XtGem Forum catalog
Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326433

Bình chọn: 10.00/10/643 lượt.

Hắn cũng không phải là kẻ tàn nhẫn như cổ tích và tổ tiên từng nói. Cha mẹ, sư

phụ, sư huynh đều tin là ma quỷ là loài không tình cảm, ma quỷ chỉ có

hại người. Song lúc nãy, đứng trên đây nhìn xuống, Tử Lan thấy có nhiều

sư huynh sư tỷ của mình bất chấp tiếng gào thét, bất chấp đó là những

con rắn yếu đuối không có sức chống cự vẫn xuống tay. Cô cũng cảm thấy

bụng mình nhợn nhạo, một cảm giác kinh tởm khi gót giày của vị sư tỷ ha

hê giẫm lên một con rắn mới hiện nguyên hình, hoàn toàn không có sức

chống cự. Bây giờ họ lại như những con rắn ấy, bé nhỏ, lẻ loi trước

người có sức mạnh vượt trội hơn:

- Đừng… đừng mà… Tôi van ngài. Đừng giết họ… Đừng mà…

Liều mạng, Tử Lan nhào ra ôm chân hắn. Cô chờ đợi một cái chết khi đã dám

ngăn cản Thi Quỷ. Song, nhìn những người thân của mình chết đúng là một

cảm giác rất khó chịu, rất đau lòng:

- Buông ra…

- Tôi biết ngài không phải là người khát máu. Ngài… ngài làm ơn đừng…

- Ta có nói ta sẽ giết chúng sao?

Tử Lan và cả đám người đều ngẩn ra. Đôi tay cô cũng vô thức buông chân hắn:

- Ngài…

Không nói không rằng, hắn lẳng lặng bước đến bên họ. Từng bước… Sự im lặng

đến rợn người. Thi Quỷ dừng lại trước người chỉ huy, cũng là mẹ của Phạm Tử Lan. Khi mắt bà và mắt hắn chạm nhau, bỗng dưng một cảm giác choáng

váng kéo tới. Rồi bà khụy xuống, mất hoàn toàn tri giác:

- Mẹ!

Thi Quỷ quay sang phía xà vương, xà hậu:

- Hút năng lực của bọn chúng chính là năng lực của bọn yêu rắn các ngươi phải không?

- À… Vâng!

- Hút năng lực của bọn chúng cho ta.

Năng lực của con người tuy cũng có lợi cho rắn song rắn cũng không quan tâm

mấy tới chúng. Đơn giản, đang yên đang lành có ai muốn bão tố kéo đến

đâu. Mà chọc tới loài người nghĩa là chạm đến tận cùng rắc rối mà.

- Thưa… Nhưng mà…

- Cứ làm đi!

Tuy không rõ chuyện gì song lời của ân nhân không thể không để ý, xà vương đành phải tuân lời:

- Không… mẹ… mẹ ơi!

- Đừng lộn xộn.

Thi Quỷ phất tay. Tử Lan cũng ngất đi, nước mắt vẫn còn đọng lại trên má.

Cô ta lo sợ cho mẹ mình, âu cũng là chuyện bình thường. Xà vương cúi

xuống, mắt thường không nhìn thấy được từ miệng ông ta, một luồng khí

ngược được dẫn trở lên.

- Đã xong rồi…

- Hãy nén vào nọc rắn của ngươi. Ta cần nó.

Nọc xà vương - năng lực tối cao của trưởng tộc trừ tà sẽ tạo nên Vong Ức

thảo - một loại thuốc xóa đi vĩnh viễn ký ức của người ta.

- Ngươi đã quyết định rồi?

- Ừ.

Thi Quỷ đã quyết định. Chỉ có quên đi tất cả, bà ấy mới có thể sống hạnh

phúc. Ngần ấy thời gian sống trong tình cảm vay mượn, ta sẽ trả lại cho

bà đầy đủ. Một quãng đời thanh xuân, mọi thứ đều bắt đầu lại từng chút

một. Bà sẽ không cần nhớ mình từng có một đứa con bị mất tích. Bà và

người chồng mình hết lòng yêu ái đó sẽ cùng nhau làm lại từ đầu. Hạnh

phúc tròn đầy, môi bà ấy sẽ ngập tràn nụ cười sung sướng. Tiếc thay loại thuốc ấy chỉ có tác dụng với con người. Với Thi Quỷ, mọi ký ức đều rõ

ràng, dù là chuyện nhỏ nhất trong đời. Cha cũng không biết điều ấy phải

không? Cha vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết, những cơn đói điên cuồng

ngày đó không phải là lý do chính để con tìm đến máu thịt con người. Vì

khi ngậm nhấm chúng, con lại có cảm giác giống như cha đang đút sữa cho

con vậy. Ngọt ngào và ấm áp lắm cha à! Số điện thoại này

không liên lạc được. Không biết đã lần thứ mấy Thạch Tiên gọi điện cho

Thiệu Khải Đăng. Bình thường là hắn hay nhắn tin và gọi điện cho cô. Hôm nay có chút khác lạ. Lòng cô không khỏi có chút lo âu. Hình ảnh những

người hung dữ lúc trước bỗng hiện về. Không biết Thiệu Khải Đăng có phải là đang gặp rắc rối gì với chúng không nữa?

- Sao vậy? Không trả lời à?

Hạ Hân lên tiếng. Cái gã đó, bình thường giờ này đã í ới gọi rồi mà. Bây giờ không động tịnh gì, đúng là chuyện lạ:

- Ừm.

- Lo à?

- À…

Má của Thạch Tiên thoáng hiện một màu hồng. Cô xấu hổ vì để người bạn thân nhìn thấy tâm trạng mình. Có lẽ người ta nói đúng. Phụ nữ là sinh vật

mềm yếu nhất và cũng… hay nói ngược nhất trần đời. Miệng thì bảo là

không quan tâm, nhưng khi người ta không xuất hiện trước mắt mình nữa

thì lại có bao nhiêu nỗi lo toan, đôi lúc rất vẩn vơ và ngớ ngẩn:

- Gọi lại đi!

- Thôi… - Thạch Tiên lúng túng - Lát nữa…

Hai cô gái không biết mình đã bước vào tầm ngắm của một số người trong bóng tối. Người có vẻ là kẻ đứng đầu xua tay khi người bên cạnh ông ta lên

tiếng:

- Thưa trưởng tộc… Hai người đó…

- Cứ để họ đi vào - Một người đàn ông tóc bạc phơ, điềm tĩnh - Họ sẽ là con mồi giúp cho chúng ta bắt chúng dễ hơn.

Họ là những người trong tộc trừ tà. Theo một số tin tức cộng với năng lực

đặc biệt, họ đã lần theo tung tích của một đám xà tinh. Tại thành phố

này bên cạnh đám xà yêu ấy, họ còn phát hiện một gia đình xà tinh khác,

gồm 2 con đực tu luyện mấy trăm năm. Nếu không diệt trừ sẽ sớm là mầm

họa. May là hiện nay đã áp chế được chúng, dồn vào chỗ này. Tuy nhiên,

năng lực của chúng cũng khá cao cường, chống cự lại và cố thủ bên trong.

Phía xa, Văn Thiện Tâm cũng đã nhìn thấy Thạch Tiên cùng Hạ Hân. Anh nhìn

sang Thiện Tú… Vết thương sưng tấy, môi t