eo con anh
cùng lòng oán giận lấy một người đàn ông khác? Một lần gặp mặt kia, ánh
mắt cô chịu đả kích lớn, rõ ràng lên án tội bạc tình của anh.
Trái tim anh rất loạn. Anh căn bản không phát hiện ra phía sau có một bóng người lẳng lặng đi theo anh.
Ở cách đó không xa, Dư Vấn cũng tìm một tảng đá ngồi xuống. Cô đương nhiên biết chỗ này. Nơi chứng kiến tình yêu vĩ đại của họ.
Cho nên, lúc này đây, có người lại muốn bỏ trốn? Như là xem câu chuyện của người khác, cô lạnh lùng ngắm nhìn.
“Hiểu Văn, chúng ta gặp nhau đi!” Anh lấy di động ra trong bóng tối, đêm yên tĩnh, vẫn bấm dãy số thầm giấu trong lòng kia.
“Chúng ta không còn gì để nói cả.”
Trong bờ cát, mơ hồ truyền đến giọng nói ở đầu kia điện thoại. Có điều.
“Không, về cái thai của em, về hôn lễ của em, sao chúng ta lại không có gì để nói?” Anh dứt khoát.
Bóng đen trên tảng đá chấn động. Hai giờ chiều, Triệu Sĩ Thành đón một vị khách đặc biệt với đôi mắt màu hổ phách.
“Tống tiểu thư, cô đến khám bệnh à?” Anh nhìn phía sau cô một chút, cũng không có trẻ con.
Cô em gái Dung Hoa giúp việc trong phòng khám cũng nhìn cô chằm chằm.
“Tống tiểu thư, nơi này tôi chỉ khám cho trẻ nhỏ, nếu cô thấy không khỏe, tôi có thể giới thiệu vài bác sĩ giỏi cho cô.” Anh quan sát thấy sắc mặt cô rất tái.
“Bác sĩ Triệu, tổng thống cũng chẳng bận như anh.” Cô mỉm
cười một chút, cố cười đến rất nhẹ nhàng, nhưng khóe môi khẽ động rất
ít: “Tôi đã tìm anh cả đêm.”
“Tôi muốn tìm anh nói vài lời.” Bốn giờ sáng, cô liền đến nhà anh, vẫn chờ tới bây giờ.
Lúc rạng sáng gọi điện cho anh vẫn luôn là trạng thái tắt máy. Từ lúc sáng sớm anh đã mở di động nhưng vẫn không nghe máy.
Cô vẫn muốn vào nhưng bị cô gái bên ngoài chặn lại. May mà cô lấy số, nếu
không không có cơ hội gặp được anh. Anh mở ngăn kéo, lấy di động vẫn để
chế độ im lặng khi làm việc, bên trong đúng là có ba mươi mấy cuộc gọi
nhỡ. Bình thường khi anh làm việc, căn bản không có tay để nhìn điện
thoại nữa.
Thả di động xuống, anh nhìn cô, suy nghĩ vài giây rồi, từ
từ mở miệng, “Tôi ở đây, lần sau nửa đêm tìm tôi, có thể gọi thẳng đến
điện thoại phòng khám.” Chuông điện thoại tầng dưới rất to, vang nhiều
lần người tầng trên sẽ bị đánh thức.
Nghe vậy, Dung Hoa tý nữa thì
trượt chân trên ghế, ngạc nhiên nhìn về anh hai. Bởi vì, để tránh bị
bệnh nhân người nhà quấy rầy, họ cũng rất ít nói cho người khác, thật ra anh hai ở tại phòng khám. Không phải anh quá tin tưởng chứ?
Nhưng mà, Dư Vấn rất cảm kích.
“Có thể cho tôi vài phút không? Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với anh.” Gương mặt cô lộ vẻ nôn nóng, nhưng giọng điệu vẫn không nhanh không
chậm.
“Dung Hoa, em pha cho anh ly trà nóng lại đây, 5 phút nữa gọi
bệnh nhân tiếp theo vào.” Triệu Sĩ Thành điềm tĩnh dặn dò, lại làm cho
em gái cả kinh.
Bởi vì, anh hai luôn rất ghét người không phân biệt
được công tư mà quấy rầy. Anh cho 5 phút, vừa vặn là thời gian đăng ký
khám trên tay cô.
Chờ em gái anh rời khỏi đây rồi, Tống Dư Vấn lập tức giữ chặt thời gian, “Về chuyện mang thai, anh hỏi Đỗ Hiểu Văn chưa?”
Anh chau mày, đoán cô tìm anh vội như thế cũng là vì chuyện này.
“Tôi đã hỏi cô ấy, cô ấy nói mình không mang thai.” Sau khi chia tay từ bữa tối qua, anh đã hỏi việc mang thai này.
Chuyện này anh có quyền biết. Nhưng Hiểu Văn lên tiếng phủ nhận.
Một người phụ nữ là xa lạ với anh, một người là vợ chưa cưới của mình, anh
có thể chọn tin ai? Tất nhiên là người sau rồi. Tuy rằng, sau khi người
kia đối mặt với nghi ngờ của anh, lại có cảm giác kinh hoàng làm người
ta thấy khả nghi.
Không mang thai? Môi Dư Vấn thản nhiên trào phúng. Cúi đầu, cô lấy từ túi da của mình bản sao giấy xét nghiệm.
“Đây là công ty điều tra fax cho tôi, anh xem một chút.” Còn lại để cho sự thật chứng minh, cô không muốn nhiều lời nữa.
Anh nhận lấy, mới nhìn một cái mày đã kết lại.
“Có phải nhầm lẫn gì không.” Anh rất bình tĩnh phân tích.
“Bác sĩ Triệu, vì sao anh nói như vậy?” Cô quan sát thấy anh dùng câu khẳng định.
“Kết quả xét nghiệm tám ngày trước, thai mới ở tuần thứ tư hoặc thứ năm,
chưa đến hai tuần cố định của y học, trên tờ xét nghiệm này, thời gian
thụ thai phải là hai đến ba tuần.” Anh trả tờ xét nghiệm lại cho cô, có
thể mơ hồ thấy được tính nghiêm trọng nên nói rõ ràng: “Tôi đã hơn hai
tháng không thân mật với Hiểu Văn rồi.” Anh nghĩ cô sẽ biết “tiếp xúc
thân mật” là chỉ mặt nào.
Tình hình cơ thể mỗi người đều khác hau,
nếu mang thai thì trên y học quả thật có hai tuần chuẩn đoán lầm, nhưng
thời gian tiếp xúc cơ thể lần cuối cùng của anh và Hiểu Văn không khớp
thời gian. Anh có anh cả là chuyên gia khoa phụ sản, cho nên vài kiến
thức về khoa phụ sản anh vẫn biết.
Càng nghe, trái tim cô càng lạnh lẽo. Chân tướng miêu tả thật sinh động. Nhưng vì sao cô còn muốn chứng thực lần nữa?
“Tôi không biết tờ xét nghiệm này đến tay cô thế nào, đến tối tôi sẽ hẹn cô
ấy ra giáp mặt hỏi. Hoặc là, có phải cô lấy nhầm của bạn mình không?”
Chuyện này, có thể lớn có thể nhỏ, anh cũng nhất định phải biết rõ. Thời gian 5 phút đã đến.
“Được, tôi đã hiểu.”