Insane
Mỹ Nhân Đá

Mỹ Nhân Đá

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325084

Bình chọn: 9.00/10/508 lượt.

dường như rất đau đớn. Cô ta kêu khóc, sau đó

không nghe gì nữa. Nương Tiên thấy sợ nên không dám nhìn nữa.

- Có người đã từng bên tôi làm vậy. Người nữ có lẽ rất đau, hét la rất

to. Rồi sau đó không nghe nữa. Có lẽ không chịu làm vợ nên bị vứt lại.

Họ vừa đi là cái con đáng sợ đó - Nàng đưa tay diễn tả - Nó xé thịt của

người đó. Nếu tôi không nghe lời, người sẽ làm như vậy đúng không?

Thiệu Khải Đăng đau lòng. Hắn biết nàng đang nói đến điều gì. Người nàng nói

tới có lẽ là một phụ nữ gặp cướp, bị chúng hãm hiếp, giết chết và thú dữ xé xác giữa rừng hoang. Nương Tiên của hắn, tiểu tiên nữ thì sao? Yếu

đuối,mong manh, khờ khạo. Nếu không phải là hắn, nàng nhất định cũng bị

một tên nào đó làm nhục. Mà Nương Tiên dù có bề ngoài xinh đẹp nhưng tâm tính đơn thuần, ngốc nghếch, kỹ xảo trên giường gần như chỉ là con số

0. Nàng chỉ là đối tượng phát tiết, chắc chắn bọn cướp cũng không thích

mang về động một người chẳng biết gì.

- Ta sẽ không bao

giờ làm vậy với nàng. Còn nàng, là vợ ta, chỉ là vợ của mình ta thôi.

Không được cho gã nào là đàn ông chạm tới nàng. Không được cười với

chúng, không được để chúng chạm vào nàng. Hiểu không?

Nương Tiên đưa mắt nhìn hắn rồi bỗng gật đầu. Nàng cũng không thích ai chạm vào mình mà.

- Ngoan! Bây giờ tới tối không tắm nữa. Trước khi đi ngủ mới được tắm và… - Hắn thầm thì bên tai nàng - Tối nay ta cũng nóng. Ta muốn tắm cùng

nàng. Chịu không?

- Được mà - Nương Tiên vui vẻ - Tôi có nói mà các tỷ ấy không chịu vào tắm chung. Thích lắm!

- Ừ… Nhớ nhé… không được để…

- Không được để ai chạm vào ngoài người - Nương Tiên cắt ngang, giọng trong trẻo - Tôi nhớ rồi…

- Nhớ là tốt! Nếu ta phát hiện ta nàng… nàng không nghe lời - Hắn cắn nhẹ tai nàng - Ta sẽ quăng nàng ra ngoài đồng, cho thú dữ ăn thịt. Hiểu

không?

- Hiểu - Nương Tiên lấm lét nhìn hắn - Nhớ rồi…

- Ừ! Đi ra ngoài dạo với ta. Ta sẽ dẫn nàng đi xem nhiều chỗ…

- Ừ! Nương Tiên xinh đẹp như tiên, nhưng như một đứa trẻ, đương nhiên phải tìm

thầy để dạy rồi. Thiệu Khải Đăng là cướp, bề ngoài thanh nhã, thư sinh

nhưng… chỉ biết có vài chữ. Ngoài tên của mình, hắn chỉ biết đọc và viết tên Túy ngọc lĩnh, thêm tên của lão Bành. Vậy thôi! Dạy nàng thì hắn

đương nhiên không dạy được. Cứ ở bên nàng là hắn lại muốn… muốn yêu

nàng. Đêm qua nàng muốn được tắm nước nóng lâu, hắn vào tắm cũng không

phản đối, thậm chí còn triền miên dưới nước. Cảm giác thật lạ! Nhưng

thích thật. Lần sau làm tiếp. Đó là một lý do, lý do thứ hai là… không

muốn mất mặt với nàng. Một ngày nào đó học hết chữ mà hắn biết, nàng

mang chữ mới đi hỏi, hắn không biết, nàng còn coi phu quân ra thể thống

gì nữa. Còn nhờ Phạm sư gia dạy thì… Hắn ta là hồ ly, nàng là tiên đá,

nói chung là cũng giống giống nhau. Phạm Vĩnh Kỳ lại đẹp trai sáng sủa,

không phải là nghi ngờ nhưng ai mà biết được… Nương Tiên thích hắn ta

thì sao? Phải kiếm người thôi!

Hắn lên tiếng gọi:

- Nè…

Một tên thuộc hạ phía bên ngoài chạy vội vào:

- Thưa sơn vương…

- Ở động ta có ai biết chữ không?

- Dạ có…

- Nữ có không?

- Dạ không! Các nữ tỳ đa số là thôn nữ, có ai biết chữ đâu ạ. À, hôm

trước mấy trại khác dâng người lên đó. Có mấy mỹ nhân, chắc biết chữ…

- Không được!

Cái đám son son phấn phấn đó, quyến rũ người ta thì giỏi, dạy dỗ cái gì.

Dạy hư phu nhân yêu của hắn thì có. Nàng ngốc ngốc, thuần khiết thế này

mới đáng yêu.

- Vậy thì đi cướp người về…

- Cướp người ạ?

- Ừ. Không nên chọn cái lũ thư sinh đẹp trai. Kiếm tên nào biết chữ, yếu ớt, mong manh một chút cũng được.

Kiểu người như thế, Nương Tiên mới không thích. Vì đặt cạnh, rõ ràng hắn nổi bật hơn.

- Sơn vương ơi, thế thì trại mình có một đứa đó ạ.

- Là sao?

- Dạ, lần trước bắt được nó chung với một đám. Đám kia thì có người chuộc về, kiếm cũng được chút. Còn không chuộc nổi nghèo quá thì giữ lại trại làm việc. Có tên trồng trọt giỏi, có thím nấu ăn ngon. Còn gã này thì

không biết gì, yếu như sên, làm chuyện gì cũng hỏng. Được cái… Phạm sư

gia cần người mài mực nên đưa hắn qua. Cũng được nửa tháng rồi.

Người của Phạm Vĩnh Kỳ à? Thế thì cũng phải mắc công một chút.

Hắn bảo tên thuộc hạ:

- Qua đó mượn người đi. Kêu một đứa sang kho hàng lựa cho phu nhân mấy bộ y phục mới. Hôm qua lão gì đó mới mang cống. Chắc nàng thích lắm!

- Dạ!

Bên trại của Phạm Vĩnh Kỳ, hắn đang cho lũ hồ ly non ăn. Bọn chúng còn nhỏ, chỉ là những con hồ ly bình thường. Hắn nhẹ nhàng vuốt bộ lông mềm

mượt. Chúng thoải mái rúc đầu vào tay hắn. Những sinh vật đáng yêu như

thế này, nhưng thế gian lại ghét bỏ, lũ thợ săn thì vì bộ lông mà hủy

diệt một sinh mạng nhỏ. Chúng cũng cần được sống, được tung tăng dưới

ánh mặt trời.

- Phạm công tử…

Hắn quay lại:

- Tiểu Khánh đấy à?

Tiểu Khánh nhỏ bé trong bộ y phục rộng thùng thình. 2 tháng trước, hắn nhìn

thấy đôi mắt trong veo đó lẫn trong đám người bị cướp bắt về. Sợ hãi,

đau đớn, hoảng loạn như một chú chim non, gợi cho hắn đến nỗi đau của

những con hồ ly trước cái chết treo lơ lửng từ tay bọn thợ săn. Hắn đã

cứu mang về, nói là cần người sai vặt. Tiểu Khánh