g đáp lại câu hỏi của Khương quý phi mà chỉ thấp giọng nói, “Thế Dung được Hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng, tôi hy vọng Thế Dung được sống tốt.”
Khương quý phi vừa nghe nói thế liền biết Chu hoàng hậu đã lấy Cảnh Thế Dung ra để uy hiếp Khang tiệp dư, bắt Khang tiệp dư hạ thủ. Khang tiệp dư là cháu gái của Khang thái hậu, mấy năm nay vẫn ở bên cạnh Khang thái hậu. Cảnh Nam Thiên cho dù biết là do Khang tiệp dư xuống tay thì kỳ thực cũng không thể làm gì. Kế này của Chu hoàng hậu thật hay.
Khương quý phi lại nói,”Cô mau giao thuốc giải ra đây. Lần này ta sẽ không vạch trần cô, nhưng cô phải nhớ cho kỹ, cô đã nợ ta một ân tình. Sau này có cơ hội cô nhất định phải trả nợ ân tình này cho ta.”
Khang tiệp dư đã được Chu hoàng hậu dặn phải nghĩ cách hủy đi dung mạo của Tống Ý Thiền chứ không nói phải lấy tính mạng của Tống Ý Thiền. Hiện giờ hình như tính mạng của Tống Ý Thiền sắp khó mà giữ được, Khang tiệp dư cũng sợ nếu Tống Ý Thiền mà chết thì Cảnh Nam Thiên sẽ truy cứu đến mình, bà ta đành thì thầm vâng vâng dạ dạ rồi cuối cùng giao thuốc giải ra.
“Thục phi nương nương, có cung nữ bên cạnh Khương quý phi tới đây và nói muốn gặp nương nương.” Trúc Tú mang theo nghi hoặc đi vào bẩm báo với Tống Ý Thiền.
Tống Ý Thiền vừa nghe xong liền lộ ra vẻ vui mừng. Xem ra Khương quý phi quả nhiên đã điều tra ra kết quả. Nàng ta vội nói, “Dẫn người đó vào đây!”
Người tới là cung nữ tâm phúc bên cạnh Khương quý phi, tên gọi Yên Chi.
Trong lòng Yên Chi biết rõ bệnh của Tống Ý Thiền thực ra không lây nhiễm nên mới lớn mật bước vào phòng. Nàng ta tới bên giường hành lễ rồi mới kể lại sơ sơ mọi chuyện.
Tống Ý Thiền kinh ngạc hỏi, “Là Khang tiệp dư hạ dược sao?”
Yên Chi mặc dù không biết vì sao Khương quý phi lại giúp Tống Ý Thiền nhưng đây là tâm ý của chủ tử, nàng ta cũng không muốn đoán nhiều. Yên Chi chỉ đáp, “Quý phi nương nương đã truy ra Khang tiệp dư. Khang tiệp dư cũng đã chính miệng thừa nhận chuyện này và giao ra thuốc giải.” Nói xong, nàng ta đưa thuốc giải ra và nói cách dùng cùng dung lượng rồi mới cáo lui.
Trúc Tú đứng bên ngoài mành. Đợi Yên Chi đi ra, nàng ta tiễn Yên Chi vài bước rồi mới trở lại hầu hạ Tống Ý Thiền. Trúc Tú hỏi, “Thục phi nương nương, Yên Chi tới làm gì thế ạ?”
Tống Ý Thiền liền trả lời, “Cô ta tới đưa thuốc giải. Việc này đừng để lộ ra ngoài, nếu ta khỏe lại thì chỉ cần nói là do thuốc của ngự y hữu hiệu, ngươi không được nói gì tới chuyện Yên Chi tới đây nhé.”
Trúc Tú vâng dạ rồi lại nghi ngờ hỏi, “Quý phi nương nương chẳng phải là người dễ đối phó. Quý phi sai Yên Chi mang thuốc giải tới đây, nếu chẳng may đây không phải là thuốc giải thì chẳng phải là…”
Tống Ý Thiền nói, “Ta giờ đã ra cái dạng này rồi, Khương quý phi chẳng cần để ý tới ta cũng sẽ không khỏi bệnh được. Quý phi việc gì phải làm chuyện thừa, việc gì phải hạ dược nữa để đem họa đổ lên đầu mình?”
Trúc Tú nghĩ lại thấy cũng đúng nhưng trong lòng vẫn lo lắng. Sau khi nhận thuốc giải từ tay Tống Ý Thiền, nàng ta xúc một thìa cho con mèo trong cung uống trước, mắt thấy mèo con uống thuốc xong không có biểu hiện gì khác thường, nàng ta mới đem thuốc cho Tống Ý Thiền uống.
Ngày thứ hai, những nốt mẩn đỏ trên người Tống Ý Thiền đã biến mất một ít. Khi soi gương, Tống Ý Thiền liền cảm thấy vui sướng vô cùng. Nàng ta gọi Trúc Tú vào và hỏi, “Ngươi nhìn xem này, những nốt mẩn đỏ trên người ta đã biến mất một ít phải không?”
Trúc Tú tỉ mỉ xem xét trên người Tống Ý Thiền rồi nói, “Đúng thế thật. Chúc mừng Thục phi!” Nói xong lại thở dài, “Bệnh tình của Thục phi nương nương nếu không khỏi thì chỉ sợ Hoàng thượng thực sự sẽ quên Thục phi nương nương mất.”
Tống Ý Thiền ngẩn người hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Lúc này Trúc Tú mới thấp giọng nói, “Hôm qua Công chúa Trường Tín mở tiệc và có mời Hoàng thượng tới dự. Khi trở về, Hoàng thượng còn mang theo một vũ nương của phủ Công chúa. Sáng nay người đó đã được phong làm quý nhân rồi.”
Trong lòng Tống Ý Thiền lập tức tê buốt, nước mắt lăn xuống. Sau một lúc lâu nàng ta cũng không nói gì.
Ở bên kia, Công chúa Trường Tín cũng cười nói với Thân Đình, “Nhâm vũ nương trời sinh mềm mại, Hoàng thượng có được cô ta tất sẽ không độc sủng Tống Ý Thiền nữa. Nếu Tống Ý Thiền thất sủng thì chức vụ của Tống Ý Mặc ở xưởng dệt may cũng sớm kết thúc thôi.”
Khi nghe tin Cảnh Nam Thiên lại mới nạp một vị Nhâm quý nhân, Tống Ý Mặc nhíu chặt mày nói chuyện với Tống Ý Châu, “Tính tình của chị Hai ôn hòa, không giỏi tranh đấu. Giờ Hoàng thượng lại có niềm vui mới, những ngày vui của chị ấy chỉ sợ không còn.”
Tống Ý Châu lại nói, “Đã tiến cung thì chỉ còn cách tranh sủng, nếu không tranh là đi vào đường chết.”
Hai người đang nói chuyện thì quản gia vào báo tin, “Trong cung có người đến nói là bệnh tình của Thục phi nương nương có chuyển biến tốt đẹp, Hoàng thượng đã truyền triệu dì Ôn tiến cung gặp mặt ạ.”
Tống Ý Mặc và Tống Ý Châu vừa nghe nói thế liền đưa mắt nhìn nhau, trên mặt đều lộ sự mừng rỡ. Quả nhiên Khương quý phi đã ra tay liền cứu được một mạng của Tống Ý Thiền.
Lần này Ôn thị tiến