ông gặp mặt trong thời gian gần

đây nhất, trong đầu lại hiện lên cái mặt Hạ Nhĩ Bình, làm cho tâm tình

cô lại càng tệ hơn. “Miễn bàn đến kẻ tớ gặp gần đây nhất đi, đó là một

tên luôn làm người ta cảm thấy ghét.”

“Rốt cuộc là ai mà có thể làm cho công chúa xinh đẹp của chúng ta phải tức giận? Tớ thật sự rất ngạc nhiên nha.”

Bị bạn tốt tra hỏi, cô đành nói: “Tên đó là Hạ Nhĩ Bình, là em trai Hạ Tuấn Bình.”

“Em trai Hạ Tuấn Bình” Chuyện này thật đúng là khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc, “Cậu vì sao mà chán ghét anh ta?”

Nhắc tới Hạ Nhĩ Bình, Thi Mạn không khỏi nghĩ về anh ta xấu đi.“Bởi

vì tên đó là một con dê xồm!” Vừa nói hết, phát hiện bạn tốt vẻ mặt đang chờ nàng nói tiếp, Lí Thi Mạn tự thấy mình đã nói quá nhiều. “Tớ và cái tên ấy là kẻ thù, cho nên không có khả năng đâu.” Ý là muốn Dung Chân

đừng có hiểu lầm rồi nghĩ rằng họ sẽ thành được một đôi uyên ương.

Quen biết Thi Mạn nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nghe được cô nhắc tới tên của một người đàn ông, tuy rằng Thi Mạn thoạt nhìn có vẻ

mặt thật chán ghét đối phương, nhưng vẫn làm cho Dung Chân thấy tò mò về Hạ Nhĩ Bình. “Vì sao lại mắng Hạ Nhĩ Bình là đồ dê xồm?”

“Đó là bởi vì……” Cho dù là đối với bạn tốt, Lí Thi Mạn cũng khồng thể mở miệng nói ra những chuyện mà tên sắc lang kia đã làm.

“Tớ nghe người khác kể lại, có người nói anh ta là yêu râu xanh.”

“Thật vậy chăng?” Phương Dung Chân nghi hoặc.

“Thật! Cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, tớ và anh ta thật sự không

có gì, huống chi anh ta lại là em trai của Hạ Tuấn Bình, cậu cho rằng tớ và anh ấy có thể thích đến với nhau được sao?” Anh ta không chỉ có phẩm chất bất lương, mà lại còn là em trai của Hạ Tuấn Bình, cô suýt nữa thì thành chị dâu của anh ta rồi.

“Vì sao lại không thể đến được với nhau? Cậu không được gả cho Hạ

Tuấn Bình, thậm chí ngay cả đính hôn cũng chưa, vì sao không thể với em

trai của anh ta yêu nhau được?”

“Quên đi, chúng ta đừng tán gẫu những chuyện không có khả năng phát

sinh nữa đi, thực không thú vị gì cả.” Lí Thi Mạn không muốn tiếp tục

nói về cái người kia nữa, bởi vậy nên cô cố ý nói sang chuyện khác,

“Đúng rồi, có chuyện này tớ muốn giải thích với cậu, cái bản thiết kế

nội y tình thú kia quả thật tớ chẳng biết sửa thế nào nữa.”

“Cô giáo ơi, hai người vừa nói muốn sửa gì thế?”

Đột nhiên có người chen vào nói, làm cho Lí Thi Mạn cùng Phương Dung

Chân sợ tới mức cùng quay lại nhìn về phía người vừa nói, thì ra là cô

bé tám tuổi Tiểu Quân, là một học sinh rất đáng yêu.

“Tiểu Quân, sao em lại đến văn phòng?” Phương Dung Chân hỏi. Hai

người vừa rồi tán gẫu rất hăng say, hoàn toàn không hề chú ý có người

bước vào văn phòng.

“Là viện trưởng nói có việc muốn tìm cô Dung Chân, bà ấy đang ở phòng viện trưởng chờ cô đó.”

Phương Dung Chân cười cười. “Cô biết rồi, cám ơn em, Tiểu Quân ngoan.”

Tiểu Quân ngửng đầu nhìn cô giáo dạy tiếng Anh Thi Mạn. “Đúng rồi, cô ơi, cô vừa mới nói muốn sửa cái gì vậy?”

Lí Thi Mạn vẻ mặt xấu hổ, đành phải tùy tiện nói cho có lệ. “À cô vừa mới là nói muốn sửa chữa một ít quần áo.”

“Hoá ra là sửa quần áo. Thế thì rất đơn giản, không phải là mặc vào

rồi sẽ biết là cần sửa như thế nào sao?” Viện mồ côi thường nhận được

quần áo từ thiện do mọi người quyên góp, các mẹ thường gọi bọn trẻ đến

mặc thử quần áo hoặc là đem so lên một chút, như thế có thể sửa được

chiều dài hoặc kích cỡ cho hợp.

“Mặc vào?” Lí Thi Mạn khẽ hỏi.

“Đúng rồi.” Tiểu Quân cười gật đầu.

Phương Dung Chân ở một bên cười trộm, sau đó còn ra vẻ thật sự phụ

họa. “Tớ cảm thấy đề nghị này được lắm, không mặc lên, làm sao mà biết

muốn sửa ra sao?”

Lí Thi Mạn trợn mắt với cô bạn tốt đang cười trộm: “Lần khác tớ sẽ mời cậu mặc thử để nhìn xem.”

“Ha ha, không cần, dáng người tớ đâu có đẹp.” Phương Dung Chân cười cười từ chối.

“Không sao hết, tớ không ngại xem đâu.”

Nếu thật sự có người nguyện ý mặc lên, cô quả thật sẽ không ngại xem, bởi vì có lẽ như vậy cô sẽ biết nên sửa ra sao, sẽ làm cho cái bộ nội y tình thú kia chỉ vừa nhìn thôi đã thấy gợi cảm khiêu khích.

Lại qua mấy ngày, Lí Thi Mạn vẫn không biết nên sửa như thế nào cho

tốt. Nếu đã muốn sửa, cô nhất định phải sửa cho đến khi hoàn hảo, để

không bị người ta trả lại nữa. Dù sao thì khoản tiền năm vạn đô kia


Lamborghini Huracán LP 610-4 t