uan trọng, chỉ cần Thiệu Vũ Hàn anh ta đối mặt với Thẩm Gia Ngưng không thẹn với lòng là được."
Nhưng đáp án kia đối với Thiệu Vũ Hàn rất quan trọng. Khi biết Mễ Kha xung đột với hai mẹ con Thẩm gia, biết Thẩm Gia Nam là em gái Thẩm Gia Ngưng, lại biết được tình trạng Thẩm Gia Ngưng gầy đây, Thiệu Vũ Hàn đi ngũ viện. Đối mặt với bạn gái cũ thần trí thất thường, anh cảm thấy đau lòng.
Thiệu Vũ Hàn không biết năm năm trước rốt cuộc xảy ra chuyện gì khiến Thẩm Gia Ngưng biến thành bộ dáng như bây giờ. Trí nhớ của anh về Thẩm Gia Ngưng là sự lạnh lùng tuyệt tình của cô khi chia tay. Kiêu ngạo cùng tự ái bị tổn thương, anh mới đón nhận sự an bài của viện trưởng, đến học viện quân ý tiến hành trao đổi học tập. Một năm sau trở lại, Thẩm Gia Ngưng đã nghỉ việc, gần như bị đồng nghiệp quên lãng. Mà anh, rốt cuộc sau bao tin nhắn, thư gửi không phản hồi, đã quyết định đi du học.
Đúng như lời Hạ Nhã Ngôn nói: cô ấy gặp chuyển không may, chân tướng chỉ mình Thẩm Gia Ngưng biết. Cô một ngày không tỉnh táo, mọi người cũng không thể biết được, mà hi vọng cô thanh tỉnh, Thiệu Vũ Hàn đi ngũ viện trùng hợp gặp Hạ Hi, tiểu Thất nói cho anh biết: "Nếu như Hình Khắc Lũy không thể thức tỉnh được cô ấy... anh có lẽ nên thử xem."
Đột nhiên, có loại cảm giác dũng khí của mình hoàn toàn mất hết.
Thiệu Vũ Hàn chợt nghĩ: Nếu anh có gọi về trí nhớ Thẩm Gia Ngưng, vậy đáp án giữa bọn họ là gì?!
Thừa dịp Mễ Kha về nhà lấy đồ dùng hằng ngày cho Mễ Ngật Đông, Hình Khắc Lũy ngủ một chút, nhưng trên đùi khó chịu, khiến anh ngủ không ngon, vì vậy lúc Mễ Kha rón rén đi vào, anh liền tỉnh. Anh nhấc chăn mỏng ra, vươn tay: "Bảo bối."
Mễ Kha về nhà rửa mặt, sau đó đổi y phục, so sánh với vẻ mặt tiều tụy buổi sáng, cô bây giờ cũng tốt hơn nhiều. Bàn tay nhỏ bé chạm vào tay anh, nhỏ giọng nói: "Đánh thức anh à?"
Hình Khắc Lũy cười lắc đầu, nắm bàn tay cô đặt trong lòng bàn tay mình, ý bảo cô ngồi bên cạnh anh.
Mễ Kha ngoan ngoan ngồi cạnh anh, hơi nghiêng về phía trước hỏi: "Đói bụng không? Ăn thức ăn ở căn tin bệnh viện không quen? Đợi lát chị hai đưa cơm cho ba, em xin cho anh."
Xin? Hình Khắc Lũy nghe thế buồn cười, trong tim giống như có một dòng nước ấm áp chảy qua, siết chặt tay cô, anh khẽ sẵng giọng: "Em coi ông xã em là ăn mày à, lại còn xin?"
Mễ Kha giật nhẹ y phục bẩn của anh cười nói: "Bộ dạng của anh bây giờ còn không bằng ăn mày đấy. Đúng rồi, em dùng điện thoại của anh gọi cho chị Hạ Hi, tối nay Tham mưu trưởng Lệ sẽ đem đồ dùng hàng ngày đến, lúc đó anh xử lí một chút đi, bẩn quá."
Cô gương mặt ngây thơ trong sáng, đáy mắt trong suốt khiến tim Hình Khắc Lũy đập thình thịch. Ánh mắt tỉ mỉ lưu luyến nhìn gương mặt Mễ Kha, giống như là thước phim quay chậm, anh chậm rãi kéo thân thể cô. Khi gương mặt cô sát gần lại, anh nhìn thẳng vào mặt cô, âm thanh trầm thấp kiên định: "Đứa bé không quan hệ gì với anh."
Duy trì động tác nghiêng người, Mễ Kha trong con ngươi của anh nhìn thấy hình bóng nhỏ bé của mình, cô im lặng một lúc lâu, sau đó khẽ ừ một tiếng.
Chỉ một âm tiết đơn giản mơ hồ, lại khiến Hình Khắc Lũy thở phào nhẹ nhõm. Một tiếng như trút được gánh nặng ngàn cân, có ý tứ biết ơn cùng cảm động. Không chần chừ anh hôn lên đôi môi của cô, không phải nụ hôn mạnh mẽ bá đạo mà là một nụ hôn nhẹ nhàng trân trọng, tình cảm.
Sau đó Mễ Kha rất biết điều nằm trong ngực anh, lệ thuộc ôm cổ anh. Khó có được khoảnh khắc nhẹ nhàng như vậy, Hình Khắc Lũy hi vọng thời gian không cần trôi đi quá nhanh, nhưng vẫn không an tâm anh phá vỡ yên lặng hỏi: "Em đi xem ba rồi sao?" Thấy cô không lên tiếng, Hình Khắc Lũy vuốt tóc cô: "Đợi lát nữa phải đi. Anh buổi tối không cần trông, không muốn về nhà chăm sóc mẹ, hả?"
"Thấy em ba sẽ tức giận?"
"Không biết."
"Vậy..."
"Đừng nói chuyện anh bị thương."
"Được rồi, nhưng..."
"Ba sẽ không hỏi, không cần lo lắng."
"Vâng."
"Thật xin lỗi."
"........."
"Anh không ngờ Gia Nam sẽ đến bệnh viện, anh nghĩ là...."
"Em cũng không ngờ ba đánh anh... anh nói thật, rốt cuộc có bị đau chỗ nào không? Tối em sẽ lấy thuốc cho anh."
"Chỉ cần em đừng nói không muốn anh, chính là thuốc giảm đau tốt nhất."
"....nghĩ đến, lúc ba dẵn em từ bệnh viện về nhà, còn có, ba vào phòng cấp cứu..."
"Anh hiểu rõ." Hình Khắc Lũy ôm cô: "Về sau sẽ không cho em có cơ hội suy nghĩ như thế này."
"Nhưng làm sao bây giờ?"
"Giao cho anh."
"Anh cũng bị đánh đấy." Nhưng hình như cũng không có biện pháp tốt hơn, cô miễn cưỡng: "Được rồi, giao cho anh thôi."
Hình Khắc Lũy sủng ái cười khẽ: "Vậy em còn có thể giao cho người nào?"
Cơm tối Lý Niệm từ Hình Phủ mang đến, Hình Khắc Lũy lấy một phần đưa cho Mễ Kha: "Em đưa qua cho ba vợ."
Mễ Kha bất đắc dĩ cầm lấy, nhỏ giọng lầu bầu: "Có phải hay không còn chưa xác định đấy."
"Cái gì không xác định?" Hình Khắc Lũy véo nhẹ mặt cô, nói: "Em muốn hồng hạnh xuất tường?"
Từ khi ra đời đến giờ, Mễ Kha có nhiều nhất chính là tình thân. Giống như Hình Khắc Lũy nói, cô được bảo hộ rất tốt. Mà phần bảo hộ này chính từ người thân của cô. Cho nên khi Mễ Ngật Đông bệnh tim tái phát thì