̣ Hội học sinh cũng khiến anh có được nhiều cơ
hội tiếp xúc với đủ loại nữ sinh, cho dù sau này có chia tay thì họ
cũng vẫn tán thưởng sự ấn cần và dịu dàng của anh.
Năm ấy, khi còn đi học, anh không hề lãng phí một giây phút nào của
cuộc sống sinh viên để chứng minh sự quyến rũ rất đàn ông của mình,
như thế mới có thể tôi luyện nên một cao thủ tình trường như ngày hôm
nay. Cuối cùng, anh đíc kết ra một chân lý, với con gái không thể cho
quá nhiều đặc quyền, cho dù là thích hay có thiện cảm, tất cả đều
là bạn bè. Đã lad bạn tốt thì có thể mờ ám bao nhiêu tùy thích nhưng
vẫn là bạn bè, không cần thiết phải chịu trách nhiệm, một khi đã
là quan hệ người yêu thì con gái sẽ được nước làm tới, mặc nhiên
đòi hỏi quyền lợi chỉ của riêng mình, anh đâu muốn bị trói buộc sớm
thế.
Thế nên trước khi qua lại với họ, anh đã đặt ra điều kiện như thế,
anh bớt được rất nhiều cảm giác tội lỗi và họ cũng chưa từng vì
lý do đó mà cứ quấn lấy anh mãi.
"Ừ", Vu Tiệp uể oải trả lời.
Mèo hoang nhỏ lại muốn vờ ra vẻ nhu mì đây, quả nhiên là đã quá lâu
không bị khiêu khích rồi! Khóe môi Tấn Tuyên nhếch lên, chầm chậm áp
sát lại gần: "Nghỉ hè định làm gì thê?". Nghỉ rồi thì
tốt, ít nhất là anh có thể nhìn thấy cô thường xuyên.
"Cũng như mấy lần trước thôi." Vu tiệp khẽ rụt cổ lại, nhìn
chằm chằm vào đèn tín hiệu của thang máy, may quá, sắp đến rồi. Ở
bên anh một mình luôn khiến cô thấy căng thẳng, nụ cười khẽ nhếch lên
của anh, nhìn thế nào cũng thấy nhột nhạt, khó chịu.
Cuối cùng cũng đến nơi. Cửa thang máy vừa mở, Vu Tiệp đã nhảy ra như
bay, bỏ Tấn Tuyên cười khẽ đi theo sau. Vẫn như xưa, lúc nào cô cũng
muốn tháo chạy khỏi anh một cách nhanh chóng thế.
Vừa vào nhà, thấy Tấn Tuyên đi sau Vu tiệp, dì Châu liền mỉm cười:
"Vừa nãy còn đang nhắc là nếu không chịu về thì bố con sẽ gọi
điện thoại giục đấy".
"Mẹ, mẹ đã đích thân dặn dò, sao con dám cãi lời, chắc chắn sẽ
phải phi như bay về mà." Tấn Tuyên khẽ ôm lấy mẹ mình, hếch mũi
lên hít ngửi phía nhà bếp: "Thơm quá!".
"Được rồi, đi rửa tay đi, ăn cơm ngay bây giờ đây." Dì Châu đẩy
anh về phía phòng tắm rồi đón lấy chai xì dầu trong tay Vu Tiệp, cười
nói với cô: "Biết nó về sớm thế thì đã bảo nó mua về
rồi".
"Không sao ạ." Xem ra Tấn Tuyên không định để người nhà biết
chuyện Lâm Ngữ Âm, Vu Tiệp cũng giữ im lặng, đó là chuyện riêng của
anh ta, cô chẳng quan tâm.
Hai gia đình cùng ngồi một bàn ăn cơm.
Đàn ông mà ngồi với nhau thì chắc chắn phải uống rượu, chỉ có lúc
này, chú Tấn mới không phàn nàn chuyện Tấn Tuyên uống rượu.
Bình thường, hễ thấy Tấn Tuyên về nhà với mùi rượu nồng nặc là
thể nào chú Tấn cũng chỉ trích anh, ngày nào cũng chỉ biết say sưa,
không chịu lo làm việc rồi trách thanh niên thời nay mỗi lúc một khác
với thời của ông, sau tám tiếng làm việc thì không có biểu hiện nào
tích cực, chỉ biết chạy đến các chỗ ăn chơi, ngày nào cũng chơi
bời, làm sao làm việc tốt được.
Và Tấn Tuyên sẽ biện bạch, xã hội hiện nay, công việc không chỉ giới
hạn trong vòng tám tiếng đồng hồ, rất nhiều "nghiệp vụ" đều
được thực hiện ngoài tám tiếng đó. Đặc biệt là công việc của anh
chủ yếu về kinh doanh nên có rất nhiều mối quan hệ với khách hàng,
có lần nào mà không bàn bạc trên bàn rượu đâu, có lúc ngoài việc ăn
cơm uống rượu ra, khahcs hàng còn yêu cầu đi mát xa, tắm hơi, anh vẫn
phải theo đến cùng. Tửu lượng của anh cũng được rèn luyện sau khi đi
làm. Lần trước bị Tiểu Tiệp nhìn thấy cảnh nôn ọe, chẳng qua chỉ
là do không cầm nổi thôi, thế nên mới nói, anh thường xuyên than thở
rằng, đàn ông bây giờ còn khổ sở, vấ vả hơn trước kia!
"Tiểu Tiệp, nghỉ hè rồi, con định đi chơi ở đâu?" Dì Châu
mặc kệ họ uống rượu, ân cần gắp một miếng cá vào bát Vu Tiệp.
"Năm nay con không đi." Nhà họ Tấn có một quy định bất thành
văn, chỉ cần chị em họ có thành tích học tập đứng trong năm hạng
đầu của lớp là có thể tùy thích chọn lựa địa điểm đi du lịch, xem
như là phần thưởng khích lệ.
Vu Lâm đã nhân cơ hội này để du lịch khắp nơi trong nước. Mỗi lần đi
du lịch, nhất định cô sẽ rủ Tấn Tuyên đi cùng, nhà họ Tấn cũng vui
vẻ đồng ý. Và lúc đó, Tấn Tuyên sẽ gom tất cả ngày nghỉ phép trong
năm lại, đồng thời lần nào cũng yêu cầu phải đưa cả Tiểu Tiệp theo.
Thế nên, trong mấy năm đại học, kỳ nghỉ hè nào ba người họ cũng đi
du lịch cùng nhau, điều này đã trở thành thói