t bẩn, lưỡi dao ánh lên chói mắt dưới ánh đèn.
Cố Phi Trần biến sắc, hét lên với một âm sắc Tần Hoan chưa từng nghe thấy: “Nghiêm Duyệt Dân, anh định làm gì?”
“Yên tâm, tôi không làm gì Tần Hoan đâu.” Lưỡi dao chỉ cách cổ Tần Hoan vài cm, nhưng không hề động đến cô, Nghiêm Duyệt Dân hừm một tiếng: “Xem ra cô ta vẫn quan trọng với anh. Năm đó cô ta và Vương Mẫn cùng bị rơi xuống nước, anh cứu cô ta trước, nay vừa nghe thấy cô ta bị nguy hiểm, liền ngoan ngoãn phóng tới. Xem ra lời đồn đại bên ngoài cũng không hoàn toàn đúng. Thì ra Cố Phi Trần cũng có điểm yếu, cũng bị người khác khống chế. Nhưng, tôi nghe nói mẹ cô ta chính là thủ phạm dẫn đến việc mẹ anh phải tự sát. Thế nào, đến cả mối thù này anh cũng bỏ qua sao?”
Nghiêm Duyệt Dân nói một cách đắc ý. Chuyện riêng tư thuộc về hai nhà Cố, Tần, người ngoài căn bản không hề biết, còn anh vì cố tìm hiểu, nên cũng mất một thời gian dài để kiếm được thông tin.
Cố Phi Trần đứng đó, từng lời của đối phương đều lọt vào tai anh, nhưng anh chỉ nhìn chăm chú vào lưỡi dao sáng sắc, cán dao như dính sát vào mạch máu của Tần Hoan.
Anh định thần lại một chút, rồi mới từ từ nói: “Anh hôm nay không phải đến nói chuyện, vậy thì là đến tính sổ. Anh cứ thả Tần Hoan ra, cần tính sổ một mình tôi chịu, việc đó không liên quan gì tới cô ấy.”
“Tôi đương nhiên biết không liên quan gì đến cô ấy, nên anh không phải căng thẳng như vậy, tôi không làm tổn thương cô ấy một vuông, một thước nào.” Nói rồi, Nghiêm Duyệt Dân huơ huơ lưỡi dao, dịch sang bên cạnh một chút. Ngay sau đó lại cười bảo: “Tôi chỉ không ngờ rằng anh lại xem trong cô ấy như vậy.”
Cơ thể Tần Hoan tuy đã mất đi sức lực, đầu óc cũng choáng váng, nhưng Nghiêm Duyệt Dân đứng rất gần cô, giọng anh lại to, cô nghe gần như rõ từng câu, từng chữ một.
Nên cô không khỏi mở to mắt, mãi lâu sau mới đủ sức mấp máy môi: “Anh nói gì? Mẹ em... là thủ phạm gì?”
“Cô không biết sao?” Nghiêm Duyệt Dân nhìn cô lắc đầu tỏ ý thương hại, “Mẹ em và Cố...”
“Im mồm.” Cố Phi Trần đột nhiên ngắt lời anh ta, “Giờ thì tôi biết tại sao Vương Mẫn lại chia tay anh.”
“Anh nói cái gì?” Nghiêm Duyệt Dân quả nhiên bị phân tán sự chú ý.
Cố Phi Trần cười rất nhẹ: “Bởi anh quá nhiều lời, chẳng hề giống đàn ông, lại còn lấy phụ nữ ra làm bia đỡ đạn và nơi trút giận.”
“Anh có giỏi nói lại xem.”
“Nói lại hai lần thì cũng thế.” Cố Phi Trần chậm rãi liếc sang phía đó, giọng điệu tỏ rõ sự khinh miệt, “Từ đầu tới cuối, Tần Hoan đều không làm gì tổn hại đến anh, cô ấy chỉ là một người phụ nữ, anh không dám trút giận trực tiếp vào tôi, lại lấy cô ấy ra đe dọa tôi. Anh sợ tôi phải không, hay bản thân anh không hề đủ tự tin để thắng tôi, nên phải cần cô ấy để làm vật thay thế?”
Anh nói xong, Nghiêm Duyệt Dân đột nhiên ngây ra, bàn tay đang giữ chặt lấy Tần Hoan cũng khẽ lỏng ra.
Tần Hoan không tự đỡ được cơ thể mình, tinh thần lại đang bải hoải, bị anh ta thả lỏng một cái, cả người liền mềm nhũn xuống. Cánh tay Cố Phi Trần để ở phía sau, khuôn mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, chỉ có đôi tay dài khẽ nắm lại. Quả nhiên chỉ phút sau, Nghiêm Duyệt Dân chợt tỉnh nói: “Anh không phải kích tôi.” Anh đẩy Tần Hoan sang một bên, cách hồ chỉ khoảng một bước, anh nhìn Cố Phi Trần, chậm rãi hỏi: “Anh có biết sản phụ khi sinh con đau trước hay sau khi sinh xong không? Có những nỗi đau, khi thời gian càng kéo dài, cảm giác đau đớn lại càng tăng lên gấp bội. Vậy anh cảm thấy việc lưới dao lướt trên động mạch hay chìm xuống nước từ từ tắt thở, cái nào thoải mái hơn?”
Mây bay ngang trời, che hết ánh sáng của sao đêm nhấp nháy, mặt hồ trở nên yên lặng âm u.
Như nhìn ra ý đồ của Nghiêm Duyệt Dân, Cố Phi Trần khẽ rùng mình kinh ngạc.
“Anh làm tôi mất đi người yêu thương nhất, tôi đã từng nghĩ rất lâu, cho rằng cách báo thù tốt nhất, là khiến anh có cảm giác giống với tôi.” Câu nói sau cùng, Nghiêm Duyệt Dân nói rất nhanh, vừa nói dứt lời, anh đẩy Tần Hoan xuống nước.
Giống như con lật đật vải không biết cử động, Tần Hoan chỉ mặc cho người khác hành động, rơi xuống nước theo lực đẩy cực lớn. Cùng với lúc cơ thể rơi xuống mặt hồ, cô thấy Cố Phi Trần cũng chuyển động. Nhưng ngay sau đó, nước hồ lạnh lẽo đã phủ tràn, nhấn chìm cô xuống đáy.
Đáy hồ rất sâu, rất tối, cô cứ thế chìm xuống, giống như giấc mơ trong rất nhiều đêm, cô cố gắng mở to mắt, mơ màng nhìn thấy ánh sáng trắng lóa ở phía trên đầu. Mơ hồ, xa xôi.
Nhưng lần này, cô không còn cả sức giơ tay ra, cứ như vậy chìm xuống dưới.
Cũng không biết bao lâu, hoặc chỉ là vài giây sau, lại như cả một thế kỷ, hơi thở còn sót lại trong lồng ngực trước khi rơi xuống nước cuối cùng cũng tắt. Cô nhanh chóng cảm thấy đầu óc căng ra, mọi thứ trước mắt đều mờ ảo, ngực như vỡ ra, đau đớn khôn cùng.
Cùng với bọt khí phì ra từ mũi, lập tức một dòng nức dội vào bên trong, nước lạnh băng, dội thẳng vào óc theo khoang mũi. Thực ra chỉ có một giây ngắn ngủi, cơn đau đớn không gì so sánh nổi kéo dài thêm một lúc rồi biến mất.
Cô nhanh chóng mất đi tri giác, nhưng mắt vẫn mở to, dường như vẫn còn nhìn thấy mọi vật. Trên mặt hồ, ở nơi vô cùng