c Trung cười: “À, em muốn nói anh quá tầm
thường?”.
Nghiêu Vũ đỏ mặt: “Không, không phải ý đó”.
Hứa Dực Trung cười, nhìn ra mặt sông, ánh đèn sáng rực
lặng lẽ tỏa xuống mặt nước lăn tăn, Nghiêu Vũ đứng cạnh anh, tim anh bình ổn
yên tĩnh. Không cần cô nói, anh và cô đều hiểu. Xúc động và vui sướng tràn trề,
anh tự chúc mừng sự kiên trì của mình. “Trong bốn người, em không nhạy cảm như
Thiên Trần, không dịu dàng như Tuệ An, không xinh đẹp như Đỗ Lối. Anh rất lạ
lùng, cũng suy nghĩ rất lâu, xin lỗi anh không thế nói ra thích gì ở em…”. Anh
quay đầu đăm đắm nhìn cô, giọng nhẹ như gió thoảng, “Anh rất hoài nghi, anh
quen quá nhiều cô gái, nhưng lần này không thể nghĩ ra thích gì ở em. Em có
bằng lòng để anh dần dần hiểu ra?”.
Mặt nước xôn xao, ánh đèn lấp loáng, tất cả chìm trong
đôi mắt sâu của anh, điểm sáng trong đó thu hút cô. Như lạc trong sơn động, khi
nhìn thấy điểm sáng le lói, con người dù thoi thóp cũng bừng lên khát vọng
sống, bất chấp tất cả lao đến. Nghiêu Vũ ngơ ngẩn nhìn, hoàn toàn không nghĩ
thái độ mình liệu có chuyển biến quá nhanh, không nghĩ, nhìn anh như vậy, hậu
quả sẽ thế nào, lúc này Đồng Tư Thành không xuất hiện trong tâm trí cô.
“Hôm đó giận quá nên cắt đi phải không?”. Tay Hứa Dực
Trung nhè nhè vuốt món tóc bên tai cô.
Cảm giác từ sự tiếp xúc đó làm Nghiêu Vũ run lên, tai
đỏ lựng, bối rối ngoảnh đi: “Không, không phải... chỉ là muốn thay đổi kiểu
tóc...”. Nghiêu Vũ chỉ thấy không khí thân mật mỗi lúc một lan nhanh, làm cô
không chịu nổi. Cô vội nhấn nút mở cửa sổ xe, gió thu ùa vào, khẽ hít một hơi,
đầu óc tỉnh táo lại.
Cô đang làm gì? Cô và Hứa Dực Trung như thế này là
sao? Còn Đồng Tư Thành? Anh là gì? Bỗng hốt hoảng, im lặng một lát, cuối cùng
lấy hết can đảm, quay đầu nhìn Hứa Dực Trung: “Đưa em về được không? Cám ơn
anh, em... em xin lỗi...”.
Dịu dàng dâng trong mắt Hứa Dực Trung. Mọi sắc thái
trên mặt cô, trong mắt cô đều khiến tim anh sung sướng nảy lên. Hiểu lầm đã
hết, cô chỉ không biết nên xử sự thế nào. Nhưng, anh không muốn để cô do dự
nữa.
Anh không nói, vẫn đăm đắm nhìn cô, Nghiêu Vũ càng
thấp thỏm, ánh mắt Hứa Dực Trung nhìn cô mềm như cỏ dây mọc trên đầm nước, quấn
chặt cỏ, lặng lẽ kéo cô chìm xuống, cô như giẫm trên đầm lầy đặc cỏ dây, không
thể nào nhấc chân, mỗi lần động đậy là cảm giác mất trọng lượng. Tim bồng bềnh
trôi. Chỉ biết dựa vào bản năng vùng vẫy, âm thanh từ miệng phát ra yếu như
tiếng muỗi.
“Em... em phải về...”.
Hứa Dực Trung nhìn cô, bất chợt giơ tay xoay mặt cô
lại, khẽ nói: “Em, em có tát anh nữa không?”. Nói rồi cúi hôn cô.
Nghiêu Vũ ra sức thuyết phục mình, không nên. Nhưng cô
không nhúc nhích, cũng không biết tại sao không từ chối, lại ngoan ngoãn nhắm
mắt, đón nụ hôn ấm nóng in lên môi mình, đầu nhẹ dần.
Nụ hôn kéo dài, mang hơi thở của anh chiếm lĩnh toàn
bộ thần kinh cô. Anh đã hôn bao nhiêu cô gái? Khi đầu Nghiêu Vũ lóe lên suy
nghĩ đó, tay cô đã nắm lấy áo sơ mi của anh, vô thức bíu lấy anh, hưởng ứng một
cách bản năng...
Dực Trung dừng lại, mỉm cười nhìn cô, mặt Nghiêu Vũ đỏ
bừng ngượng nghịu, hàng mi rung rung, không dám nhìn anh. Anh thở dài, quàng
tay ôm cô vào lòng. Nghiêu Vũ quá gầy, cảm thấy ôm không chắc, im lặng một lúc
mới khẽ hỏi: “Một mình đi thuê nhà, vẫn mua đồ ăn sẵn bên ngoài?”.
Nghiêu Vũ mơ màng bừng tỉnh, ấp úng: “Tư Thành, anh
ấy, em... em phải về”. Cô quay mặt, đẩy anh ra, ngực thở dồn như sóng.
Dực Trung nâng mặt cô giữ trong tay: “Đồng Tư Thành
ngày nào cũng ăn cơm với em phải không?”. Nghiêu Vũ muốn cúi đầu, nhưng không
thể cử động, vô thức nhìn anh, mắt bỗng nóng đỏ.
“Anh ta đến Tây Tạng tìm em, rất tốt với em, em không
từ chối được phải không?”. Hứa Dực Trung nhẹ nhàng hỏi, anh hiểu mâu thuẫn
trong lòng Nghiêu Vũ, nhưng không ép cô, “Tiểu Vũ, em muốn ở bên ai hơn? Ở bên
ai em thấy vui hơn? Chỉ cảm động thôi, không đủ. Hãy nhìn anh, nhìn anh trả
lời”.
Nghiêu Vũ im lặng. Cô biết, cô đã sớm biết, chỉ là
không dám nghĩ, không biết phải đối diện thế nào.
Giọng Dực Trung càng nhẹ nhàng, dụ dỗ: “Em muốn ở bên
anh, đúng không? Nói rõ với anh ấy đi, nhé?”.
Nghiêu Vũ nhìn đôi mắt da diết của anh, gật đầu, rồi
sực tỉnh, lại lắc đầu: “Em sẽ làm anh ấy tổn thương”.
Hứa Dực Trung quyết định phải xóa bỏ trở ngại tâm lí
đó của cô: “Vậy em ở bên anh ấy, không làm tổn thương anh? Nếu em nhớ anh,
chẳng phải càng có lỗi với anh ấy?”.
Nghiêu Vũ không nói, lòng bỗng nặng trĩu: “Anh và Tư
Thành khác nhau, không có em, vẫn còn rất nhiều cô gái khác, như Đỗ Lối, xinh
đẹp, thông minh thích anh. Tư Thành yêu em... khi nhìn thấy anh ấy ở chùa Đại
Chiêu, em buồn vô hạn...".
“Tiểu Vũ”. Giọng Hứa Dực Trung bỗng nghiêm nghị, “Em
phải biết, bây giờ em không muốn làm tổn thương anh ấy, nhưng một khi em nhận
ra, không thể tiếp tục mãi như vậy, nấn ná càng lâu càng làm tổn thương anh ấy,
hiểu không?”.
Nghiêu Vũ biết Hứa Dực Trung nói đúng, nhưng cô không
biết nói thế nào với Đồng Tư Thành.
Không để cô suy nghĩ, Hứa Dực Trung lại hôn cô, lần
này không nhẹ nhàng, mà cường b