XtGem Forum catalog
Mưu Kế Của Quý Nữ

Mưu Kế Của Quý Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322583

Bình chọn: 9.00/10/258 lượt.

ến đoạt lại thi thể của gã tiểu tướng kia mà đuổi giết một trận, thắng lợi trở về.

Bên trong quân doanh, quân y đã mau chóng có mặt để giúp Cảnh Thế Đan rút mũi tên trên lưng và cầm máu. Bọn họ băng bó xong mới thở hắt một hơi, “May mà miệng vết thương không sâu, không thương tổn đến gân cốt, nếu không thì phiền phức lớn rồi. Có điều, từ giờ ngài phải nằm sấp mà ngủ và không được để miệng vết thương dính nước, một ngày phải đắp thuốc một lần, ngoài ra, còn phải sắc thuốc và uống mỗi ngày ba lần nữa.”

Thạch Khang nghe xong định gọi lính tạp vụ tới hầu hạ Cảnh Thế Đan.

Cảnh Thế Đan lại cất giọng khàn khàn, “Tiểu Hầu gia, lần này bản vương vì bảo vệ cậu mới bị thương, cậu không định nói gì sao?”

Vừa rồi lâm vào cảnh hung hiểm như vậy, nếu không có Cảnh Thế Đan che chở, bản thân quả thật khó mà toàn vẹn quay về. Tống Ý Mặc còn kinh hãi chưa hoàn hồn, giờ nghe Cảnh Thế Đan nói thế, nàng liền nói, “Vậy để tôi hầu hạ Huệ vương điện hạ được không?”

Lúc này Cảnh Thế Đan mới vừa lòng. Hắn lầm bầm nói, “Xem ra cậu cũng thức thời!”

Đợi đám quân y lui ra ngoài, Cảnh Thế Đan lại muốn uống nước. Khi đang uống nước từ tay Tống Ý Mặc, hắn bỗng nhìn trộm nàng, “Này, vừa rồi bản vương mới cứu cậu đó. Cậu có cảm động không?”

Tống Ý Mặc trịnh trọng gật đầu, “Tiểu tướng suốt đời không quên ơn cứu giúp của Huệ vương điện hạ.”

Cảnh Thế Đan bỗng thổi một hơi trên mặt Tống Ý Mặc, “Cậu không định lấy thân để trả ơn cứu mạng này sao?”

Tống Ý Mặc cả kinh. Cùng đồng hành với nhau ba tháng, hay là hắn đã phát hiện ra cái gì rồi?

Cảnh Thế Đan cũng cảm thán: Tiểu tử này càng ngày càng giống đàn bà. Bản vương vừa thấy cậu ta đã ngứa ngáy rồi, giờ phải làm thế nào bây giờ?

Tối đó, Thạch tiểu tướng quân mở tiệc mừng công, Cảnh Thế Đan mặc dù bị thương nhưng cũng ngồi một bên nhìn mọi người uống rượu.

Thạch tiểu tướng quân cười nói, “A Mặc và Huệ vương điện hạ vừa giết được vương tôn của nước Liêu, đây tuyệt đối là công lớn lớn nhất. Khi nào trở về kinh thành, tôi sẽ xin ghi công cho các ngài. Về phần Huệ vương điện hạ vì che chở cho A Mặc mà bị thương, việc này chỉ có thể để tự thân A Mặc báo đáp thôi.” Hắn nói xong liền cười ha hả.

Mọi người đều cười rộ lên, “Nghe nói gã vương tôn của nước Liêu đó là con trai trưởng của Thái tử nước Liêu, rất được vua Liêu sủng ái. Giờ hắn lại chết trong tay tiểu Hầu gia và Huệ vương điện hạ, chuyện này cũng không tính là uổng đâu.”

Trái lại, Cảnh Thế Đan lại nói, “Lúc trước vốn chỉ là một toán quân nho nhỏ xâm lược biên cảnh để thử chúng ta mà thôi, hiện giờ bọn chúng lại phái vương tôn tới đây, mà gã vương tôn đó đã chết trong tay chúng ta rồi, ta chỉ sợ nước Liêu sẽ không chịu dừng lại, có lẽ bọn chúng sẽ phái đại quân tới đây cũng nên.”

Thạch tiểu tướng quân nghe vậy cũng nói, “Đúng vậy. Chúng ta phải hết sức đề phòng, ngoài ra cần phải phái mật thám đi thăm dò động tĩnh của nước Liêu. Nếu thực sự có đại quân tiến đến, chúng ta sẽ xin binh đến trợ giúp.”

Sau khi tàn tiệc, Tống Ý Mặc đích thân giúp Cảnh Thế Đan quay về doanh trại và giúp hắn nằm sấp xuống. Nàng do dự một chút rồi cởi áo của Cảnh Thế Đan ra và thấp giọng nói, “Tôi giúp Huệ vương điện hạ đổi thuốc nhé!”

Cảnh Thế Đan liền ừ một tiếng.

Tống Ý Mặc có chút bối rối. Khi kéo áo của Cảnh Thế Đan ra, động tác của nàng hơi thô bạo. Cảnh Thế Đan không tự chủ được liền ấn tay nàng xuống. Hắn nói với vẻ mặt đau khổ, “Nhẹ chút, cậu thương hoa tiếc ngọc một chút được không?”

Tống Ý Mặc phì cười nhưng động tác cũng chậm lại. Nàng cởi áo của Cảnh Thế Đan ra rồi vội vàng thay thuốc cho hắn.

Cảnh Thế Đan gối đầu lên cánh tay. Hắn vừa cười vừa hỏi, “Tiểu Hầu gia, cậu xem đường cong eo hông của bản vương có đẹp không?”

Tống Ý Mặc vốn đang dồn sự chú ý vào miệng vết thương trên lưng Cảnh Thế Đan. Khi nghe hắn hỏi vậy, nàng không tự chủ nhìn eo hông hắn rồi trả lời lấy lệ, “Rất đẹp!”

“Vậy cậu có thích không?” Cảnh Thế Đan đột nhiên lại hỏi.

“Khụ!” Tống Ý Mặc lập tức bị sặc nước miếng. Sau một lúc nàng mới đáp, “Sau này Huệ vương điện hạ cưới vương phi, vương phi tất nhiên sẽ thích.”

“Thật không?” Cảnh Thế Đan đợi Tống Ý Mặc thay thuốc cho mình xong liền ngồi dậy kêu lên, “Ta khát nước!”

Tống Ý Mặc sợ miệng vết thương bị vỡ liền khuyên hắn nằm úp sấp xuống. Cảnh Thế Đan không chịu. Hắn lắc đầu nói, “Ta nằm sấp hồi lâu rồi, ngực rất khó chịu.” Hắn nói xong lại nhìn trộm Tống Ý Mặc, “Tiểu Hầu gia giúp bản vương xoa ngực đi, ta thấy khó thở quá!”

Nghe Cảnh Thế Đan nói những lời đầy ý cầu khẩn, Tống Ý Mặc không biết vì sao bỗng cảm thấy trong lòng mềm nhũn. Nàng đưa tay xoa xoa ngực cho hắn rồi dịu dàng hỏi, “Đỡ hơn chưa?”

“Xoa nữa đi!” Cảnh Thế Đan tóm lấy tay Tống Ý Mặc. Hắn bỏ tay nàng vào bên trong cổ áo mình, đặt ngay chỗ ngực trái rồi nhìn Tống Ý Mặc mà nói, “Chỗ khó chịu chính là chỗ này.”

Tống Ý Mặc lập tức đỏ mặt. Nàng định rút tay về nhưng lại bị Cảnh Thế Đan giữ chặt. Cảnh Thế Đan còn uy hiếp, “Cậu còn dùng sức như vậy thì miệng vết thương trên lưng bản vương sẽ vỡ ra đó.”

Tống Ý Mặc đành phải để mặc Cảnh Thế Đan cầm tay nàn