hẳng lẽ Tô Mặc thự sự không hề đặt cô ở trong mắt? Chỉ là một
trò đùa thôi!
"Này, cậu lấy lại chút tinh thần đi có được
không?" Tiếu Đồng nhìn hai mắt vô hồn của Lâm Thư, ánh mắt trống rỗng chán
trường, hận không thể học theo Tiểu Mã Ca, đưa hay tay nắm chặt hai vai cô, ra
sức gào thét: "Không phải là cậu nói là chờ sau khi vượt tường, cậu sẽ hái
được vô số cành hồng hạnh hay sao? Tại sao ngày nào cậu cũng chỉ làm bạn với tiểu
thuyết? Chí khí của cậu đâu rồi? Mục tiêu của cậu đâu rồi?"
Nhưng Lâm Thư chỉ chậm rãi nâng mi mắt lên: "Cậu gạt tớ!
Cách này không có một chút tác dụng nào hết...."
Từ trước đến nay Tiếu Đồng hận nhất là người không tin mình,
bót chặt vai Lâm Thư: "Nói, có phải trong lúc hay người qua lại, cậu là
người đi tìm anh ta rất nhiều lần hay không?"
Ừm, thay vì nói là rất nhiều lần, chi bằng nói là tất cả đều
là cô đi tìm Tô Mặc .
"Nói, bình thường lúc hai người ở cùng nhau, có phải đều
là cậu nói anh ta nghe đúng không?"
Ừm, đúng vậy, bình thường đều là cô thì thầm nói, còn Tô Mặc
đều là cầm sách, dáng vẻ vô cùng lạnh nhạt, cũng không biết anh có nghe những lời
cô nói không.
"Hơn nữa, sau khi cậu thổ lộ, anh ta đã bao giờ nói những
câu như là yêu cậu hay thích cậu?"
Ừm, thật sự là chưa từng nói. Có một ngày, cô cũng hỏi Tô Mặc
một câu như vậy, nhưng Tô Mặc lại hỏi ngược lại cô, lảng tránh....
"Vậy là không được! Giữa hai người đã có vấn đề, theo
như tớ nghĩ, rõ ràng cậu hoàn toàn là ở thế bị động, cho nên tớ mới nghĩ ra cái
cách áp dụng cho người bình thường này...."
"Nhưng mà, Tô Mặc hoàn toàn không để ý đến tớ rồi"
Nhất thời sự kiêu ngạo của Tiếu Đồng bị giảm đi rất nhiều,
không cam lòng nói thầm: "Tớ hiểu rồi, căn bản Tô Mặc không phải là người
bình thường"
Lâm Thư run run rẩy rẩy chỉ vào Tiếu Đồng: "Ý của cậu.....
không phải là cậu muốn nói với tớ là, tớ nên bỏ qua đấy chứ?"
"Ha ha...." Tiếu Đồng sờ sờ mũi, nói: "Nếu
không thì cậu đi tìm Tô Mặc nói lời xin lỗi?"
Tôi nhìn chằm chằm......
Tiếu Đồng không chịu được ánh mắt rát bỏng của cô, cười mỉa:
"Cậu có thể đổ lỗi lên đầu tớ, là do nghe lời vớ vẩn của tớ, một người bao
dung rộng lượng như tớ, sẽ không để ý"
Lâm Thư lệ rơi đầy mặt, vào lúc quan trọng, sao lại đi tin bạn
xấu?
Tắt máy vi tính, Lâm Thư mặc ngoài áo xỏ dép lê ra ngoài, Tiếu
Đồng ở phía sau nhìn cô hét: "Nguyệt hắc phong cao dạ (đêm khuya thích hợp
làm việc xấu), phải JQ càng sớm càng tốt"
Lâm Thư hận một cái không thể tát chết Tiếu Đồng ngay lập tức.
Trên đường đi đến nhà Tô Mặc, Lâm Thư suy nghĩ không ít chuyện,
mặc dù nói, lúc đầu cũng không hoàn toàn là do hai người gây nhau mà ra. Nhưng
mà, bây giờ đột nhiên nghĩ, nếu hai người cứ ở tiếp tục yêu đương như vậy, thì
liệu cảm giác có bị chai mòn dần không.
Có lẽ, thực sự là Tô Mặc không hề để ý chút nào, nhưng mà
Lâm Thư có cảm giác, thực ra anh là một người cực kỳ ấm áp.
Vấn đề tồn tại giữa hai người, giống như trên trời mưa xuống
vậy, lúc đầu trên mặt nước xuất hiện những bong bóng rất nhỏ, nhưng không bao
lâu sau sẽ xuất hiện những bong bóng lớn dần. Ví dụ như, Tô Mặc chưa bao giờ
cho phép cô bước vào thư phòng của anh; ví dụ như, đến bây giờ anh cũng chưa
bao giờ nhắc đến gia đình anh; ví dụ như; thái độ lúc nóng lúc lạnh của anh
.......
Cho dù Lâm Thư có suy nghĩ đơn giản đi nữa, nhưng những việc
như này tích tụ lại nhiều như vậy, vẫn có thể phát hiện ra. Trước đây cô không
muốn nhắc đến, là bởi vì....
Cũng không thèm để ý.
Nhưng lúc này thì khác, càng ngày càng cảm thấy cô không thể
chịu đựng được những bong bóng nhỏ này nữa rồi? Hi vọng có thể chọc cho nó vỡ
tung, hi vọng có thể đến gần anh hơn, dù chỉ là một chút thôi cũng tốt rồi.
Mặc dù cô không biết giải thích cái cảm giác không tên đột
nhiện xuất hiện trong lòng mình như thế nào, nhưng mà, cái cảm giác nóng rực
này sắp nhẩy ra khỏi lồng ngực cô rồi, dường như đã hơi vượt ra khỏi sự không
chế của cô.
Tô Mặc thật sự là không hề để ý đến cô dù chỉ là một chút
xíu hay sao?
Trong nháy mắt gõ cửa, trong lòng Lâm Thư vẫn cảm thấy thấp
thỏm không yên, nếu Tô Mặc tức giận. Ngay cả giải thích cũng không nghe, ném thẳng
ra hai chữ "Chia tay" kia, thì làm sao bây giờ? Ngộ nhỡ hành động của
cô hùa theo suy nghĩ trong lòng của Tô Mặc, thật ra anh đã muốn thoát khỏi cô từ
lâu rồi, thì làm sao bây giờ?
Nhưng mà.... Làm thế nào cô cũng không ngờ tới, Tô Mặc mở cửa
nhìn thấy cô, sau khi sửng sốt một giây đồng hồ, câu đầu tiên anh nói là:
"Ồ, rốt cuộc cũng có thời gian rỗi tới tìm tôi sao?"
Ôi chao? Tại sao nghe xong câu này lại có cảm giác giống như
là có gai vậy? Còn mang theo chút gì đó không quen, đúng rồi, đây chính là mùi
vị của lọ dưa chua mà cô thích nhất.
Khoan đã, khoan đã..... Chẳng lẽ, có hiệu quả?
"Tô, Tô Mặc, anh..... có phải là anh ghen không?"
Lâm Thư giơ tay yếu ớt hỏi.
"Em nghĩ hay vậy à!" Tô Mặc chớp chớp hàng mi dài:
"Tôi chỉ nói sự thật mà thôi"
Lâm Thư im lặng....
"Mấy ngày nay sao không đến tìm em?" Ở trong quan
niệm của Lâm Thư, mấy kiểu "Cãi nhau" như này, cho dù vô lý