nhếch tủm tỉm: “Mắt đảo ghê
thế, lại nghĩ ra trò gì phải không? Chưa cười đủ, còn chưa nghĩ ra hả?”.
Tay anh lại cù tiếp vào eo cô. Nghiêu Vũ không chịu
được, đành cầu cứu: “Mình thương lượng nào, thế này em chết mất!”.
“Có thế đã không chịu được? Em đi nửa năm không thèm
nói một câu, anh khó chịu thế nào? Ai sai?”.
“Em sai!”. Nghiêu Vũ nói ngay, nhưng miệng lại lẩm
bẩm: “Tại anh ép em, không tính!”.
Hứa Dực Trung bó tay, như thế vẫn cố cãi, đành dịu
giọng: “Nhớ anh không?”.
“Không!”.
Đương nhiên anh không hài lòng, lại cù thật mạnh.
Nghiêu Vũ hét to: “Nhớ! Nhớ thật!”.
Hứa Dực Trung cười thỏa mãn. Âu yếm hôn má cô: “Tiểu
Vũ, lấy anh nhé? Năm nay đi”.
“Không được. Em còn định đi hết một trăm thị trấn cổ
trong hai năm. Xong rồi sẽ tính”.
“Vậy em phải hứa, sau này dù có chuyện gì cũng không
được trốn mất?”.
Nghiêu Vũ cười: “Người đã là của anh rồi còn đòi hỏi
gì nữa”.
Hứa Dực Trung lắc đầu: “Nhất định phải từ hai phía.
Nếu anh cũng như em, bị đuổi khỏi cửa là đi luôn, em sẽ thế nào? Sao không nghĩ
cho anh?”.
“Xin lỗi! Em tưởng anh giận, không thèm bận tâm đến em
nữa, cho nên...”.
“Cho nên đi biệt nửa năm?”. Hứa Dực Trung cao giọng.
Nghiêu Vũ vuốt ve mặt anh, trêu: “Đừng giận nữa mà, em
đã về rồi thôi”.
“Về cũng không đi tìm anh?”.
“Nếu nửa năm, xa nhau anh không thích em nữa, em tìm
anh làm gì?”.
“Em không thể chủ động một chút sao?”.
Mắt Nghiêu Vũ lúng liếng liếc đảo: “Em còn phải chủ
động thế nào?”.
Hứa Dực Trung ngẩn ra, cười ha hả: “Tiểu Vũ, từ nay
việc gì cũng phải nghĩ cho anh, biết chưa? Anh cũng có lỗi, không nên gan lì cả
tuần không tìm em, phụ nữ cần được cưng chiều mà”.
Anh đúng là rất tốt. Nghiêu Vũ biết, tính cô quá
bướng. Nép vào anh, khẽ nói: “Thực ra chỉ đối với anh mới như vậy. Em cũng
không muốn giận anh. Hứa Dực Trung, anh nghe rồi đấy, em chưa bao giờ giận dỗi
với Đồng Tư Thành như vậy...”.
Nghiêu Vũ không nói tiếp được nữa, anh đã hiểu ý cô,
vội vàng cúi xuống dùng môi vít chặt môi cô, chặn lại lời nói. Anh đã hiểu hết,
không cần cô giải thích.
Mọi người vừa đi,
Nghiêu Vũ cũng rời khỏi quán trà. Đầu rối như tơ, tiếp tục đi dọc theo con phố
vừa rồi nhìn thấy Trương Lâm Sơn và Đỗ Lối ăn tối với nhau, hi vọng không có
chuyện gì, chỉ là mình quá nhạy cảm. Tuy nhiên, trực giác bảo, chuyện không đơn
giản như vậy. Thậm chí cô còn cảm thấy một thoáng e ngại trong mắt Hứa Dực
Trung.
Sau tuần trăng mật trở về Thiên Trần hẹn gặp Nghiêu Vũ
và Tuệ An, địa điểm vẫn là quán trà Lương Mộc Duyên.
Thiên Trần gầy đi. Cô cũng không hiểu tại sao lại chọn
quán trà bên ngoài trường đại học của họ. Hẹn lúc năm giờ, ba giờ cô đã đến,
vẫn ngồi ở chiếc bàn lần đầu ba người gặp lại.
Hai năm rưỡi vụt trôi.
Trước hai năm rưỡi đó, cô và Tiêu Dương vẫn say đắm,
trái tim vẫn dính liền. Còn bây giờ... mắt cô nhòe ướt. Sự đời biến đổi khó
lường, tất cả đều là những điều trước đây chưa từng nghĩ đến. Ai nói yêu nhau
là sẽ được bên nhau? Người cùng cô trên chặng đường đời lại không phải là anh.
Đêm tân hôn, Thiên Trần rất căng thẳng. Cô sợ Lâm Hoài
Dương phát hiện cô không phải lần đầu... Nhưng không có chuyện gì xảy ra. Lâm
Hoài Dương rất tế nhị ân cần, không hỏi một câu thừa, ánh mắt anh từ đầu đến
cuối luôn dịu dàng rất mực.
Sau khi anh ngủ, Thiên Trần nằm trên giường, hai hàng
nước mắt lặng lẽ tuôn. Cô lại nghĩ đến Tiêu Dương, nghĩ đến nụ hôn, bàn tay
vuốt ve, vòng ôm, ánh mắt anh...
Điều hòa để số thấp, Thiên Trần rùng mình. Không nên
nghĩ nữa, cô đã được gả cho người đàn ông bên cạnh.
Cũng chính đêm đó, Thiên Trần mơ thấy Tiêu Dương.
Bốn bề toàn là nước, Thiên Trần ngồi trên chiếc thuyền
gỗ nhỏ, chân ngập trong nước, thuyền cũng đầy nước, gió lạnh vù vù, Thiên Trần
rùng mình, phát hiện thuyền trôi mỗi lúc một xa bờ, sương trắng mù mịt. Cô nhìn
về phía trước, chỉ có sương giăng.
Lúc đó cô nhìn thấy Tiêu Dương. Anh đứng trên bờ lặng
lẽ nhìn cô. Khuôn mặt sáng không biểu hiện gì, môi mím chặt, đôi mắt màu chì
buồn hoang hoải... Anh cứ nhìn cô như vậy, nhìn con thuyền mang cô trôi ra xa.
Thiên Trần há miệng muốn hét, nhưng tiếng nói tắc
trong ngực, miệng có há không sao phát ra tiếng... Cô muốn nhảy xuống nước,
nhưng người nặng như đá. Hai chân bị giữ chặt trong nước, khí lạnh từ lòng bàn
chân lan khắp người. Cô sờ soạng xung quanh, thuyền toàn nước, nhưng không
chìm, vẩn bập bềnh được sóng đưa ra xa.
Cô thấy mặt Tiêu Dương dần chuyển sang màu trắng, đôi
mắt càng đen càng sâu hút. Anh không gọi, chỉ mím môi nhìn cô... Thiên Trần
cuống cuồng đập tay xuống nước, thuyền vẫn mỗi lúc một trôi xa Tiêu Dương. Mặt
anh dần dần bị sương mù che khuất... cô kinh hãi sực tỉnh.
Lâm Hoài Dương vẫn ngủ say, cô ngắm anh, anh có vầng
trán cao sáng ngời, sống mũi thẳng, làn môi rõ nét, khuôn cằm sang trọng. Anh
đúng là người đàn ông ưu tú hấp dẫn. Lúc này anh ngủ bình thản và mãn nguyện.
Thiên Trần bàng hoàng, đây là chồng cô ư? Là người sẽ cùng cô đi suốt cuộc đời?
Anh rất tốt với cô. Hai gia đình đều vui vẻ. Khi cả
nhà quây quần, Thiên Trần