Old school Swatch Watches
Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Mọi Người Đều Nói Ta Biến Thái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326223

Bình chọn: 10.00/10/622 lượt.

t nhiên buông tay ra.

Buông tay ra không thành vấn đề, vấn đề là, hắn vớ ngay lấy một cái giẻ lau rồi chùi rất mạnh.

Chùi mạnh cũng không thành vấn đề, vấn đề là, cái giẻ lau vô cùng dơ bẩn…

Sau đó hắn liếc mắt nhìn ta, ánh mắt thiết huyết vô tình. “Này, anh

không cẩn thận làm dơ hết cả rồi.” Ánh mắt sáng ngoắc lan tỏa, âm thanh

giả vờ vô tội, nhưng mơ hồ lại mang theo uy hiếp, “Làm sao bây giờ?”

Ta bỗng dưng hiểu ra thế nào là trợn tròn mắt lên nói dối.

Ngao! Bình thường ta ngốc cỡ nào mà không biết hắn có lực sát thương lớn như vậy a?

Ta tốn hao hai giây để tự hỏi mình có muốn xông lên cứu vớt hồi ức chung giữa ta và đồng chí Đại Thần hay không. Nhưng nhìn thấy Nghiêm Tử Tụng

miết miết môi, cảm nhận được ánh mắt ủy khuất tỏa ra sau khung kính của

hắn. Cắn răng, ta kháo, thôi bỏ đi, dù sao thì ta cũng đã có lỗi với

đồng chí Đại Thần rồi…

Khi nào xuống địa ngục, ta mổ bụng tự sát trước mặt hắn là được chứ gì.

Còn nếu như Nghiêm Tử Tụng để ta đi…

Hừm, nếu Nghiêm Tử Tụng dám để ta đi, ta sẽ cắt hết của hắn trước, sau đó sẽ… tái thiết lại phúc phận của ta.

Sau một khắc, ta tự hào nhớ đến hộp búp bê thủy tinh đã được ta giấu rất kỹ trong tủ quần áo, nghĩ ta thật là có khả năng dự đoán, trước đó đã

kịp thời sơ tán chúng đi…

Nghiêm Tử Tụng mà dám động vào ngăn tủ của ta, ta sẽ hiếp trước giết sau, giết xong hiếp tiếp, hiếp xong lại giết!

Sau đó, ta không đòi lại chân thạch cao nữa, Nghiêm Tử Tụng cũng không

thèm để ý đến ta. Tên tiểu tử hắn lại dám nảy sinh hờn dỗi, cứ một mực

ra sức lôi kéo nó, sau đó vò mạnh giẻ lau trong nước rồi liều mạng chà

miết nó mãi. Làm hại trong đầu ta huyễn tưởng đến cảnh tượng chơi đùa mà một người không thể nào thực hiện…

Không phải chỉ là một cái chân thạch cao thôi sao? Cái chân thối của ta

cũng đã cho hắn rồi, hắn còn chưa thấy đủ hay sao? Ngươi nói thử xem,

con người có đúng là lòng tham vô đáy, rắn mà đòi nuốt voi hay không?

Chỉ có điều, bóng lưng kia thoạt nhìn cũng rất đáng yêu… rất gợi cảm…

Ta lại mặt dày xông lên, từ phía sau ôm chầm lấy hắn. Oh my God, không ngờ hắn cũng không giãy ta ra.

Hắn cứ đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, cũng không nói một lời. Ta

đột nhiên nảy sinh vài phần cợt nhả, dịu giọng nói khẽ, “Hắn không đợi

được em.”

Ta cảm giác hắn hơi run rẩy một chút, tuy rằng vẫn không hề cử động

nhưng cũng đã buông cái giẻ lau trong tay ra, sửa lại đặt lên mu bàn tay ta.

Ta lại mở miệng nói tiếp. “Thế nhưng em đã có anh rồi.”

Sau đó, ta liếc mắt nhìn cái chân thạch cao đã ướt sũng nước, “Cái hôm

lần đầu tiên nhìn thấy anh, trời đổ mưa rất lớn. Em ngồi trong xe buýt,

nhìn thấy anh đi một mình trong mưa. Em lại đột nhiên đứng ngồi không

yên, cứ đòi xuống xe giống như người điên, muốn chạy ra đường làm quen

với anh. Sau đó đã bị xe đụng trúng…”

Lực nắm trên mu bàn tay ta đột nhiên gia tăng. Ta dựa trán vào lưng hắn, cọ cọ một chút rồi nói tiếp. “Nếu không phải vì anh, cũng sẽ không có

cái chân này…”

Ngay khi ta đoán chừng Nghiêm Tử Tụng chắc hẳn đang cảm động đến mức

chảy nước mắt nước mũi tèm lem, ta liền lạnh lùng bỏ thêm một câu, “Và

có lẽ, em cũng đã trở thành vợ của sư huynh rồi…”

Nghiêm Tử Tụng quả nhiên mãnh liệt xoay người đối mặt với ta, hai mắt trừng lớn tròn xoe, sau đó bỗng nhiên hôn ta.

Ta cũng không chống cự. Nhưng động tác của hắn ngày hôm nay có chút thô

bạo, hàm răng đụng cả vào miệng ta. Sô pha lại ở ngay bên cạnh, hắn đè

ta ngồi xuống. Lúc đó ta hơi chần chừ một chút, nghĩ nếu cứ để mọi

chuyện tiếp diễn thế này, có phải là sẽ có chuyện không hay xảy ra hay

không… Ồ, chuyện hay? Chuyện không hay… chuyện hay… Đầu óc ta có chút

hỗn loạn.

Nhưng khi hắn luồn bàn tay ướt nhẹp vào người ta, cảm giác ẩm ướt lạnh

lạnh vừa tiến vào trong quần áo ta, đụng tới da thịt ta, ta đột nhiên

hét lên một tiếng, sau đó đẩy hắn ra, nhìn hắn. Cảm giác có một tia run

rẩy, không biết là hưng phấn hay xấu hổ. Đương nhiên… còn có một chút

sợ.

Có điều… Ta đột nhiên bật cười thành tiếng. Quá kích thích!

Nghiêm Tử Tụng vươn bàn tay dơ bẩn lên nhéo khóe miệng ta, có chút uất ức nói: “Không được phép…”

Ta vô cùng ngọt ngào nhào vào lòng hắn, ôm hắn vô cùng chăm chú, nói:

“Em còn nhớ rất rõ thời gian đó, có một ánh chớp bổ xuống thân cây đại

thụ bên cạnh anh. Vậy mà anh vẫn không sao. Ông trời làm vậy là có

nguyên do, ông muốn giữ anh lại để dành cho em. Cho nên, ánh mắt của anh là của em, cái mũi là của em, cái miệng là của em, tay trái của em, tay phải của em, thân thể cũng là của em…”

Nghiêm Tử Tụng cũng ôm ta rất sát. Ta cười tủm tỉm rúc vào lòng hắn.

“Nghiêm Tử Tụng, em đã từng nói với anh chưa, em đối với anh, kỳ thật là nhất kiến chung tình.”

“…”

Thấy hắn không trả lời, ta giật giật ống tay áo của hắn một chút. Vẫn

không có phản ứng, ta ngẩng đầu lên nhìn. Hắn thấy ta nhìn lên, đột

nhiên lại quay mặt tránh đi. Hại ta cảm thấy vô cùng khó chịu, vội bắt

lấy khuỷu tay hắn lắc lắc. “Nhìn em, bộ thấy buồn nôn lắm sao?”

“…”

“Gật đầu!”

Hắn chỉ cúi đầu nhìn ta, chứ không chịu gật đầu.

“Cảm động không?”

“…” Ánh