ng hung
ác,không cưỡng hiếp người, không giết người như ngóe, hơn cả nhiều hạng
người tưởng là cao quý trong đời. Nếu là hắn thì… thì không sao. Tiểu
Khánh hít một hơi dài. Thời buổi loạn lạc này, nàng cũng như một bông
hoa trôi bồng bềnh trên nước lũ vậy, có những chuyện không khống chế
được. Hắn là cướp, còn nàng cũng chỉ là một kẻ không nhà không chỗ tựa
nương. Nàng có cảm tình với hắn, dâng cái quý giá nhất đời người cho
hắn, sau này có… có biến cố gì cũng không hối hận. Ít ra mình đã không
phải trải qua lần đầu với kẻ khốn kiếp, dâm tà:
- Phạm sư gia… Tôi…
Phạm Vĩnh Kỳ không khỏi giật mình. Lớp áo rộng thùng thình kia đã bị thoát
ra… Cả người Tiểu Khánh đỏ bừng. Rõ ràng là đang run rẩy:
- Tôi… tôi là nữ nhi… Tôi…
Phạm Vĩnh Kỳ cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên từ dưới thân. Hắn là hồ ly, không lẽ lại vì con người mà động dục. Không hiểu nổi nữa rồi?
- Phạm sư gia!
Tiếng gọi yếu ớt như có ma lực. Tiểu Khánh cũng chỉ biết chôn chân tại chỗ.
Nữ tử mà thoát y phục trước mắt đàn ông đã là can đảm và quyết tâm lắm.
Giờ người đàn ông không có phản ứng gì? Không lẽ vì cho là nàng dâm
đãng, khinh rẻ nàng sao? Nước mắt không nén được, tuôn rơi. Nó khiến
Phạm Vĩnh Kỳ bối rối:
- Sao lại khóc? Khóc cái gì?
Bên trong hồ lão thở dài. Kỳ nhi và con người. u cũng là duyên phận. Một
luồng hồ hương thổi tới, người thường không ngửi được nhưng hồ ly thì
lại có tác dụng mãnh liệt. Nó là kích thích tố của con đực vào lúc động
tình. Phạm Vĩnh Kỳ như mê muội, lý trí vụt biến mất. Hắn mất hoàn toàn
khả năng khống chế, chỉ biết tiến tới gần người ngọc. Gạt nước mắt cho
nàng, ôm lấy nàng, hôn lên bờ môi mọng đỏ của nàng. Bồng nàng về phía
giường, nhẹ nhàng cúi xuống âu yếm nàng. Tiểu Khánh ngượng ngùng rồi
cũng hé môi ra đón lấy đầu lưỡi của hắn, khuyến khích hắn hơn. Phạm Vĩnh Kỳ nghe lửa dục tình bùng cháy trong toàn thân mình. Hắn vùi đầu vào
ngực nàng. Tiếng rên khe khẽ vang lên trong. Phạm Vĩnh Kỳ không chỉ là
một con hồ yêu ngàn năm tuổi. Hắn hoàn toàn là một gã đàn ông của loài
người, khi mạnh mẽ khám phá trong thân thể ngà ngọc của người đẹp… Cơn
đau xé ập tới… Rất đau… Nhưng kèm theo là cảm giác ngọt ngào khi hắn nhẹ nhàng dỗ dành lẫn âu yếm, khuyến khích Tiểu Khánh mở rộng ra đón chờ
mình. Đê mê, nồng nàn. Tiểu Khánh thả người dâng hiến. Không như phu
nhân nói, chỉ đau có phút đầu, rồi sau đó là cảm giác rất hạnh phúc.
Mình đã dâng hiến cho người đáng được nhận, đó là lạc thú của ái ân.
Sáng sớm, Tiểu Khánh tỉnh dậy thì Phạm Vĩnh Kỳ đã y phục chỉnh tề, trên tay là bát cháo nóng hổi:
- Nàng ăn đi!
- Phạm sư gia…
- Nàng ăn đi rồi nói chuyện.
Tiểu Khánh lấm lét nhìn hắn. Không phải là hắn nghi ngờ nàng cố tình quyến
rũ mình, cho nàng là gái lẳng lơ, chuẩn bị đuổi nàng đi chứ?
- Sao không ăn?
- Người… người nói chuyện trước đi! Tôi ăn không nổi…
Nhìn gương mặt như hoa như ngọc đang mở to mắt nhìn mình, dáng vẻ thê lương
đến vậy làm Phạm Vĩnh Kỳ không khỏi thở dài. Hắn sợ nàng nghe xong
chuyện thì sẽ té xỉu đấy chứ. Miệt mài cả đêm, lại bị ảnh hưởng lớn như
vậy, không khéo lại bệnh thì sao?
- Nàng xem nhé!
Hắn xoay mình. Đôi mắt của Tiểu Khánh mở to. Một nỗi kinh hãi không nói nên lời khi hắn biến mất… Trước mắt nàng là một con hồ ly lớn với bộ lông
tuyệt đẹp. Nó đang nhìn nàng, ánh mắt ưu phiền. Rời ra xa… Hồ ly cất
tiếng nói:
- Ta không phải là người. Đêm qua ta đã làm
điều không nên với nàng. Bây giờ nàng muốn gì, ta cũng sẽ cố gắng bồi
hoàn cho nàng. Chỉ có chết là không được. Ta còn một đám hồ ly con phải
nuôi. Khi chúng nó lớn hơn, ta sẽ mang mạng trả cho nàng.
Hồ ly… Phạm sư gia là hồ ly. Người không phải là người… Trái tim non nớt
của Tiểu Khánh nhói lên. Nhưng không phải là người thì sao chứ? Từ khi
lưu lạc đến giờ, chỉ có Phạm sư gia và những con người bị xưng là trộm
cướp là quan tâm tới nàng. Còn những con người? Chính họ trong một đêm
đã giết chết tỷ phu, tỷ tỷ, cả cha mẹ Tiểu Khánh. Chỉ vì tỷ tỷ quá đẹp
mà lại chung tình với tỷ phu. Bọn họ cũng muốn Tiểu Khánh về làm thiếp
nhưng cha mẹ không chịu. Tiểu Khánh chỉ mới có 16 tuổi, còn rất ngây
ngô. Họ bất chấp van xin của cha mẹ, cưỡng bức tỷ tỷ, sau đó còn giết
hết cả nhà. Máu nhuộm cả mặt đất. Tiểu Khánh nhìn những người thân của
mình lần lượt ngã xuống mà không dám kêu la. Nàng phải sống để tố cáo
bọn chúng. Nhưng tố cáo thì đã sao? Bọn quan lại cũng cùng một giuộc.
Chúng giả vờ hứa sẽ minh oan cho cả nhà nàng. Sau đó đêm tối phóng hỏa
định giết luôn Tiểu Khánh. May là đêm đó vị lão gia giữ ngựa thương xót
thân nàng, đã giúp Tiểu Khánh chạy trốn. Sư gia là hồ ly nhưng người lại hết sức bao bọc cho con cháu của mình. Người cũng cứu Tiểu Khánh một
mạng. Lòng người và lòng hồ ly, lòng dạ nào là xấu xa hơn?
- Không sợ… Phạm sư gia - Nàng ôm lấy cổ hồ ly - Thiếp tên là Đổng Khiết
Nhi. Người là hồ ly hay người cũng được, Khiết Nhi từ nay là người của
người. Người đi đâu, Khiết Nhi theo đó.
- Khiết Nhi…
Một con hồ ly nặng gánh, lại còn lơ lửng trên đầu cái tội giết tiên gia.
Nhưng hắn nỡ