OK?
Việt gật đầu. Nó ép thắng côn, lên ga bốc xe đi. Minh “Tinh”
chậm rãi về số một rồi lên số hai, ba, nó chồm xe lên, không chịu thua kém
phân, lướt qua đánh đuôi quệt vào chân Việt một cách khiêu khích. Việt cuống
lên, vuốt ga nhích xe lên rồi quẫy một cái vào đầu xe làm con X đỏ của Minh lảo
đảo, rồi lại gượng lại chạy, nhanh chóng bám bóng lại theo. Việt thấy rõ bất
lợi của mình, nếu trên đoạn đường thẳng thì Spacy còn cơ, nhưng với một đoạn
lên xuống ngoằn ngèo bất thường thế này thì hộp số vòng của X là quá lợi, chưa
kể nó còn phải kẹp Ly “Ti”. Hai đứa đi được khoảng năm phút thì còi cơ động rú
ầm lên sau lưng. Minh “Tinh” hét to:
- Cấm được dừng. Mày còn đang đèo Ly đấy.
Việt mím môi. Nó rú ga cố lên được chừng hai giây, nó đá chân
chống xuống hơi nghiêng xe quét bụi mù mịt. Minh ở đằng sau dính trọn đành ép
sát xe bám sát lòng đường và giảm côn. Việt cười đắc thắng, nó tắt đèn đuôi và
nháy trái phải liên tục để cắt cơ động. Chợt Ly “Ti” hét to, từ phía trước mờ
mịt, bỗng xuất hiện một chiếc xe máy đi ngược chiều. Việt siết mạnh phanh tay,
chân mài xuống mặt đường, cố quang xe sang bên cạnh, mặt nó đập thẳng vào đồng
hồ số, Ly chỉ bị va vào lưng Việt rồi ngã nhẹ xuống. Việt thấy máu dồn lên
trán, nó gục xuống đường nhả cái xe đang bốc khói ở bánh, Việt nghe tim đập
mạnh, mắt nó từ từ mờ đi khi thấy Ly “Ti” leo lên xe Minh “Tinh” phóng thẳng
đi. Còi cơ động vẫn rú sau lưng Việt, nó lịm đi trước khi không còn hay biết
gì, Việt thấy mình như đang ở giữa một lớp học.
Cô giáo dịu dàng:
- Hôm nay các em muốn làm gì nào?
Cả lớp đồng thành:
- Kể chuyện
Cô giáo gật đầu và cười:
- Được. Vậy thì cô sẽ kể cho các em nghe một câu chuyện. Ngày
xưa, có một anh chàng vô cùng yêu vợ, nhưng anh ta không có cách nào để chứng
minh. Vợ anh ta liền nói: “Anh hãy về nhà mang quả tim của mẹ anh tới đây, như
thế em sẽ tin là anh yêu em.” Chàng trai suy nghĩ: “Mình sống với mẹ trong hai
mươi năm đầu đời. Nhưng có thể sống với vợ gấp ba thời gian ấy…” Anh ta liền
trở về nhà. Vừa nhìn thấy con, mẹ anh ta reo lên:
- Ôi, con về thăm mẹ đấy ư?
Đứa con chẳng nói chẳng rằng móc lấy trái tim mẹ và chạy về
nhà vợ. Trên đường do vội quá, anh ta vấp ngã, trái tim mẹ lăn xuống vệ cỏ, anh
ta chưa kịp ngồi dạy thì nghe tiếng nói phát ra từ trái tim người mẹ:
- Con à, con có… đau… không?
4. Việt tỉnh dậy từ từ, cảm thấy hơi ấm từ một bàn tay. Việt
nghe một tiếng ho và một giọng nói quen lắm vang lên:
- Bà nghỉ đi chứ. Bà đã trông suốt cả đêm qua rồi, người thì
hãy còn ốm.
Bàn tay ấy vẫn đặt trên tay nó, ấm áp một cách lạ thường.
Việt nhớ lại một lời nói của người thầy giáo đã từ lâu: “Tình yêu mẹ dành cho
con như một bản giao hưởng không mùa, nó lặng lẽ âm thâm và ngân mãi mãi, không
bao giờ hết, càng lắng nghe càng thấy cảm động thật nhiều”. Việt mở mắt ra. Nó
khóc…
Mùa hè đến nhanh trong những cơn mưa đầu mùa. Gay gắt và bất
chợt. Không khí hơi ẩm của điều hòa trong Ibox khiến tôi cảm thấy ngột ngạt.
Tôi thả lỏng những khớp ngón tay, vuốt ve chiếc violon yêu quý. Mỗi thứ năm
hàng tuần tôi lên đây và chơi nhạc. Công việc làm thêm không mang lại quá nhiều
tiền, nhưng nhiều cảm xúc và sự thích thú. Tôi nhận thấy ở Ibox một vẻ dịu dàng
và yên ả. Đến ngay cả khi quán đông, quán cà phê cũng không ồn ào như nhiều nơi
khác. Tôi chơi nhạc với vài người bạn cùng học trung cấp nhạc viện, những bản
industrial quen thuộc được ưa thích, hoặc đôi khi là theo yêu cầu của khách.
Dần đã quen với việc tạo dựng nghệ thuật ngay cả nơi người ta không quá chú
tâm, tôi chơi nhạc một cách cá nhân. Đôi khi thờ ơ, đôi khi cao trào. Đôi khi
mang cả sự chán nản đơn thuần vào từng nốt nhạc.
- Đến lâu chưa? – Dương bước vào với chiếc guitar đeo sát sau
lưng.
- Vừa xong – Tôi mỉm cười.
- Uống gì không?
- Nước lọc. Tinh khiết quá phải không? – Dương phá lên cười.
- Tốt cho cảm giác – Tôi trả lời đơn giản.
- Đan đâu?
- Nàng vào restroom.
Khi Đan đã quay lại và ngồi vào chiếc piano, nhấn dạo vài
phím trầm, thì Dương đặt ly nước lọc của tôi xuống bàn, mở guitar.
- Bắt đầu bằng?
- Lady first. Đan chọn đi.
- November rain hoặc Love story? – Đan mỉm cười.
- Mạnh mẽ một chút, chuẩn cho ngày hôm nay, từ sáng đến giờ
toàn gặp chuyện đáng yêu – Dương lại phá lên cười, cậu ta có kiểu cười không
nhầm được.
Tôi lật sang bản sheet của November rain. Guns luôn là một
biểu tượng âm nhạc với từng đứa trong nhóm. Việc được chơi nhạc của Guns luôn
tạo cảm hứng tuyệt vời cho chúng tôi. Khi đoạn dạo đầu bất hủ vang lên, tôi
chợt nhận ra một cô gái ngồi ngay phía quầy bar quay lại chăm chú nhìn tôi.
Trong một khoảnh khắc tôi thấy ánh mắt đó như đẩy tôi lên giữa không trung và
rơi phịch xuống đất. Chỉ một khoảnh khắc. Rồi mọi thứ trở lại “bình thường”.
Nhưng từ đó đến hết bản nhạc, tôi không tài nào lấy lại được sự tập trung vốn
có. Ibox vốn không nhiều những vãng khách trẻ, và việc một cô gái xinh đẹp với
mái tóc dài và đôi mắt tuyệt đẹp nhìn tôi trong một giây, cũng làm tôi thấy
mình sốc đến choáng váng.
