ạc hoặc sách best-seller… Tôi không
từ chối, cũng không tiếp nhận, tôi để cô làm một số việc, và không để cô làm
một số việc. Tính cách của tôi không thực sự rõ ràng, đó chính là điểm khiến
Lam rời tôi, có lẽ thế. Nhưng tôi không muốn thay đổi nó, hoặc không thể thay
đổi nó. Dù sao cũng không có ý nghĩa gì to lớn, bởi chúng tôi đã thực sự chia
tay. Giờ tôi không kỳ vọng quay lại với Lam, tôi chỉ muốn cô có một cuộc sống
tốt, và về phần mình cũng vậy. Nếu là định mệnh, thì tự chúng tôi sẽ quay lại
với nhau. Tôi đã làm những thứ tôi có thể và không mong đợi gì hơn. Tôi cũng
nói với Emi rằng tôi không thể trở thành bạn trai của cô, vì không yêu và không
quan tâm đến cô. Khi nói điều ấy, tôi hơi ngạc nhiên về mình, ít khi tôi chịu
không có ai bên cạnh, nhưng tốt thôi, như thế nghĩa là tôi đã lớn hơn, và biết
cách để sống hợp với những gì cần có. Với Lam thì là tình yêu, nhưng yêu thôi
là chưa đủ, với Emi thì đủ tất cả chỉ thiếu tình yêu. Thế đấy, mọi thứ đôi khi
vẫn kỳ quặc vậy.
… Ở một góc của MnMix cà phê, Lam ngồi khuấy cốc chanh tuyết,
vẫn cứ là nơi này, dù người ngồi phía trước cô không còn là Bảo, thì đôi khi
người ta vẫn đi tìm tình yêu mới trong những tiềm thức cũ. Cô muốn có lại chính
mình trước khi tìm đến điều gì đó khác…
… Cà phê Tửu quán, Emi ngồi ở một bàn sát tường, cô nhìn thấy
Bảo. Anh ngồi với vài người bạn. Có lẽ anh không nhìn thấy cô, tính Bảo ít khi
quan tâm đến những thứ xung quanh mình, bao giờ cũng vậy, anh ở trước mắt Emi,
nhưng cô không bao giờ với được, người ta sẽ còn chạy đuổi một thứ chừng nào
người ta còn chưa với được. Emi cũng thế…
… Vẫn là Nguyễn Khuyến, khuya dần. Hôm nay có gió mùa đông
bắt, không khí lại se sắt. Quán như một điểm dừng chân của những cơn gió, mỗi
cơn gió đều khác, nhưng hay gặp nhau ở đây… Vài sinh viên Kiến Trúc lên quán,
chơi đàn ngẫu hứng, họ uống, họ đánh guitar, họ cười… Tôi thấy lòng bình yên,
thực ra người ta cứ sống tốt và tất cả trong cuộc sống vẫn có vị trí sẵn của
nó… Tôi muốn vào Nam, muốn đi xuyên Việt, muốn quay trở lại Sing – nơi tôi đã
học vài năm, muốn đi châu Âu, những nơi mình chưa được đến… chỉ cần giữ nguyên
lòng ở Hà Nội… Thoáng qua một cõi đi về. Cuộc sống, thế là đủ.
Tôi quay sang phía bàn bên cạnh nơi những tiếng cười vang
lên, mỉm cười:
- Này bạn, chơi một bài gì đó của Trịnh đi? “Tôi ơi đừng
tuyệt vọng” chẳng hạn.
Và những nốt nhạc lại vang lên…
- Được rồi, tao vừa ở phòng hội đồng ra! Lần này
chắc chắn là được rồi…
Những câu sau của nó hầu như không còn nghe thấy gì
bởi những tiếng la hét reo hò của lũ chíp chóp phía dưới. Chỉ còn
chừng khoảng hơn hai tháng nữa là thi tốt nghiệp, thế nên việc Duy
cùng hội Tonic – hội những đứa “uy tín” nhất lớp – câu kéo được một
cú đi Hạ Long hai ngày thực sự là một kỳ tích trong mắt những đứa
còn lại. Con Giang nhảy nhót trong lớp như một con kanguru, ôm chầm lấy
thằng Duy, la toáng lên điên cuồng:
- Ha ha, ôi được thật mới hay chứ, ha ha. Tao yêu mày
Duy ơi! Duy sao hôm nay đẹp trai thế...ế…ế…!!!
Thằng Duy ngăn chặn cơn phổng mũi dâng lên dào dạt,
đẩy con Giang ra:
- Rồi rồi, khiếp. Cái thông tin bà vừa đưa ra tôi cũng
đã nhận được mỗi sáng trước gương khi đánh răng rồi. - Rồi nó đập
bảng rầm rầm (đúng là của chùa) - Nào nào mọi người yên lặng! Còn
vài điều cần nói cho xong, sau đấy đứa nào muốn tỏ tình với bọn tao
hay xin chữ ký gì đấy thì từ từ xếp hàng!
Tràng cười bất tận tán đồng vang lên trong lớp rồi
lắng xuống, Nam Anh, một đứa khác của hội Tonic đứng lên trên bảng.
- Đã tốn bao công sức của bọn tao bon chen môt tuần
vừa rồi, giành lấy chuyến đi quý giá này. Tao mở ngoặc là chắc
chắn đi ở đây mang nghĩa… tương đối! Thế nên, xin tất cả chúng mày
nhớ cho rằng thì mà là…
Nó lại bước xuống và Duy lao lên, làm còn Phương chép
miệng: “Ơ kìa, bọn này diễn thời trang đấy à, chóng mặt quá!”,
thằng bé hắng giọng:
- Ít nhất đến trước hôm đi: thứ nhất là không đứa
nào được bùng tiết, thứ hai không có scandal nào được xảy ra, tất cả
tuân thủ tạm thời tình trạng hòa bình, không cho việc nhỏ làm hỏng
việc lớn, “bất tuân tức trảm”! Thứ ba, ai đi thì về nhà làm cái
giấy của gia đình ký kiếc đầy đủ mang đến nộp cho con Linh chip. Thứ
tư, này thì hơi nhạy cảm một tí…
Duy hơi hạ giọng, vẻ lo lắng, lũ ở dưới nhao nhao lên:
“Sao sao?”, thằng này nhe miệng cười nhăn nhở:
- Điều thứ ba là….Này Giang ơi, thế tao đẹp trai thật
à?
Tất nhiên thằng Duy phải trả giá việc gây hồi hộp
nhảm nhí này bằng rất nhiều bút, giẻ lau, ô mai… oanh tạc chi chít
vào đầu!
Chỉ hai hôm sau, cả lớp đã nộp đủ “giấy thông hành”
từ bố mẹ, không thiếu một đứa nào – đúng là chuyến đi chơi cuối
cùng của cấp ba có khác. Cả con Lam
