ô nên về với mẹ cô.
Qúy Phi lặng lẽ cười một mình , nhưng vẫn không nói gì . Cử chỉ của cô làm Trần Nghiêm lại phải quay qua nhìn lần nữa , và lập lại :
- Cô không nên như vậy , cô đã từng nói không cần đến ba mẹ , bây giờ phải cứng rắn lên chứ.
- Nhưng tôi có làm gì đâu . Tối nay tôi đã phụ với mẹ , đã không có cử chỉ nào làm mẹ tôi buồn.
- Nhưng đến giờ cuối cô lại thế này , sao không ráng làm cho hết bổn phận của mình ?
- Tôi không làm nổi . Lúc nãy dượng ấy bảo đưa mẹ với tôi đi ăn . Nhưng tôi không thể ở gần họ lúc này.
- Vậy bây giờ cô muốn đi đâu ?
- Tôi muốn tới nhà chị Lan.
Trần Nghiêm lắc đầu , giọng cứng rắn :
- Không được.
- Sao lại không được , tối nay … tối nay , tôi buồn lắm , anh biết không ? Không có chị ấy , tôi sẽ càng cô đơn hơn.
Trần Nghiêm không trả lời , anh lặng lẽ rẽ qua một con đường khác , rồi dừng lại trước một quán cà phê . Qúy Phi nhìn vào quán , rồi quay qua nhìn anh . Cô chưa kịp hỏi thì anh lên tiếng :
- Vào đây nói chuyện , hết buồn rồi thì về nhà , đừng đi đâu nữa cả.
Anh xuống xe , đi vòng qua bên Qúy Phi , cô vẫn ngồi yên một cách thụ động . Buồn chán , anh bèn mở cửa , chìa tay ra :
- Xuống xe đi.
Qúy Phi lưỡng lự đặt tay vào tay Trần Nghiêm , và trong lúc này , cái nắm tay của anh như nâng đỡ , làm cho cô thấy bên cạnh mình còn có một người chia sẽ . Hơn cả sự yên ổn nếu có Hạ Lan.
Đứng trong thang máy , Trần Nghiêm quay lại phía đối diện , nhìn cô một cách tình cảm hơn. Cái nhìn mà trước đây , Qúy Phi chưa bao giờ thấy Và mặc dù đang buồn , cô vẫn nhớ lại ánh mắt lạnh lùng đầy ác cảm trước kia . Bất giác , cô hơi lùi lại.
Trần Nghiêm vẫn không rời mắt khỏi cô :
- Cô làm sao vậy ?
Qúy Phi lắc đầu không trả lời . Nhìn thấy thang máy mở cửa , cô bèn bước ra trước . Trần Nghiêm bỏ qua cử chỉ tránh né đó , anh ra hiệu cho cô rẽ về bên phải :
- Đi lối này sẽ lên sân thượng đó . Cô đã tới đây lần nào chưa ?
- Chưa.
Trần Nghiêm không hỏi nữa , anh đưa Qúy Phi len lõi qua dãy bàn . Đến một bàn trống ở phía trong góc tường . Thấy cô nhìn quanh . Anh nói như giải thích :
- Nếu còn bàn ở phía ngoài , cô có thể nhìn xuống đường , cũng hay lắm . Cô uống gì ?
- Cà phê đen.
- Sao ?
- Tôi muốn uống cà phê.
Trần Nghiêm lắc đầu :
- Giờ này uống cà phê , cô sẽ thức suốt đêm , dù sao sáng mai cô vẫn phải đi làm.
Và anh gọi cho Qúy Phi ly cam vắt , còn mình thì một phin cà phê.
Gọi nước xong , anh xoay người hẳn về phía cô . Trở lại câu chuyện lúc nãy :
- Rồi cô định sẽ thế nào nữa ?
- Anh muốn hỏi chuyện của nhà tôi ?
Trần Nghiêm nhìn cô , im lặng gật đầu . Cô chợt nhìn tránh đi chỗ khác.
- Có lẽ tôi sẽ sống một mình.
- Cô muốn né tránh hạnh phúc của mẹ cô ?
- Tôi ích kỷ phải không ?
- Tôi không cho đó là ích kỷ , nhưng thay vì như vậy , sao không về nhà ba cô ?
Qúy Phi cười tư lự :
- Tôi muốn cả ba và mẹ đều không vướng bận tôi . Ba tôi … ba tôi sẽ có …
Nói đến đó , cô im bặt . Hiểu ra mình không nên nói chuyện đó trước mặt Trần Nghiêm . Nhưng anh thản nhiên :
- Cô nghĩ ba cô sẽ trở lại tìm mẹ tôi ?
Qúy Phi quay chỗ khác để tránh phải trả lời . Và thật đột ngột , Trần Nghiêm kéo mặt cô lại :
- Cứ nhìn thẳng vấn đề , đừng né tránh như vậy.
Qúy Phi miễn cưỡng ngước lên nhìn anh , nhưng rồi cô lại nhìn xuống :
- Đừng nói chuyện đó . Tôi không muốn phải … tôi không muốn xen vào chuyện người lớn . Nhất là phải nói chuyện này với anh . Thôi đi.
Trần Nghiêm im lặng lấy thuốc ra hút . Nhìn anh có vẻ khó hiểu , nhất là khi nhắc đến ông Huỳnh.
Qúy Phi chống cằm nhìn xuống ly nước , vẻ mặt đăm chiêu :
- Lúc nãy khi đi một mình ngoài đường , tôi lại có ý nghĩ hối hận . Nếu tôi nghe lời anh từ lúc đầu … Và nếu tôi nghĩ làm từ lúc đầu , có lẽ bây giờ tôi vẫn sống yên ổn.
Trần Nghiêm cười nhếch môi :
- Chuyện gì đã qua thì đừng nên hối hận , tôi ngạc nhiên là đến lúc này cô vẫn không nhận ra.
Qúy Phi hơi ngước lên :
- Nhận ra cái gì ?
- Cho dù cô không biết , cho dù cô không làm điều gì , thì rồi mẹ cô cũng sẽ bức phá . Chuyện phát hiện cô qua lại với mẹ tôi chỉ là một lý do nhỏ . Không có nó , mẹ cô vẫn sẽ cứ ly dị . Bởi vì người vợ Ông ấy đã chết.
Im lặng giây lát , anh nhận xét :
- Tôi nghĩ cô đã trưởng thành hơn , thế mà cô cứ vẫn mãi là một đứa bé.
Qúy Phi hơi giận , cô bèn lặng thinh để trả lời . Cử chỉ đó không hề làm Trần Nghiêm hối hận . Giọng anh vẫn thản nhiên :
- Cô nên đến với ba cô đi . Như vậy vẫn hay hơn là có một mình.
- Tôi muốn đến với chị Lan.
- Chị ấy không phải là người trong gia đình cô . Tôi thấy cô vẫn còn cần cha mẹ lắm , không giống như những người cùng trang lứa với cô.
- Thôi , đừng nói chuyện đó nữa.
- Và cô cũng không nên né tránh sự thật.
Qúy Phi chống cằm nhìn xuống ly nước , lặng lẽ nghĩ về hoàn cảnh của mình . Lúc này , người cô cần là Hạ Lan . Nhưng Trần Nghiêm lại bảo cô đến sống với ba cô . Cô biết anh luôn làm những chuyện đúng . Và vì vậy cô trở nên phân vân.
Bỗng nhiên cô thèm được chúi vào lòng Trần Nghiêm , được nghe anh an ủi và bảo rằ