muốn thử: “Điềm Điềm, chúng ta trèo qua đó nhe?”
Chử Điềm há hốc mồm nhìn cô: “Cậu điên rồi, lỡ như bên kia không có cái thang thì làm sao đây?”
“Không đâu.” Hà Tiêu xoa xoa đôi bàn tay, vịn thang trèo lên, nhìn quanh một lượt rồi mặt mày hớn hở quay đầu lại, “Bên này là đống cỏ khô, xuống dưới dễ dàng, nhanh leo lên đi.”
Chử Điềm vẫn do dự, nhưng không chịu được Hà Tiêu cứ thúc giục, lấy can đảm, đương lúc muốn trèo lên lại ngẩng đầu nhìn thấy một thứ, sắc mặt trong phút chốc tái mét.
“Tiếu Tiếu, phía sau cậu….”
“Phía sau mình à? Phía sau mình làm sao hả?”
Hà Tiêu quay đầu theo ánh mắt Chử Điềm, một con chó to màu đen đang ngẩng đầu đợi cô, thỉnh thoảng trong mũi còn phả ra khí nóng.
Đầu óc Hà Tiêu trong nháy mắt tạm ngưng, nhìn nhau với con chó lớn chừng năm giây, kèm theo một tiếng kêu sợ hãi, cô liền nhảy từ chiếc thang xuống mặt đất trơn. Kéo tay Chử Điềm chạy ra ngoài, hai người gần như là trăm miệng một lời la lên: “Có chó!”
Hễ là ai biết Chử Điềm và Hà Tiêu cũng biết hai người này sợ chó đến cảnh giới nhất định. Điểm giống nhau này có thể nói là đã xây lên nền tảng hữu nghĩ chắc chắn của hai người. Đến ngã ba, giữa hoản loạng hai người chia nhau ra hai đường chạy ra phía ngoài, Chử Điềm chạy được một đoạn mới phát hiện con chó bám chặt đuổi theo Hà Tiêu, sau khi thở dốc một hơi mới hô to về phía Hà Tiêu: “Tiếu Tiếu, bên kia là chuồng heo, không người….”
Lúc này Hà Tiêu cũng muốn khóc, nhưng chân vẫn không dám dừng lại, bởi vì phía sau vẫn còn chó dữ đuổi theo.
Chử Điềm bế tắc, vội vàng tóm lấy một anh lính bước ra khỏi lán lớn, đương lúc muốn đi qua đó thì một bóng dáng nhanh chóng chạy đến trước bọn họ một bước, tốc độ nhanh như là một tia chớp.
Chử Điềm chạy vài bước mới nhận ra đó là Trình Miễn. Cô sững sốt, ánh mắt hơi liếc, quả nhiên nhìn thấy Từ Nghi đứng ở một bên. Thấy cô nhìn sang còn cười híp mắt nói: “Yên tâm, Trình đại đội trưởng đội trinh sát chúng ta là cao thủ bắt chó.”
Chử Điềm hùng hổ trừng anh một cái.
Trình Miễn cực kỳ nhanh chóng chạy về phía Hà Tiêu, thấy ngay cô đang hoảng hốt chạy bừa vào con đường hẹp, anh vội vàng cất cao giọng: “Hà Tiêu, đừng chạy nữa, càng chạy chó càng đuổi.”
Hà Tiêu sao nghe lọt được, chạy trốn càng nhanh hơn. Trình Miễn buộc phải cắn răng tăng nhanh bước chân, vừa chạy vừa cởi nút áo khoác, canh đúng thời cơ chụp vào đầu con chó, thừa dịp nó còn đang vùng vẫy chính xác kẹp chặt cổ của nó, mũi chân dùng sức đá vào dưới bụng nó. Con chó lớn kêu gào một tiếng, đúng lúc chiến sĩ cầm lấy vòng đeo cổ chạy đến kịp thời, Trình Miễn lập trức buộc nó lại, chế ngự con chó ngay tại chỗ.
Song đến khi anh ngẩng đầu lần nữa đã không thấy bóng dáng Hà Tiêu đâu cả. Không suy nghĩ được nhiều, giao chó cho người lính nhỏ, anh tiếp tục chạy về trước.
Cách đó không xa có một căn nhà trệt.
Căn nhà trệt này dùng để cho người trông chuồng heo ở, bởi vì chuồng heo cách hơi xa doanh trại, tường rào ở nông trường được xây không tốt lắm, từng xảy ra sự việc lạc heo, không ít người còn bị xử phạt vì vậy.
Hà Tiêu chạy bậy chạy bạ vào trong, cũng bất chấp có người hay không, bắt lấy một thứ trên bàn rồi trèo ngay lên phản, cửa liền đẩy ra từ phía ngoài, cô lập tức khẩn cấp nắm chặt đồ trong tay muốn ném ra ngoài, chỉ nghe thấy người đó la lên: “Đừng ném, là anh!”
Hà Tiêu khẩn trương nhìn ra cửa, sau khi biết đi vào là người thì sợ hãi trong lòng mới được kiềm chế. Thấy rõ người đến là Trình Miễn, cô cũng bất chấp thể diện trước mặt anh, hỏi giọng khàn khàn: “Chó đâu?”
“Chó sẽ không vào đâu.”
Hà Tiêu chỉ hỏi: “Chó ở đâu?”
“Bọn anh đã chế ngự nó rồi, không có chuyện gì nữa.” Anh khẽ giọng dỗ dành cô, “Em xuống trước đi, Tiếu Tiếu.”
Hà Tiêu nhìn quanh bốn phía, sau đó mới quay đầu bốn mắt nhìn nhau với Trình Miễn, qua thật lâu mới nói với giọng nghẹn ngào: “Em không thể đi xuống”
Chuyện xảy ra gần như trong nháy mắt, đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì cô đã trèo lên.
Trình Miễn nhìn cô có chút đáng thương đang ngồi trên phản, không biết phải làm sao, bỗng anh bật cười. Anh đặt áo khoác quân trang xuống, vươn dài hai bàn tay nhìn cô. Hà Tiêu chỉ do dự một chút rồi vịn lấy cánh tay anh, men theo mép phản, nhảy xuống.
Mũi chân vững vàng chạm đất, Hà Tiêu chùi chùi lệ đọng nơi khóe mắt, sau khi tâm trạng ổn định mới cảm giác lúng túng. Cô nhìn món đồ trong tay bắt lấy trong lúc bối rối, là một mô hình xe tăng được dán từ vỏ đạn, trong lúc nhất thời không biết nói sao cho phải.
Trình Miễn cúi đầu, cầm lấy mô hình từ trong tay cô, bỏ lại trên bàn.
“May là em không ném, nếu không vỡ rồi cũng không thể dán lại.”
“Em không muốn nện anh, con chó kia đuổi theo em, em…” Hà Tiêu không biết phải nói tiếp thế nào, chỉ đành phải cúi đầu, khẽ nói: “Em xin lỗi.”
Song Trình Miễn lại vẫn cười, có như thế trong nháy mắt anh như nhìn thấy được lúc cô mười sáu mười bảy tuổi, ngoài rung động còn tràn ngập ấm áp.
“Không sao.” Anh nói với âm thanh trong trẻo và khuôn mặt dịu dàng, “Anh biết em không phải cố ý.” Hôm đó, cho đến trước khi đi Hà Tiêu cũng không dám nhìn Trình Miễn một