n hoa, mẹ nó
không phàn nàn gì, thậm chí làm luôn một chân gói hoa, còn huy động
cả nước trong nhà ra giữ hoa cho tươi, xô chậu thì mỗi đứa mang đến
một cái, một đứa lái xe đứa ngồi sau thì hai tay hai cái xô người ta
cứ nhìn làm chúng nó cười như nắc nẻ! Phát hiện ra nhiều đứa gói
hoa đẹp không ngờ! Thằng Nam Anh trêu: “Thế mà tưởng các nàng chỉ
biết nhận hoa, ai ngờ cũng khá!” Làm đến trưa lũ con gái rủ nhau vào
bếp nhà Duy trình diễn màn bún chả làm thằng nào cũng xuýt xoa lần
hai, tranh nhau quạt chả mù mịt, đứa nào đứa nấy nước mắt nước mũi
tèm nhẻm vì khói, nhưng vui hết cỡ! Đến lúc nhập cả lớp thay phiên
nhau đến trông và bán hoa, khiến không ai tốn quá nhiều thời gian. Lúc
nào cũng giữ ít nhất mười đứa tại cửa hàng trong đó đến quá nửa
sẽ đóng vai chân gỗ là khách mua hàng! Chiêu thức của Linh chip nghĩ
ra có vẻ hiệu nghiệm, người đi đường bu lại mua vì thấy cửa hàng
này có vẻ là dạng… làm ăn được, bán lại rẻ!
Thành công rực rỡ. Hết ngày tám tháng ba, hoa mang về
gần như được bán sạch sẽ! Số còn lại dành luôn cho “lũ quỷ cái làm
bún chả mặn quá” trong lớp và giữ mấy bó đẹp nhất để hôm sau mang
lên lớp tặng nữ giáo viên của lớp, chắc chắn sẽ là một ngạc nhiên
lớn nếu nói đây là những bó hoa chúng nó tự tay chọn và gói! Tối
tính toán phần tiền thu được, cả lũ reo hồ không ngớt khi chỉ trong
hai ngày bán hoa, chúng nó thu được gần năm trăm tiền lãi. Còn vượt
cả dự định, là lợi thế không mất tiền thuê cửa hàng! Duy cầm tập
tiền, rú lên:
- Yeah! Phần thừa cả lũ đi ăn nem mừng chiến thắng!
Lời đề nghị được hưởng ứng bằng tiếng cười của bọn
con gái, tiếng rú rít của lũ con trai. Mẹ Duy đứng sau lắc đầu cười:
“Về sớm nhé các con”. Ngày 8/3 mưa tơi tả, những đứa nào cũng thấy
lòng phấn khởi lạ thường. Đèo Chi, thấy con bé ngồi đằng sau cứ sụt
sịt, Hoàng quay lại hỏi:
- Sao thế? Mệt à?
Giọng con Chi nhòe nhoẹt:
- Không! Tao khóc. Vui quá!
Thằng Hoàng trố mắt:
- Ơ kìa mày điên à! Vui thì khóc lóc quái gì!
- Tao chả biết. Tự dưng thấy sai quá! Lớp mình như
thế này cơ mà! Chắc không đứa nào lấy đâu. Có lẽ tao làm rơi đâu đó
mà tao quên, tao tệ thật!
Hoàng cười:
- Mày là đồ dở hơi! Giờ này ai còn quan tâm nữa.
Những chuyện như thế mới khiến lớp mình càng đoàn kết hơn! Bọn nó
không để ý đâu, tất cả đều tin nhau mà. Không dễ có được cơ hội nhận
ra nhiều điều, nhiều giá trị thế này đâu.
Chi dụi nước mắt:
- Ừ! Yêu lớp mình lắm. Nhanh quá, hết ba năm rồi nhỉ?
Mày ơi, sắp tới đi chơi sẽ vui lắm đây…
Nó dựa nhẹ vào vai thằng bạn. Hoàng thấy lòng rung
cảm nhẹ nhàng, nó cũng cảm thấy những điều tương tự như con bạn,
chỉ không nói ra. Tự dưng, tất cả mọi chuyện trôi qua, dịu dàng như
gió, quan trọng là giờ tất cả chúng nó ở đây, cạnh nhau – những
ngày như thế không nhiều.
Linh gạt khung cửa sổ đầy nước mưa vào, càu nhàu:
- Tí nữa mày lau nhà đấy, nước nó hắt đầy cả vào
đây này.
Minh vẫn chăm chú với cái laptop:
- Kệ nó. Mưa hay nắng gì ở cái đất nước chết tiệt
này cũng đ̀u sạch bong.
- Và vì nó chết tiệt nên mày quyết định nằm ì đó
cả ngày ư thằng hâm? Hết trưa nay là hết thịt, hết rau, hết trứng,
hết luôn cả dầu. Mà người ta thì không thể sống với gạo và niềm tin
được.
- Mày lảm nhảm nhiều quá. May là còn chưa hết tiền
đó! – Nghĩa nói vọng ra từ cái chăn vẫn chùm kín đầu, nó ngủ chắc
cũng mới được ba tiếng sau cả đêm ngồi cày level Võ lâm truyền kỳ.
Minh bật cười, gập laptop lại.
- Được được, tao cũng lên trường bây giờ, lúc về sẽ
khứ hồi đồ ăn cho chúng mày. Thằng Nghĩa cứ ngủ. Còn Linh thì nhớ
giặt quần áo – Nó vừa nói vừa thay đồ.
- Mưa thế này giặt giũ gì. Mà mày lên trường làm gì
vào cái thời tiết này?
Minh giũ giũ rồi khoác cái áo nỉ đen vào:
- Không phơi được thì đặt chế độ giặt squeeze bét nhè
vào cho nó khô. Tao lên thư viện ngồi làm đồ án chứ ở nhà không vào
đầu được.
Giọng thằng Linh còn nói vọng theo khi Minh đã xỏ nốt
cái giày lười vào:
- Lên thư viện thì photo hộ tao cái lecture not
Engmechanic Part 2 luôn nhé. Nhớ đấy!
Ngày mưa – chiếc ô màu đỏ
Bến xe bus vắng hoe, cái gian hàng hay bán linh tinh
cũng dẹp đi, mưa vẫn nặng hạt trên con phố của những chiếc xe phóng
với tốc độ mà ở Việt Nam đáng phải bị tù, Minh rút thuốc ra định
hút cho ấm người, cái zippo gặp nước ướt đá lửa không sao lên được,
nó cất thuốc đi. Ngồi chờ chừng vài phút thì cái xe buý
