có ti tỉ nhu cầu như
bao người bình thường ở thành phố. Về cơ bản, Việt không hư, không phá phách,
không bỏ học, nhưng từ ngày chơi với tụi Xù, Việt mới hiểu nỗi khổ của một
thằng con trai thấy mình hoặc thua kém bạn bè hoặc phải dựa vào một đứa con gái
khác, như việc nó vẫn phải dùng xe máy của Ly “Ti” chẳng hạn. Cả Cường, Xù,
Minh “Tinh” và Ly “Ti” đều là những đứa Hà Nội giàu có, tiền vừa tiêu vừa ném.
Với chúng nó “money is no problem” thì với Việt lại khá khó khăn. Việt yêu cầu
bố mẹ gửi tiền lên nhiều hơn, lấy lý do “học phí tăng và cần phải mua thêm sách
vở”. Hai năm đại học, Việt không về thăm bố mẹ lần nào. Nó tự nghĩ, mình đã
sống hai mươi năm với bố mẹ, bây giờ đi hai, ba năm làm gì mà phải về. Đôi khi
nó cũng nhớ những cánh đồng bát ngát ở quê, ánh mắt dịu hiền bao dung của mẹ
hay những cây mít trĩu quả trước sân nhà. Hoặc là một vài lần tắm sông đùa nhau
chí chóe với lũ bạn, hoặc là những lần bắt đom đóm làm đèn trung thu. Mọi thứ
hiện ra khi rõ ràng khi mờ mịt. Nhưng thường được lấp ngay bởi những buổi
party, những cuộc chơi thâu đêm, cũng có khi là những bài luận văn khó đến ngắc
ngứ, dù là gì, cũng nhanh chóng dập tắt được niềm nhớ và mong mỏi về quê trong
Việt. Cũng có lúc ngồi một mình vào những đêm muộn khi thằng bạn Hải Phòng hay
Khánh Hòa gì đó ở chung phòng đã ngủ khì, kết thúc tạm cho những cuộc chơi liên
miên, Việt cũng thấy nhớ mẹ, nhớ lắm lắm. Vì nó nhớ khi còn nhỏ, vào những giờ
như thế này, khi nó đã leo lên giường đánh được một nửa giấc, chợt tỉnh giấc vì
một trận mưa rào hay tiếng dế kêu to, Việt thường vẫn thấy mẹ ngồi bên chiếc
đèn dầu vặn nhỏ vì sợ sáng quá nó thức, khi tính tiền vải lụa bán trong ngày,
lúc thì xem lại sổ sách cấy giống đã thu mua… Những việc tuy với đứa trẻ như
Việt là khó hiểu, nó cũng lờ mờ đoán ra là mẹ đang tìm cách… kiếm tiền. Nó lại
lăn ra ngủ tiếp. Mẹ nó lăn lộn làm ăn kiếm sống buôn bán như thế nhưng lại rất
hiền. Thường che chở cho nó mỗi khi bố đánh đòn vì đi chơi trốn bữa. Việt nhớ!
Nhưng nó cũng chỉ nhớ được đến thế thì hoặc thằng bạn cùng phòng mò dậy và càu
nhàu vì đèn vẫn sáng, hoặc di động của nó rung, hoặc ý nghĩ về bài hàm số đang
dang dở lại lấn chiếm, hoặc những cái tương tự như thế. Lần này thấy bố viết
thư báo vậy, Việt hơi băn khoăn, nó cũng muốn về xem mẹ ốm ra sao, nhưng cũng
lại không muốn bỏ chuyến đi chơi đã chuẩn bị sắp xếp cả tuần. Việt thầm nghĩ
một mình cho đến khi đầu nó đau như búa bổ thì có tiếng gõ cửa. Ai đấy?
- Em! – Giọng Ly “Ti”.
Việt bước chân đất ra mở cửa. Ly “Ti” bước vào, vứt cái xắc
xuống ghế, ngồi phịch lên giường, rút một điếu thuốc ra châm lửa hút:
- Mai anh đi đấy chứ?
Việt khép cửa, nó quơ đống quần áo nhàu nát và bừa bộn trên
giường ném và một góc, hỏi bâng quơ một câu để tránh vấn đề:
- Em đi gì đến đây vậy?
Ly “Ti” hồn nhiên trả lời một câu làm Việt phải giật mình:
- Minh “Tinh” đèo.
Ly nhả khói, đưa tay ra vuốt mái tóc mượt mà:
- Hmm…hm…sao? Anh có đi không vậy?
- Chắc không! Anh nghĩ mình nên về thăm mẹ - Việt buông
giọng, nhìn ra cửa sổ đóng kín, chèn bằng một khúc gỗ ẩm ướt.
Ly rùng mình nhìn chồng sách bụi bặm trên tủ và đống xoong
nồi lỉnh kỉnh ở cuối phòng, nó lắc lắc tay Việt:
- Này, anh không đi thật à?
Việt vẫn không quay mặt lại:
- Ừ, không đi, đâu thể phân thân được!
Giọng Ly “Ti” nghe nho nhỏ:
- Anh bỏ em cho Minh “Tinh” thật à?
Việt thấy lạnh người vì Ly động trúng vào điều nó đang nghĩ.
Trong năm đứa, Cường và “Xù” là một đôi. Còn cả Việt và Minh “Tinh” đều thích
Ly. Từ trước đến nay, Ly “Ti” luôn dành tình cảm cho nó nhiều hơn. Tuy thế,
Minh “Tinh” chưa bao giờ bỏ cuộc. Việt biết thằng này luôn rình cơ hội thích
hợp cướp trái tim Ly “Ti” đi.
Việt đá một câu để thử lửa:
- Em đi với nó cũng có sao đâu!
Ly “Ti”đứng phắt dậy, nhặt xắc bước thẳng ra cửa. Việt chồm
dậy hốt hoảng, nó bước theo rút điếu thuốc trên môi Ly ra:
- Được, anh… đi.
Ly “Ti” quay lại tát yêu một cái vào mặt Việt:
- Đấy, thế mới là anh chứ! Lúc nãy em nói đùa đấy. “Xù” nó
đèo em đến đây.
Việt thấy nhẹ cả người, nó chào, rồi đóng cửa lại. Bước lại
gần phía cửa sổ, Việt gỡ tấm gỗ, mở toang cửa ra, một luồng gió mát ùa vào làm
nó nhẹ nhóm đôi chút. Nó không về chắc mẹ cũng không giận, mà có giận thì cũng
chẳng sao.
3. Năm giờ sáng. Trời vẫn còn tối. Cường và Xù cười đùa rôm
rả. Minh “Tinh” như thường lệ solo một mình một xe, vừa đi vừa hút sáo, thỉnh
thoảng liếc sang Spacy Việt đang đèo Ly “Ti”, nó đã quen nên không còn thấy tức
nữa, chỉ đôi lúc lại trêu Ly vài câu mặc ánh mắt ít thiện cảm của Việt. Minh
“Tinh” cười khẩy.
- Cậu công tử nhà quê có quen đi đường dài không đấy? Hay đảo
Ly sang đây đèo hộ cho!
Việt nhếch mép, cố ghim giọng nói cho vừa:
- Quen hay không thì vẫn hơn xa mày?
Minh “Tinh” nheo mắt:
- Tao thách.
Việt cảm thấy từng mạch máu mình nóng lên:
- Thích thì chiều!
Minh “Tinh” cười ha hả:
- Được lắm. Cường ơi, bắt hộ tao mày! Từ đây ra đường quốc lộ
mười ba khoảng hai mươi cây. Thằng nào đến trước thì đèo Ly hết phần còn lại.
