ột hơi, rốt cục, anh xoay người ngăn chặn cô,“Đây là em tự tìm lấy?”
“Anh muốn xử phạt em sao?” Cô nghênh đón dục vọng hiển hiện trong hai mắt anh.
“Đúng vậy!” Anh cúi đầu hôn một đường lên da thịt cô, hai tay ấn nhẹ chọc cô thở gấp liên tục, cuối cùng khi cả hai lẫn nhau đều không chịu nổi, làm cho hai người nhiệt tình kết hợp cùng một chỗ.
“Ông trời! Em luôn làm cho anh điên cuồng!” Anh phát giác chính mình vĩnh viễn cũng muốn không đủ cô.
Trên mặt anh có áp lực, cũng có hưởng thụ biểu tình, Vũ Dung một giây cũng không nguyện bỏ qua nhìn anh, cô muốn nhớ rõ sở hữu anh, làm cho cô nếu nhắm mắt lại có thể nhớ tới anh.
“Duy lân…… Duy lân……” Lúc này đây, cô tự nhiên kêu gọi ra tên của anh.
“Em đang kêu tên của anh sao? Em…… Em muốn anh sao?” Anh quả thực thụ sủng nhược kinh.
Cô vươn đầu lưỡi, nghịch ngợm liếm lỗ tai của anh,“Người ta muốn…… Muốn rất nhiều rất nhiều……”
Giọng của cô, sắc đẹp của cô, ngọt ngào của làm cho máu anh sôi trào,“Anh sẽ đưa cho em! Hơn nữa cho nhiều đến khi em chịu không nổi!” Đã bị cô như thế ủng hộ, theo tốc độ anh nhanh hơn, hai người kích tình lũy thừa cũng dần dần kéo lên, rốt cục ở vong ngã tiếng gọi ầm ĩ trung đạt tới cao trào.
※ ※ ※
Sáng sớm Lễ tình nhân trôi qua, Tất Duy Lân tỉnh lại khi, bên ngoài mưa nhỏ, cửa sổ nhìn mênh mông sương trắng. Miệng của anh bất giác mang theo một tia mỉm cười, nhớ lại tối hôm qua nóng bỏng trường hợp, nhưng anh vừa quay đầu, lại phát hiện trên giường chỉ có chính mình một người. Chín năm nay đây là lần đầu tiên Vũ Đồng rời giường trước, dĩ vãng anh luôn đi trước một bước .
“Vũ Dung?” Anh nhíu mày.
Tủ đầu giường hé ra tờ giấy, mặt trên là bút tích run run xinh đẹp.
Duy Lân, Em đi rồi. em không có khả năng tiếp tục làm tình nhân của anh, con của chúng ta cũng không khả năng nhận người khác làm mẹ, vì khả năng này, em không thể không rời khỏi anh. Hy vọng anh tìm được người mà anh muốn em chúc phúc anh. Thay em chăm sóc con mèo nhỏ được không? Có lẽ khi anh thấy cô đơn, nó có thể cho anh một ít an ủi.
Tất Duy Lân mở to hai mắt nhìn, ngón tay bắt đầu run run, thẳng đến kia tờ giấy rơi xuống trên mặt đất.” Vũ Dung!°
Anh rốt cục lên tiếng hô to, nhưng, tại đây trong phòng rộng lớn, cũng không có tiếng nhẹ nhàng hồi âm …
Một năm sau, sắp đến lễ tình nhân .
Trước một ngày cách đây hai tuần cũng là thứ Sáu, giữa trưa trước ngõ nhỏ ở Dương Mai, một chiếc taxi dừng lại, người phụ nữ thon thả xuống xe, trên tay ôm một đứa trẻ con còn đang mặc tã lót. Đây là một hình ảnh bình thường không khiến cho ánh mắt người qua đường có chút kỳ dị.
Người phụ nữ đi đến trước cánh cửa màu đỏ và bấm chuông, người mở cửa là một phụ nữ tầm năm mươi tuổi.
“Mẹ.”
“Vũ Dung, con đã đến rồi.” Phan Lệ Ảnh nở nụ cười nói.
“Đã lâu không thăm mẹ, con mang Niệm Duy đến chơi.”
“Vào đi!” Phan Lệ Ảnh dẫn con gái và cháu trai đi vào trong, trên bàn đã sớm chuẩn bị sẵn đồ ăn.
Vũ Dung ôm con ngồi xuống, nhưng Phan Lệ Ảnh lại bế lấy Niệm Duy.
“Con ăn một chút gì đi! Mẹ bế Niệm Duy cho; Nhìn con càng lúc càng gầy, như vậy khỏe sao được?”
Vũ Dung chỉ mỉm cười cầm lấy đũa, ăn từng chút một.
“Gần đây công việc thế nào?” Phan Lệ Ảnh hỏi.
“Tốt ạ, tuy mới vào làm một tháng, nhưng con cảm thấy công việc rất thích hợp với con. Đây là Sở nghiên cứu nghiên cứu phương pháp về giáo dục, quản lý mọi người trong sở đối với con cũng tốt lắm, hôm nay con nói muốn xin nghỉ nửa ngày, chủ nhiệm lập tức đáp ứng.”
“Ba tháng sau khi sinh Niệm Duy Vũ Dung liền xin làm ở một Quỹ giáo dục làm công việc nghiên cứu, đối với công việc này mà nói là như cá gặp nước.
“Nơi đó có tìm được đối tượng thích hợp không con?”
“Mẹ!” Vũ Dung thiếu chút nữa rống lên.
Phan Lệ Ảnh thản nhiên,“Chẳng lẽ cả đời con không muốn lập gia đình à?”
“Giờ con chỉ muốn nuôi Niệm Duy cho thật tốt, con không nghĩ về chuyện kết hôn.”
“Con đi năm năm đột nhiên nói cho mẹ biết là con mang thai , bảo mẹ đừng ép hỏi con cái gì cả, con cũng không chịu nói ra ba Niệm Duy là ai, đấy là còn chưa tính, nhưng, giờ con nhất định phải nghe mẹ, cố gắng tìm một đối tượng tốt mà lập gia đình!”
Vũ Dung thở dài, cô làm sao không nghĩ tới chứ?
“Chờ Niệm Duy lớn một chút rồi nói sau!” Cô đành phải tìm cái lấy cớ.
“Chẳng lẽ con còn chưa quên được người đàn ông đó à?”
“Đương nhiên không phải!” Vũ Dung trả lời quá nhanh, ngược lại có điểm giấu đầu hở đuôi.
Cả hai mẹ con kỳ thật cũng đều nghĩ đến điểm này, nhưng không nói toạc ra, trầm mặc một lát, Vũ Dung mới mở miệng hỏi lại:“Chú Đinh có khỏe không ạ?” Chú Đinh Vũ Dung vừa nhắc tới kỳ thật chính là cha dượng của cô cũng chính là người chồng thứ ba của bà Phan Lệ Ảnh. Từ sau khi bố của Vũ Dung mất, cuộc sống tình cảm của bà Lệ Ảnh mười năm này có thể nói sóng gió gì đều trải qua, cuối cùng gặp Đinh Vĩ Phong ở công ty, mới xem như là thực sự yên ổn. Một năm nay Đinh Vĩ Phong đều tận tâm với công việc quản gia, mà Phan Lệ Ảnh cũng rất cẩn thận chăm sóc hai đứa con riêng của ông, cho nên, người một nhà coi như hoà thuận vui vẻ hạnh phúc. Chính là, Vũ Dung còn chưa đồng ý kêu Đinh Vĩ P