ăng hơn ngàn đồng. Những ngôi nhà vốn có giá thuê hơn ngàn bây giờ
hầu như không còn.
Phòng quy hoạch là gì? Nếu biết tin sớm, là cơ hội
vàng đối các công ty bất động sản. Nếu Trương Lâm Sơn có địa vị tốt trong sở
quy hoạch, anh ta chỉ cần bóng gió tiết lộ trước mấy câu coi như thành công,
nếu có mối quan hệ sâu hơn nữa với ban lãnh đạo phòng quy hoạch, cơ hội làm ăn
sẽ rất lớn… nhưng đó không phải vấn đề cô quan tâm, cũng không phải cô muốn tìm
hiểu, Nghiêu Vũ nhìn ra ngoài cửa xe.
Nghiêu Vũ thích ngồi xe buổi tối, buổi tối cô cũng
không bị say xe như ban ngày. Trong xe có thể nhìn thấy phong cảnh thành phố
như bức tranh lướt qua trước mắt. Nhắm mắt cũng biết thành phố bên ngoài đẹp
thế nào.
Ven sông có rất nhiều cảnh đẹp. Cứ đến tối, đèn nhất
loạt sáng trưng, Thanh giang, Bạch giang như hai dải bạch ngọc làm nổi bật
thành phố, trông như thế giới truyện cổ tích.
Trước đây vào buổi tối, cô và Đồng Tư Thành thường
dùng xe địa hình đi lên chỗ cao ngắm nhìn cảnh sông. Lúc đó Đồng Tư Thành cực
kì phấn khởi, với bao hoài bão tương lai. Anh hào hứng nói: “Nghiêu Nghiêu, anh
thấy vị trí địa lí của thành phố này và thành phố thủ phủ của tỉnh trong tương
lai, công nghệ thông tin sẽ phát triển rất nhanh!”.
Nghiêu Vũ mơ hồ nghĩ, anh nói rất đúng, thành phố này
ngày càng coi trọng khai thác các ngành khoa học kĩ thuật cao theo mô hình bảo
vệ môi trường, đã xây dựng một trung tâm khoa học kĩ thuật cao quy mô lớn ở
phía nam. Anh nên ra nước ngoài, được học bổng cao, điều kiện du học tốt như thế,
Đồng Tư Thành đương nhiên không thể bỏ qua.
Cô nhìn ra ngoài, bắt đầu ngơ ngẩn. Chợt nghe tiếng
nói của Hứa Dực Trung: “Ba cô xem ra quan hệ rất tốt. Còn Đỗ Lối? Cũng là bạn
cũ phải không?”.
Nghiêu Vũ lập tức thấy hứng thú, từ lúc lên xe, cô vẫn
im lặng, thấy anh ta vừa mở miệng đã nói tới Đỗ Lối, liền thủng thẳng trả lời:
“Tính cách không hợp lắm, bạn học bình thường thôi”.
Hứa Dực Trung không tin, nếu chỉ là bạn bình thường,
sao buổi tối tắm suối nóng ở sơn trang anh lại nghe thấy Nghiêu Vũ châm biếm
quan hệ giữa anh và Đỗ Lối. “Thật ư? Tôi lại thấy hai người như có thâm thù đại
hận gì. Cô Nghiêu, hôm đó tôi đến trước hai người, vô tình nghe được tâm sự của
cô và cô Đào, quả thật xin lỗi, có điều, cô nói những lời đó tôi quả thật khó
chịu nên mới bỏ đi”.
“Biết rồi, tôi, Thiên Trần và Tuệ An quan hệ rất tốt,
Tuệ An không có thói quen thủ thỉ bên gối”. Giọng cô vẫn lạnh nhạt.
Hứa Dực Trung bỗng nổi giận, sao cô ta nói năng bốp
chát như thế? Nói vậy hóa ra anh vì mối quan hệ với vợ chồng Trương Lâm Sơn mới
xin lỗi cô ta. Không biết điều tí nào! Đang định giáo huấn một phen. Thì Nghiêu
Vũ có điện thoại.
“… Ai cũng có niềm đau, muốn giấu càng da diết. Ánh
trăng lạnh chiếu hai đầu vực thẳm, ở trong lòng nhưng không ở bên nhau”.
Hứa Dực Trung ngẩn người, sao lại dùng một bài hát
buồn như thế làm nhạc chuông? Không hợp lắm với các cô gái trẻ.
Nhạc chuông vang một lúc, Nghiêu Vũ có vẻ do dự, cuối
cùng nghe máy, “Mẹ à, có chuyện gì?”. Giọng cô có vẻ không hài lòng, vừa nghe
vừa liếc nhìn Hứa Dực Trung.
Trong xe rất yên tĩnh, anh loáng thoáng nghe thấy bên
kia có tiếng khóc. Nghiêu Vũ biết anh nghe thấy, tắt luôn máy.
“Đối xử với bố mẹ như vậy có phải là thái độ của người
làm con không?”. Giọng Hứa Dực Trung rất nghiêm, anh đã tìm thấy chủ đề chỉ trích
Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ thấy mẹ mới nói hai câu đã sụt sùi, lại đang
có mặt người khác, không tiện nói nhiều. Ngắt máy nhưng lòng rối như tơ, sao có
thể nghe lọt lời giáo huấn của Hứa Dực Trung, cười khẩy: “Đó là chuyện riêng
của tôi, phó tổng Hứa hình như can thiệp quá rộng?”.
Hứa Dực Trung bực mình, giọng hơi gay gắt: “Phận làm
con phải hiếu thuận, hiếu thuận lấy thuận làm hiếu! Mẹ cô đang có chuyện không
vui, muốn nói, sao cô có thể tắt máy không nghe? Người có tuổi sẽ buồn thế
nào?”.
Nghiêu Vũ nổi xung: “Tôi tắt máy của tôi, liên quan gì
đến anh? Dừng xe!”.
Hứa Dực Trung đạp phanh: “Cô là kiểu người gì không
biết? Nói xấu người sau lưng không xin lỗi, lại bất kính với bố mẹ như vậy, tôi
ghét nhất con cái hỗn hào!”.
Nghiêu Vũ đẩy cửa xe nhưng không được: “Mở cửa, tôi
muốn xuống! Đi với anh chẳng có gì hay!”.
“Như vậy sao được! Cô đi rồi Sơn Tử và mấy cô bạn kia
lại tưởng tôi đã làm gì cô!”. Hứa Dực Trung vẫn ngồi yên.
Nghiêu Vũ lấy điện thoại ra gọi: “Thiên Trần, cậu nói
với Tuệ An, tớ không đi ăn, nhà có việc gấp… Ờ, ờ, được rồi, lần khác gặp!”.
Tắt máy, Nghiêu Vũ lại tiếp tục: “Được rồi, không còn
việc của anh, mở cửa xe!”.
Hứa Dực Trung lập tức mở cửa. Nghiêu Vũ bước xuống,
đột nhiên quay lại cười với anh: “Hiếu thuận hay không bố mẹ tôi biết là được,
còn nữa, với cái kiểu mới nghe nửa vời chưa biết đâu vào đâu đã vội phán bừa
như anh, công ty Gia Lâm để anh làm phó tổng giám đốc, là không biết dùng
người! Hừ!”. Cô đóng mạnh cửa xe, quay người đi thẳng về hướng thành phố.
Chỗ này cách thành phố một quãng khá dài. Đèn đường
sáng trắng, phía xa chi chít ánh đèn sáng rực. Nhưng cho dù ngoái nhìn mỏi cổ,
cũng