Hắn và Thi Quỷ đều là 2 sinh vật cổ không tình cảm. Nước sông và nước giếng không chạm mặt nhưng có chung một điểm: đều là nguồn nước của đất trời. Thi Quỷ và Huyết Ma tưởng như khát biệt song lại có một
điều rất giống: cả hai đều bị sự cô đơn xâm chiếm, sống mà không biết
mình sống vì gì.
- Xin chào.
Vai của Thiệu Khải Đăng bị đập mạnh. Kẻ đập được vai hắn chỉ có một người:
- Đồ khốn kiếp!
Gã thiên đế nửa mùa hiện ra tươi cười rạng rỡ. Nụ cười ấy chỉ ngừng lại
một chút rồi tiếp tục mở rộng, chào đón Thi Quỷ Diệp Vũ Tường:
- Xin chào…
Lớn thật rồi. So với bộ xương khô phong ấn mấy ngàn năm trước thì Thi Quỷ
ngày hôm nay mang hình dáng con người thật anh tuấn (đẹp trai đấy). Đáng nói là… nó rất giống cha. Thiệu Khải Đăng và mình thì không được rồi.
Cả hai đều lười biếng, đều có những ý nghĩ tinh quái, đều mồm năm miệng
mười. Còn đứa em út này. Nó thanh nhã, nhẹ nhàng. Khí chất toát lên một
vẻ trầm tĩnh, u hoài. Đôi mắt, đôi mắt nhìn kìa, giống như cha khi quyết định mang bản thân và các con mình hy sinh cho sự tồn tại của thế gian
này:
- Xin chào…
Giọng nói này nữa. Trời ơi, trầm và ấm. Làm sao một Thi Quỷ giết người không ghê tay lại có nhiều lợi thế đến vầy. Ganh tỵ quá!
- Ngươi đến giúp ta phải không?
Vào thẳng vấn đề à? Thằng nhóc này hình như nó cũng không nhận ra mình là ai thì phải.
- Còn nhớ ta không?
- Thiên đế…
- Nhớ à? Sao không… không có cảm giác gì vậy?
- Ta lâu lắm không ăn xác người rồi - Thi Quỷ nhẹ nhàng - Ngươi đâu có lý do gì đến diệt ta. Ta cần sự giúp đỡ mà Huyết Ma thì cứ quanh quẩn
không rời, trừ khi… hắn có đồng minh khác. Đến đây có nghĩa là giúp
được. Giúp ta đi! Xóa đi ký ức của bà ấy. Đưa bà ấy quay về thời điểm
đó, để bà ấy đau đớn một lần. Biết rằng Diệp Vũ Tường con bà ấy đã chết… Chết thật rồi.
- Sao ngươi không nghĩ, thật ra bà ấy đã
biết ngươi chẳng phải là con ruột. Tình thương hiện tại vốn không dành
cho Diệp Vũ Tường đã chết mà người được nhận chính là Vũ Tường của bây
giờ?
Môi Thi Quỷ giật
giật. Sinh vật chẳng biết yêu thương đó, thực sự khi yêu lại rất sâu
nặng. Cựu thiên đế cho tay vào áo. Mảnh vải ấy là thứ duy nhất còn lưu
lại dòng máu của Thi Quỷ. Trò chơi ngày xưa khiến tay em thơ chảy máu,
không ngờ bây giờ lại hữu dụng.
- Cầm lấy cái này…
- …
- Mang cho bà ấy ngửi…
Nó là một thứ Mê lộ thang, giúp người ở trong trạng thái sẵn sàng rời đi
hồn phách. Cựu thiên đế dùng nó để giúp Thi Quỷ giải đi uẩn khúc trong
lòng, cũng gián tiếp hoàn thành trách nhiệm dở dang thời gian trước.
Ngày xưa không phải là không thể giết hai đứa nó, chẳng qua là sợi dây
thâm tình còn sót lại khiến người không thể ra tay. Bây giờ bọn nó mà
nổi loạn thì chỉ có thế gian tan nát. Thiên đế hiện tại còn non nớt kinh nghiệm, cựu thiên đế thì bỏ lún tay nghề, năng lực đã không tiến mà còn thụt lùi thê thảm. Người trên giường ú ớ. Cựu thiên đế chộp lấy tay Thi Quỷ:
- Đi!
Chợt nhìn thấy Thiệu Khải Đăng còn sớ rớ đứng đó, hắn cười cười:
- Đi không?
Trong không khí đã âm trầm một âm thanh nhỏ như muỗi kêu, đầy đe dọa:
- Thử không đi xem!
Thiệu Khải Đăng cũng hiểu một cách nhanh chóng. Không đi là không được. Tuy
là cũng chẳng sợ mấy, nhưng óc tò mò kích thích cũng muốn xem gã giở trò gì.
- Đi!
- Đi!
Nắm tay
hai người. Lần đầu trong mấy ngàn năm, cùng hai em gặp mặt. Tay lại cầm
tay. Giống như ngày xưa vậy. Cả ba cùng xuyên qua những tàng mây mịt mờ. Vụt qua họ là những bóng người mờ mờ ảo ảo. Thấy Thiệu Khải Đăng giương mắt nhìn, thiên đế nổi hứng thuyết minh:
- Đó là những linh hồn đi lạc. Chúng sẽ xuyên qua một số thời không khác làm kẻ kỳ cục.
- Tại sao lại có chuyện đó?
- Vũ trụ cha… không… Bàn cổ tạo ra vẫn còn chưa hoàn thiện, tùy thuộc vào những thời không khác nhau mà sẽ có những cơn bão không gian lẫn thời
gian. Nguyên tắc của chúng là tới khi cuốn được cái gì đó mới biến mất.
Người là vật bị cuốn thường nhất, vì con người có cân nặng vừa phải, lại có máu huyết, suy nghĩ, dễ điều khiển.
- À…
Nói thế chứ Thiệu Khải Đăng cũng không quan tâm lắm. Hắn chỉ mải nghĩ đến
nguyên nhân gã thiên đế nửa mùa này muốn mình theo. Có lẽ là sợ… Một khi Thi Quỷ nổi giận, hắn đánh không lại sẽ nhờ mình tiếp cứu. Mình không
thể không cứu gã bởi gã là kẻ duy nhất biết cách quay trở lại mà. Nghĩ
đến đây, Thiệu Khải Đăng giật mình. Chẳng phải là trong chuyến đi này…
mình lỗ nặng rồi sao? Không được bất cứ lợi ích gì, chỉ đi theo làm… trợ thủ cho thiên đế nửa mùa? Dừng lại trong một khoảng rừng tăm tối, cựu
thiên đế nhìn khuôn mặt hầm hầm của Thiệu Khải Đăng mà không khỏi nén
cười. Xem ra hắn đã phát hiện ra rồi. Nhưng chỉ có một câu hăm dọa mà
lôi được Huyết Ma cao cao tại thượng đi theo, chứng tỏ uy của kẻ làm đại ca không hề giảm sút, vẫn còn rất mạnh mẽ. Trong vô thức, em trai đã
nghe lời. Thi Quỷ nhận ra nơi này… Mười mấy năm trước… Chính chỗ này…
- Đi thôi!
Cánh cửa đã mở ra. Gã đàn ông kéo một đứa trẻ ra ngoài. Mặc cho nó kêu la, vùng vẫy:
- Đoàng!
Phát súng vang lên gọn ghẽ và phía xa kia, có tiếng người đang gào thét:
- Không… Vũ