u phòng”. Nghiêu Vũ cười khanh khách.
“Có một anh hầu đẹp trai thế này ư?”. Dực Trung đá
chân cô.
“Em chẳng thấy đẹp trai tý nào, bộ dạng giống như “chó
đi tè” vậy! Ha ha!”. Nghiêu Vũ cười đau cả bụng, ngồi thụp xuống nhăn nhó: “Em
sắp vỡ bụng mất, đừng đùa nữa. Em rất nghi ngờ, lúc đi làm ở tập đoàn anh cũng
hay đùa như vậy sao?”.
Hứa Dực Trung nói nghiêm túc: “Không biết anh thích gì
ở em hả? Chính là ở bên em anh có thể vui đùa thoải mái”.
“Ha ha, em sẽ mua món đồ chơi này, lúc nào cũng chơi
được, sau đó nếu không có tiền thì đem bán lại cho tập đoàn Gia Lâm, anh muốn
mua chứ?”.
“Có điều kiện gì để trao đổi không?”.
“Đình công, đằng nào thì anh cũng phải đàm phán với hộ
ngoan cố là em!”.
“Cáo già! Em đang làm khó anh đấy? Được rồi, anh sẽ
suốt ngày bám riết em. Đi, chúng mình tìm một chỗ nào yên tĩnh đàm phán”.
Nghiêu Vũ đỏ mặt, đẩy anh ra: “Nếu người nhà anh biết
liệu có tức chết không?”
“Tức! Anh trai và ông già anh mà biết chắc nhảy dựng
lên. Ha ha!”. Hứa Dực Trung rất vui, ý Nghiêu Vũ rất trúng ý anh. “Hay là, nếu
mình không đàm phán được, cứ để anh trai và ông già anh lộ diện, em thấy thế
nào?”.
“Ha ha, cẩn thận anh bị hai người đó xé xác, ai bảo
anh lại tìm đúng em”.
“Theo thỏa thuận. Đất do chính quyền thành phố cung
cấp, như vậy người của chính quyền sẽ đứng ra thương lượng với hộ dân ngoan cố
là em, công ty anh không tham gia. Nếu họ vi phạm hợp đồng không giao đất đúng
thời hạn họ sẽ phải bồi thường”.
Nghiêu Vũ cười mủm mỉm: “Chính quyền sẽ không bồi
thường đâu”.
“Sao em biết?”.
“Bí mật!”.
Nghiêu Vũ tự tin như vậy chắc cô có lý do. Tự nhiên
Hứa Dực Trung nghĩ dến khu nhà số 70 đường Đình Vân Tây Sơn, Nghiêu Vũ không nói,
anh cũng không hỏi.
“Tiền mẹ cho để mua nhà ở thành phố A em đầu tư vào
đây hết à? Bố mẹ có ủng hộ không?”.
“Đầu tư vào đây là chủ ý của mẹ em. Mẹ thích ở đây.
Hai gian nhà và mảnh sân phía trong cùng là dành cho bố mẹ em, sau này về hưu
bố mẹ sẽ chuyển về đây ở”.
Hứa Dực Trung cảm thấy rất hiếu kì đối với bố mẹ
Nghiêu Vũ, theo anh thấy họ quả là có quan điểm mới mẻ thông thoáng. Nghĩ một
lát, anh gọi điện cho người của tập đoàn ở thành phố B, bảo dừng thi công kì
giai đoạn hai. Anh cười ranh mãnh nói với Nghiêu Vũ: “Vốn định ngày mai sẽ dỡ
bỏ nhà cũ. Trực giác mách bảo anh, kéo dài thêm ít ngày không chừng sẽ có tình
hình mới”.
Mắt anh lóe sáng nhìn cô.
Nghiêu Vũ sững người, nắm tay anh, nói: “Thị trấn cổ
đang đề nghị được bảo tồn, thực ra tập đoàn Gia Lâm hoàn toàn có thể phá dỡ
trước khi đề nghị được phê chuẩn. Cảm ơn anh!”
Hứa Dực Trung cười ha hả: “Anh là người kinh doanh,
không thể làm một thương vụ lỗ vốn. Thực ra anh cũng tính rồi, nếu dùng tiền
xây dựng giai đoạn hai dể trùng tu những lạc viên đã mua, chưa hẳn không kiếm
được tiền. Nhưng việc này phải để ông già và anh trai anh quyết định”.
Nếu khu vực này được khai thác thành khu phố cổ thương
mại, bảo tồn được những nếp sinh hoạt, nghề thủ công của thị trấn cổ... mắt
Nghiêu Vũ lóe sáng, như hai viên kim cương lóng lánh, xúc động reo lên: “Dực
Trung, anh tốt quá!”
“Ngốc ạ! Anh muốn kiếm tiền, em tưởng là anh vì em
hả?”.
Nghiêu Vũ cúi đầu cười, nắm tay anh chạy ra khỏi lạc
viên. Ánh mặt trời mùa đông vô cùng dễ chịu, nhìn sang hai lạc viên bên cành đã
trùng tu xong, mắt cô lại u ám.
Một tháng trước, khi cô đến đây lạc viên đó đang được
trùng tu.
Hôm đó có mưa nhỏ, mưa mùa đông như sương mù thấm ướt
những bức tường hồng, mái ngói xám của những căn nhà cổ, nước mưa từ mái hiên
cong nhỏ xuống như hạt ngọc.
Thời gian cơ hồ trở lại lúc bên ngoài chùa Đại Chiêu ở
Lhasa, cách bức màn mưa, cách mảnh sân phủ rêu xanh, Đồng Tư Thành từ gian
phòng bên cạnh đi ra.
Trước khi trở lại thành phố này, lúc gặp Đồng Tư Thành
và Tiêu Dương ở quán cá ven sông, lòng Nghiêu Vũ xao xuyến, nhưng ngại có mặt
Tiêu Dương. Còn bây giờ trong lạc viên u tịch này, lòng cô một lần nữa nổi
sóng.
Ánh mắt anh dịu dàng, cách một khoảng sân, xuyên qua
màn mưa và gió lạnh một lần nữa đâm vào lòng Nghiêu Vũ. Sao anh có thể... nặng
tình như vậy!
Cô lặng lẽ cúi đầu, nước mắt trào ra. Đồng Tư Thành đã
mua hai lạc viên này, anh đã vì cô... vì cô đến một nơi xa lạ như thế mua những
căn nhà cũ kĩ.
Đồng Tư Thành không đi theo hành lang, anh chầm chậm
bước ra sân, ngẩng đầu để mưa rơi đầy mặt. Đột nhiên ngoái đầu gọi cô: “Nghiêu
Nghiêu!”.
Nghiêu Vũ dường như thấy chính mình ở hồ sen năm đó.
Đứng giữa trời mưa cảm nhận từng hạt mưa thấm vào cơ thể, cũng xúc động gọi tên
anh như thế... Anh bước đến, sải những bước chân dài đến bên cô... hôn cô say
đắm...
Một giọt nước rơi xuống cổ, Nghiêu Vũ sực tỉnh. Bối
rối nhận ra, bước chân đã đưa cô đến gần mái hiên từ lúc nào, vội vàng lùi lại.
Mặt Đồng Tư Thành lộ vẻ thất vọng, anh đã hiểu. Không
khí mát lạnh khiến đầu anh vô cùng tỉnh táo. Anh mở to mắt nhìn Nghiêu Vũ lặng
lẽ rơi nước mắt, mở to mắt nhìn cô bước tới, như mộng du, lại mở to mắt nhìn cô
bừng tỉnh, đôi mắt trở lại trong sáng.
Tại sao? Tại sao cô không thể quên đi tất cả